" Choang" chiếc cốc bị Loss đập vỡ tan, từng mảnh thủy tinh vụn vặn rơi xuống đất. Cách Cổ Lạp trừng mắt nhìn hắn, cô dường như không muốn bị hắn chèn ép. Cô không sợ, cho dù có phải chết Cách Cổ Lạp này sẽ không bao giờ cúi đầu dưới người nào cả.
Loss bóp chặt lấy cổ của Cách Cổ Lạp. Cô cố gắng phản kháng nhưng không thể thoát khỏi cái bàn tay rắn chắc của hắn. Cuối cùng, vì nghẹt thở, một giọt nước mắt từ khoé mắt cô rơi xuống. Điều này khiến Phương Kỷ ngồi gần đó cảm thấy có chút không nỡ. Đến cuối cùng, anh ta không kìm được giơ tay nắm chặt cổ tay của Loss.
\- Tôi và Niếp Trác Na còn ở đây. Anh không ngại giết người trước mặt bọn tôi?
\- Anh muốn tôi tha cho cô ta?
\- Tôi không muốn nhìn thấy cô ấy chết ở đây!
Không hiểu tại sao Loss lại nở nụ cười lớn. Hắn buông cổ của Cách Cổ Lạp ra, bản thân thì tựa lưng về phía sau, gật đầu.
\- Hai người có thể về. Lát nữa tôi sẽ đưa Cách Cổ Lạp đến hòn đảo cách lập với thế giới bên ngoài.
Nghe Loss nói vậy, Cách Cổ Lạp không thể bình tĩnh được nữa. Cô xông tới túm lấy cổ áo của Loss.
\- Anh muốn làm gì tôi?
\- Đem cô nhốt lại, ở cạnh tôi đến hết đời.
Vì bất cẩn không để ý phía sau. Rất nhanh chóng một tên thuộc hạ của Loss cầm một cây kim tiêm tẩm thuốc mê đâm vào phía cổ của Cách Cổ Lạp. Ban đầu, cô thấy cổ hơi buốt nhói, sau đó, hai mắt bị nhoà đi không nhìn rõ. Dần dần, bản thân rơi vào trạng thái hôn mê. Cách Cổ Lạp lập tức ngã vào lòng của Loss, mà hắn chỉ nhẹ nhàng ôm lấy vuốt ve gương mặt của cô. Loss giơ tay ra hiệu, đàn em đi đến, Phương Kỷ và Niếp Trác Na chỉ đành đứng dậy rời đi.
Trong phòng bây giờ chỉ còn lại Loss và Cách Cổ Lạp. Hắn chăm chú nhìn gương mặt của cô, bất ngờ hắn lại cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn rất nhẹ. Sau đó, Loss trở lại dáng vẻ thường ngày. Không ai biết, khoảnh khắc vừa rồi ánh mắt hắn đã biến đổi ra sao. Hắn yêu cái gương mặt này, đồng nghĩa với việc hắn yêu cả chủ nhân của nó. Không sai, hắn muốn chiếc giữ cái tác phẩm nghệ thuật này. Hắn tin rằng tình cảm của hắn dành cho gương mặt của Cách Cổ Lạp vượt xa hơn cả cái thứ tình yêu mà cô dành cho Đông Thần.
\- Chuẩn bị đến đâu rồi?
\- Thưa ngài, đã cho đặt thuốc nổ ở Lam Hội. Khi nào máy bay của ngài cất cánh, cả Lam Hội và mấy lão già đó sẽ tan xác.
\- Thu xếp ổn thoả vào.
Kế hoạch của hắn rất rõ ràng. Lam Hội sẽ có ngày trừ khử hắn, chính vì vậy hắn đã đi trước họ một bước. Trừ khử cả Lam Hội trước, còn hắn sẽ cùng với Cách Cổ Lạp đến hòn đảo mà hắn đã chuẩn bị. Ở đó, cô sẽ mãi mãi bên hắn không thể chạy thoát được.
Trời dần về sáng, Niếp Trác Na mệt mỏi trở về biệt thự. Khi cô ta vừa bước vào đại sảnh, định quát mắng đám người giúp việc vì không mở cổng để cô ta phải tự vào bằng cổng phụ.Thật không ngờ, chân còn chưa bước thêm được mất bước, Niếp Trác Na đã thấy ba đang ngồi tiếp khách. Cô ta lại gần, phát hiện người đang ngồi đối diện ba cô không ai khác chính là Đông