Author: Lifting the Curtain Lights (帷幕灯火)
Engraw: Exiled Rebels
Trans+Editor: JfourRVS⁷
(•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•)
Người Sống Sót cấp S Gian Niệm là một người rất nổi tiếng giữa những Người Sống Sót, đến mức nếu như có một cuộc bình chọn được tạo ra với tiêu đề [Ai là Người Sống Sót mà bạn ấn tượng nhất?], 80% Người Sống Sót sẽ bình chọn cho anh ta.
Ngoại hình của Gian Niệm rất xuất sắc, thậm chí nếu đứng giữa các ngôi sao anh ta vẫn có thể được cho là rất ưa nhìn.
Vì bị sinh ra với căn bệnh tim, cơ thể anh yếu hơn hẳn và luôn luôn mang theo một vẻ ngoài bệnh tật, vì vậy mà anh trông giống như một người đẹp mỏng manh yếu đuối, người mà nếu như ho ra hai ngụm máu, thì thậm chí sẽ không thể vượt qua nổi màn chơi hướng dẫn.
Khi Gian Niệm mới tới thế giới dòng chảy vô tận, có nhiều người mang theo suy nghĩ này đến khiêu khích anh ta, và rồi sau đó Gian Niệm đã trực tiếp đánh bại tất cả bọn họ ở trên sân chơi.
Anh ta có thể đánh gãy chân những Người Sống Sót công kích mình trong khi gượng cười, thậm chí ho trong khi xé toạc các bóng ma ra làm đôi, hoàn toàn trông rất mỏng manh và yếu đuối, nhưng thứ sức mạnh kinh hồn đủ để trực tiếp đập nát toàn bộ sân chơi thành đống đổ nát kia, đã khiến cho vô số những Người Sống Sót bị bóng ma tâm lý nghiêm trọng.
Thậm chí người mới đến hơi mỏng manh hơn chút đều theo bản năng lảng tránh anh ta, sợ rằng Gian Niệm đang giả vờ là kẻ bị hại trong khi phá tan cái sân chơi ra.
Anh ta là một tên điên rồ điềm tĩnh.
Điềm tĩnh là bởi vì anh ta không bao giờ tấn công mù quáng, chỉ sau khi đã phân tích thấu đáo anh ta mới vượt qua sân chơi theo cách an toàn nhất có thể.
Điên rồ là bởi vì không có gì là anh ta không dám làm cả.
Đối với anh ta, mỗi màn chơi là một canh bạc, và nếu như có hơn 50% xác suất chiến thắng, thì anh ta luôn lựa chọn đánh liều.
Anh ta cứ thế chơi tiếp và trở thành con bạc mạnh nhất trong thế giới dòng chảy vô tận.
Thập Tư đứng yên và nhìn Gian Niệm lao sầm vào người gốm sứ.
Tên người gốm sứ và bức tường gốm sứ va vào nhau với thanh âm kin kít nhưng nó vẫn không bị sứt mẻ gì và rất cứng chắc.
"Này, đừng có đứng nhìn, hai người nhanh chóng ra ngoài đi!" Hạ Lạc Vũ đứng bên cạnh bức tường gốm sứ bị vỡ và cẩn thận hét to với họ.
Gian Niệm sẽ không làm tổn thương Thập Tư, không những thế còn rất quan tâm đến cậu, nếu như cậu có bị làm sao thì thậm chí chi phí chữa trị anh cũng sẽ trả.
Thập Tư vỗ nhẹ vai Tương Nghi, người vẫn đang chết đứng, rồi đưa cô ra khỏi đây.
Phía sau Hạ Lạc Vũ, đội y tế đang chuẩn bị sẵn sàng.
Đa số họ là những Người Sống Sót với những năng lực chữa lành khá hiếm.
Họ nhìn vào tay của Tương Nghi, rồi nhanh chóng chạy qua để gặp cô, và sau khi kiểm tra họ lập tức đưa Tương Nghi lên xe.
"Khoan đã?" Thập Tư vươn tay ra, sau đó bị chặn lại bởi Hạ Lạc Vũ.
"Đừng lo, họ đang đưa tiểu thư đây đến bệnh viện chuyên biệt của chúng tôi, nằm ở khu trụ sở Đơn Vị Đặc Án và chuyên về điều trị những thương tổn để lại bởi những con quái vật này." Hạ Lạc Vũ nhìn Thập Tư từ trên xuống dưới, "Cậu có sao không? Có chỗ nào bị biến thành gốm sứ không?"
Thập Tư lắc đầu, "Không, các vị đã đến vừa kịp lúc."
"Là Bóng Ma Đau Thương đã đến vừa kịp lúc." Hạ Lạc Vũ lén liếc phía sau Thập Tư.
Sân chơi gần như đang bị vỡ tan bởi cú va chạm kinh hoàng, kể cả khi không thể nhìn vào trong anh cũng có thể thấy được Gian Niệm khủng khiếp như thế nào.
"Tôi có thể gọi cho đồng nghiệp của mình được không?"
"Xin cứ tự nhiên."
Thập Tư bước sang hai bước, và mở danh bạ trên điện thoại của mình ra.
Trên đó chỉ có một vài cái tên, vì vậy cậu không cần phải lướt xuống để tìm Nhất Minh Chí.
Thập Tư bấm gọi số điện thoại của anh và sau khi báo tin rằng mình đã an toàn, cậu nghe thấy rõ Nhất Minh Chí và Lâm Kỳ thở phào nhẹ nhõm.
Họ dặn dò Thập Tư chăm sóc cho sức khoẻ bản thân, rồi sau đó cúp máy.
Nhìn thời gian trên màn hình điện thoai, Thập Tư trở nên im lặng.
"Sao vậy? Cậu đang nghĩ về chuyện đã xảy ra ngày hôm nay à?" Hạ Lạc Vũ tò mò nhìn Thập Tư.
"Không, tôi chỉ vừa nghĩ đến chuyện...!nếu như có một sân chơi ở đây và nó bị phân thành khu vực nguy hiểm, vậy thì tôi có bị mất việc không?" Thập Tư nghiêm túc suy nghĩ.
Hạ Lạc Vũ:...
Câu hỏi hay đấy.
Trước khi Hạ Lạc Vũ lên tiếng, anh chỉ kịp nghe thấy một tiếng click, và sau đó thậm chí là cả mặt đất phía dưới chân họ cũng bắt đầu rung chuyển.
Thập Tư và Hạ Lạc Vũ nhìn về sân chơi phía trước, chỉ để trông thấy nó đã hoàn toàn bị sụp đổ.
Gian Niệm bước lên trên đống đổ nát, chiếc áo khoác đen kịt của anh bị thổi tung bởi cơn gió, mang theo một thứ mùi nồng nặc và khủng khiếp.
Anh quay đầu nhìn về phía họ, và Hạ Lạc Vũ rất biết điều mà lùi lại, để không gian riêng cho hai người này.
Gian Niệm tiến lên chỗ Thập Tư, vươn tay và nắm lấy ống tay áo của cậu với một nụ cười trong đôi mắt, như thể anh là một đứa trẻ, "Thập Tư, nhìn nè, tớ cũng có thể giúp đỡ cậu nữa."
"Đúng, cảm ơn cậu, tôi sẽ cố gắng để đền đáp cho cậu vì đã cứu sống tôi." Thập Tư cố kéo ống tay áo của mình ra khỏi tay anh.
Nhưng Gian Niệm không buông ra, thậm chí còn tiến gần hơn một bước và trực tiếp nắm chặt lấy tay cậu.
Thập Tư không tiếp tục tránh né, mà thay vào đó nhìn chằm chằm Gian Niệm, khuôn mặt cậu vẫn điềm tĩnh như vậy.
"Đừng làm những chuyện như thế này, chúng ta không có quan hệ gì cả."
"[Hiến dâng đời mình để trả ơn], đây là một trong những câu truyện cậu đã đọc cho tớ khi tớ còn bé." Trong khi Gian Niệm từ từ đến gần, Thập Tư không hề lảng tránh.
Khoảng cách giữa hai người họ giờ chỉ là một cm, Gian Niệm thậm chí có thể nhìn thấy lông mi của Thập Tư, và có thể cảm nhận được hơi thở của cậu đang phả vào mặt mình.
3 năm trước, họ cũng gần nhau như thế này, ôm lấy nhau trong màn đêm tăm tối.
Anh có thể cảm nhận được nhịp tim của Thập Tư và hơi ấm của cậu.
Thập Tư dường như luôn lựa chọn giúp đỡ và nhẫn nhịn anh; giúp đỡ và nhẫn nhịn sự chiếm hữu của anh, giúp đỡ và nhẫn nhịn khát khao quan hệ thân mật của anh, giúp đỡ và nhẫn nhịn bệnh tật và tình yêu của anh.
Khi Thập Tư kết luận rằng hành vi của anh đã vượt quá giới hạn, những sự nhân nhượng kia biến mất tất cả, và chỉ có Gian Niệm nhận được sự chia tay và bỏ rơi hoàn toàn.
Thật là một người lạnh lùng và nhẫn tâm.
"Tôi không phải là một con quỷ, và cậu cũng không phải là một con quỷ, vậy nên rõ ràng cậu không cần phải sử dụng cơ thể của mình như vậy." Giọng của Thập Tư vẫn đều đều cất