Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn hình bóng của người đàn ông đó.
Sự đau đớn và tuyệt vọng không ngừng ăn mòn trái tim cô, cô nhắm mắt lại một cách cay đắng, lúc này, cánh cửa phòng tắm đột nhiên mở ra.
Đoạn Kim Thần bước ra khỏi phòng tắm với tinh thần sảng khoái, anh bước đến bên cô và đặt lên trán cô một nụ hôn: “Chào buổi sáng”
Đường Hoan không muốn nhìn thấy anh một chút nào, cô nhắm mắt và giả vờ ngủ.
“Không cần giả vờ đâu, anh biết là em tỉnh rồi” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên, trong lời nói không có sự vui vẻ hay tức giận: “Nếu như em không chịu dậy, anh sẽ không ngại dùng cách của anh để gọi em đâu”
Trong giọng nói của anh ẩn chứa một ám thị, Đường Hoan giật mình, cô không dám giả vờ ngủ nữa và mở mắt một cách thù hẳn.
Trong mắt cô mang theo một sự chán ghét rõ ràng, cô lật chăn ra và nhanh chóng chạy vào phòng tắm đóng cửa lại “đùng” một tiếng, cách ly tầm nhìn của anh.
Nhìn vào những vết bầm tím ở trong gương, cô tức đến nghiến răng, bên ngoài phòng tắm truyền đến giọng nói bá đạo của Đoạn Kim Thần: “Hai mươi phút sau nếu không xuống ăn sáng, hãy tự gánh hậu quả”
“Anh…”
Đường Hoan đang định phản kháng thì bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa.
Tất cả những lời chưa nói ra bị nghẹn lại, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, trái tim cô đau nhói, tay cô ôm chặt nơi trái tim, cố gắng khiến nó bớt đau, nhưng cơn đau đó như một cái bóng và không hề trở nên tốt hơn.
Mặc dù trong lòng cô cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng cô không dám quên những gì anh nói.
Sau khi vệ sinh xong cô xuống lầu, vừa bước vào phòng ăn cô liền nhìn thấy Đoạn Kim Thần đã ngồi ở ghế đầu với vẻ trầm tĩnh.
Mắt cô hơi mờ đi, cô đi đến và ngồi xuống, dì Đồng lập tức đưa cho cô bữa sáng: “Phu nhân, mời dùng bữa”
Chuyện xảy ra đêm qua, Dì Đồng có nghe thấy tiếng động, mặc dù trong lòng có chút xót xa, nhưng dì chỉ là một người làm, lời nói của dì không có trọng lượng, cho dù dì đi cũng không giúp được gì.
Dì khẽ thở dài và cung kính đứng sang một bên.
Từ khi xuất hiện trong phòng ăn, cô thậm chí còn không thèm nhìn Đoạn Kim Thần, mà chỉ lặng lẽ cúi đầu xuống ăn sáng, như thể anh là người vô hình.
Anh lấy khăn giấy và lau miệng một cách tao nhã: “Sau này cách xa anh ta một chút, nếu như làm tổn hại đến danh tiếng của nhà họ Đoạn, mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy đâu”
Anh lạnh lùng để lại câu này rồi quay người rời đi, Đường Hoan ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào lưng anh, bàn tay đang cầm chiếc thìa không ngừng siết chặt lại.
Sau khi anh đi, dì Đồng bước đến bên cạnh Đường Hoan và vỗ nhẹ vào vai cô, an ủi cô: “Phu nhân.
”
Đường Hoan hít một hơi thật sâu và lắc đầu nói: “Dì Đồng, tôi không sao”
Dì Đồng gật đầu, sau đó lại lên tiếng: “Phu nhân, tôi biết cô không phải là người như vậy, chỉ là cậu chủ quá để ý đến cô nên mới…”
“Tôi biết rồi, dì Đồng, dì xuống trước đi, tôi muốn yên tĩnh một mình”
Dì Đồng vẫn chưa nói xong đã bị cô ngắt lời.
Sau khi dì Đồng rời đi, Đường Hoan bỏ chiếc thìa xuống và mỉm cười cay đắng.
Nếu như thực sự quan tâm đến cô, sao có thể không nghe cô giải thích, nếu như quan tâm, sao có thể làm ra