Đường Hoan im lặng lắng nghe La Vưu Phi mắng chửi Đường Vãn Tình, mọi bực dọc trong lòng trong nháy mắt bỗng tan biến.
“Cô chờ đấy, chờ tôi xử lý xong mọi chuyện tôi nhất định sẽ tới tìm cô.”
Sau khi tắt máy, màn hình điện thoại sáng lên, bức ảnh đó một lần nữa lọt vào mắt cô, Đường Hoan bật cười.
Bây giờ mọi bình luận chỉ trích đều nhắm vào cô, còn Đường Vãn Tình lại trở thành kẻ được bảo vệ và che chở.
Trong khi cô tiếp tục lật xem những bình luận ở phía dưới, cánh cửa phòng đột nhiên bật mở, tựa như bị ai đó đạp cửa tiến vào.
Đường Hoan giật mình thảng thốt, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Đan Chi Linh giận dữ tiến về phía cô.
“Mẹ…….”
“Bốp!” Đường Hoan còn chưa dứt lời, một cú tát rất mạnh giáng thẳng xuống mặt cô.
“Cô được lắm, Đường Hoan!” Đan Chi Linh trừng mắt nhìn cô, lời nói ra càng trở nên khó nghe hơn: “Tôi không ngờ rằng tâm địa cô quả nhiên lại thâm sâu tới vậy, cô nhất định phải hủy hoại danh tiếng của nhà họ Đoạn chúng tôi cô mới vui được sao?
Nhà họ Đoạn chúng tôi rốt cuộc đã làm gì để một kẻ như cô đặt chân vào nhà thế này! Cô và Đoạn Kim Thần, lập tức ly hôn ngay cho tôi!” Ánh mắt chán ghét, đầy phẫn nộ, nhìn vào Đường Hoan.
Kể từ khi cô bước chân vào nhà họ Đoạn, cả gia đình không hề có lấy một ngày được bình an, cách ba kém năm lại xảy ra chuyện.
Đường Hoan oan ức đau đớn, giọng nói cay nghiệt của Đan Chi Linh vang bên tai.
Đan Chi Linh vốn đã không thích cô, tới hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy, bà tất nhiên sẽ không để cô được yên.
Bây giờ, tất cả mọi người đều cho rằng cô là loại phụ nữ lăng loàn, muốn phá hủy nhà họ Đoạn, nhưng cô chưa từng làm vậy, dựa vào điều gì ép cô phải thừa nhận, tại sao cô phải chịu cúi đầu trước mặt người khác cơ chứ!
“Không thể nào.” Đường Hoan ngước mắt nhìn bà, kiên định nói: “Con không thể ly hôn với anh ấy, con cũng chưa từng làm ra những chuyện giống như trên mạng đang đồn thổi lúc này.”
Cô và Đoạn Kim Thần đã kí hợp đồng với nhau, trong thời gian thực hiện, cô không thể đơn phương hủy bỏ hợp đồng, trừ khi đích thân Đoạn Kim Thần lên tiếng.
Câu nói của cô như một ngọn lửa khiến gương mặt vốn sắc sảo của Đan Chi Linh trong nháy mắt liền trở nên xấu xí, giọng nói của bà cao thêm vài tông: “Cô nói cái gì?”
“Con nói con không thể ly hôn với Đoạn Kim Thần, con cũng chưa từng làm ra những chuyện như vậy, con không hề có chút tâm tư nào với Đoạn Lâm Phong cả.”
Nghe thấy cô trả lời như vậy, Đan Chi Linh giận tới run người, chỉ tay về phía cô: “Cô….dù cho cô có đồng ý hay không, cái nhà này, cô buộc phải rời đi, chúng tôi không hoan nghênh cô.”
“Con biết.” Đường Hoan nhún vai, dáng vẻ điềm tĩnh, tựa như không hề để tâm nói: “Mọi người trong nhà ngay từ lúc đầu đã không thích con bước chân vào đây, nếu đã như vậy, con cũng không nhiết phải nghe theo mẹ.”
Da mặt của họ từ lâu đã chẳng còn nữa rồi, nếu như hôm nay Đan Chi Linh vẫn nhất định muốn tìm cô gây chuyện, cô càng không thể nhẫn nhịn mà nghe theo lời bà.
Hơn nữa mà nói, cô gả cho Đoạn Kim Thần vì muốn báo thù hai mẹ con Đường Vãn Tình và Đoạn Lâm Phong, bây giờ mục đích của cô vẫn chưa đạt được, sao cô có thể bỏ đi được chứ? Chỉ là nghìn tính vạn tính cũng chẳng bằng chớp đúng thời cơ, không ngờ Đường Vãn Tình trong thời gian ngắn như vậy lại có thể nghĩ ra cách đối phó, cô vốn còn định để cô ta lo lắng lâu hơn một chút.
“Cô…..cô…..” Đan Chi Linh giận tới mức chẳng thể nói hết một câu, giận dữ nhìn Đường Hoan, “Cô khá lắm Đường Hoan, quả nhiên dám cãi lời bề trên!”
“Bề trên?” Đường Hoan bật cười một tiếng: “Chỉ dựa vào hành động như vậy của bà cũng muốn là bề trên của tôi, bà xứng sao?”
Giọng điệu xem thường của cô khiến Đan Chi Linh hoàn toàn không thể khống chế được ngọn lửa giận trong người, bà giơ tay định hướng về phía cô, nhưng lại bất ngờ bị Đường Hoan giữ chặt.
“Vẫn còn muốn đánh nữa ư?” Đường Hoan lạnh lùng nói, “Đan Chi Linh, tôi biết trong lòng bà vốn không thích tôi, tôi cũng không để tới việc bà thích hay không thích tôi, nhưng tôi gả cho Đoạn Kim Thần không phải để cho bà đánh, càng không phải để bà bắt nạt, sau này nếu bà còn tiếp tục làm vậy tới tôi, vậy thì tôi xin phép không khách khí, tôi nhất định sẽ không nể tình đâu!”
Dựa theo tính cách trước đây của cô, cô chắc chắn sẽ động tay với bà, dẫu biết rằng cứ tiếp tục như vậy sẽ chẳng thu được bất cứ điều gì tốt đẹp.
Đan Chi Linh trước nay chưa từng bị ai nói vậy với bà, nhất thời không biết nên nói gì.
“Được được được.”
Ba chữ được liên tiếp được nói ra, nghiến rắng giận dữ, như nguyền rủa nói: “Cô chờ đấy, để tôi xem xem cô có thể ở trong cái nhà này được bao lâu, tôi sẽ để cô biết rốt cuộc là mới là người có tiếng nói trong cái nhà này!”
Dứt lời, Đan Chi Linh quay người bỏ đi.
Vốn dĩ bà tới đây chỉ vì muốn yêu cầu Đường Hoan rời khỏi Đoạn Kim Thần, đồng thời dạy dỗ cô một bài học, nhưng không ngờ rằng Đường Hoan quả nhiên lại thất lễ như vậy khiến bà rất tức giận.
Chờ cho tới khi Đan Chi Linh đi khỏi, nhịp tim vẫn còn đang đập mạnh của Đường Hoan mới từ từ bình phục trở lại, bất lực nằm trên giường.
Cúi đầu nhìn vào bức ảnh trên màn hình điện thoại, nỗi hận trong lòng không cách nào khống chế được.
Rõ ràng là Đường Vãn Tình muốn giết cô, cô ta lại đi tố cáo cô, đồng thời còn vu oan cho cô, món nợ này cô nhất định sẽ trả lại.
Đường Vãn Tình hoàn toàn không ngờ rằng sau khi đăng trên weibo quả nhiên lại thu hút sự chú ý của nhiều người tới như vậy, cục diện đều hướng về phía cô.
Bây giờ Đường Hoan nhất định đang cầu trời giúp cô, Đường Vãn Tình nằm trên giường, từ từ nhắm mắt.
Vì chuyện này, cô đã hao tốn rất nhiều công sức, bây giờ mọi chuyện đều đã được giải quyết, tất nhiên phải ngủ ngon một giấc lấy lại tinh thần.
Chỉ có điều, Đường Vãn Tình hoàn toàn không thể ngờ rằng sau khi cô chợp mắt không lâu, dòng tin tức ấy không biết bị ai đó gỡ xuống.
Sau khi tin tức được lan truyền trên mạng, Đoạn Kim Thần ngay lập tức ra lệnh cho bộ phận kỹ thuật xử lý chuyện này, gỡ bài đăng đó xuống.
Tuy hành động này của anh rất kịp thời, nhưng vẫn có rất nhiều đã nhìn thấy, gây ảnh hưởng không nhỏ tới Đường Hoan.
Ở bệnh viện, Đường Hoan di chuyển tới