Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Gần Gũi Như Thế, Mờ Ám Như Thế


trước sau

Mạnh Thiệu Đình đứng nghiêng người dựa vào khung cửa. Anh ngậm một điếu thuốc, híp mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới. Trời lạnh như vậy mà cả người anh chỉ có chiếc khăn tắm buông lỏng ở trên eo.

Mái tóc đen ướt sũng dán vào đôi má, rối tung nhưng ẩn giấu sự cuồng dã trong đó. Nhìn thấy trong ánh mắt hẹp dài mà lại mị hoặc của anh lộ ra vài phần cân nhắc, tùy ý đánh giá mình từ trên xuống dưới, Tĩnh Tri không khỏi cúi đầu, mặt đỏ bừng lên: "Anh nhìn em gì vậy..."

Anh cắn cắn đầu mẩu thuốc lá, thuận tay bỏ điếu thuốc lá vẫn đang cháy sáng xuống, đôi môi mỏng thoáng nhếch lên, lười biếng nói: "Em vào đi, nhìn đầu em có vẻ bị bẩn, nhanh vào tắm rửa đi."

Lời nói tùy ý như thế, đúng là chỉ có ở vợ chồng đã kết hôn nhiều năm. Khóe môi Tĩnh Tri không khỏi liền nhếch lên, kỳ thật , cô là người rất dễ dàng thỏa mãn.

Chỉ cần anh đồng ý cho cô một chút sự tốt đẹp, cô đã cam tâm tình nguyện mang toàn bộ thế giới của mình nâng lên đặt trước mặt anh.

"Vâng." Cô ngẩng mặt nhìn anh cười, nụ cười giống như một đóa hoa hàm tiếu,. Ánh mắt của Mạnh Thiệu Đình chợt sững lại, rồi cười theo: "Nhìn em thấy xấu muốn chết, còn cười cái nỗi gì!"

Thậm chí anh lại còn đưa tay vỗ vỗ vào đầu của cô. Tĩnh Tri không nhịn được càng cười vui vẻ. Đôi mắt sáng ngời lấp lánh, bất giác giọng nói mang theo vẻ nũng nịu, thích thú: "Này, Mạnh Thiệu Đình! Thật sự em cực kỳ xấu đến vậy sao?"

"Xấu đến không còn có thể nào xấu hơn được nữa, anh cũng không hiểu tại sao lại có thể cưới một người phụ nữ xấu như em được nhỉ?" Anh lập tức ngồi xuống ghế sofa, hai chân thon dài gác lên nhau, khẽ hếch cằm, giống như một bậc Chí Tôn vương giả vậy, nhưng nơi chân mày hình như đang ánh lên một nụ cười mơ hồ, cô nào có xấu như thế chứ? Chẳng qua, so với trong vô số phụ nữ của anh, sắc đẹp của cô tương đối phổ thông một chút mà thôi.

Tĩnh Tri có chút mất mác nho nhỏ, đầu cúi thấp hơn, cởi chiếc áo choàng treo lên trên giá áo, sau lưng,
đường cong lồi lõm nhìn thật hứng thú. Ánh mắt của Mạnh Thiệu Đình nhìn dọc theo bờ vai gầy yếu kia một đường xuống dưới nơi eo của cô, xem ra, so với khi bọn họ hoan ái lần trước , cô đã gầy đi rất nhiều.

Tĩnh Tri tắm rửa xong đi ra ngoài, nhìn thấy anh đang ngồi ở chỗ đó tay bưng một ly rượu đỏ, cô đi qua cũng rót một ly, đến bên cạnh anh ngồi xuống, hớp một ngụm rượu nhỏ.

Ánh đèn cực kỳ mê ly, không khí cũng hoàn mỹ, Mạnh Thiệu Đình đặt cái ly xuống, đưa tay cầm lấy chiếc cằm của Tĩnh Tri. Cô bị anh nắm lấy cằm ép buộc ngẩng đầu lên, mà anh, từ trên cao nhìn xuống cô, bốn mắt nhìn nhau, trong không khí tựa hồ đang có tia lửa...

Tĩnh Tri hé mở đôi môi, trong hơi thở mơ hồ có mùi thơm ngào ngạt của rượu đỏ... Mạnh Thiệu Đình chậm rãi cúi đầu, gương mặt hai người vừa vặn cách xa nhau một centimeter.

Mà hơi thở nam tính mãnh liệt chuyên biệt thuộc về anh cũng cuồn cuộn phả đến... Dần dần Tĩnh Tri cảm thấy khó thở, theo bản năng, dưới ánh mắt gần như muốn nuốt hết của anh, Tĩnh Tri run rẩy nhắm hai mắt lại...

Hơi thở dồn dập dâng lên như trêu chọc anh... Mạnh Thiệu Đình không thể chờ đợi được nữa, cúi đầu hung hăng hôn lên đôi môi đỏ sẫm của cô, đầu lưỡi linh hoạt xâm nhập vào trong môi cô, cạy mở hàm răng trắng như tuyết, tùy ý chui vào các nơi trong khoang miệng, Tĩnh Tri cảm thấy phút chốc da đầu như run lên, máu trong cơ thể tựa hồ như cũng đã theo đó mà sôi trào hừng hực. Mạnh Thiệu Đình vừa hôn cô, lại vừa thành thạo xoa bóp khắp cơ thể của cô, "Tĩnh Tri... Tĩnh Tri..."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện