Tổng Tài Bá Đạo: Ép Phải Yêu

69: Muốn Cầu Hôn Cô


trước sau


Vô Kỵ trở về Bạc Nhược đã tỉnh dậy.

Cô ngồi thu mình trên giường bệnh rộng lớn, đầu gục xuống đầu gối, mái tóc dài phủ xuống đến mu bàn chân.
Bạc Nhược rõ ràng đã nghe thấy tiếng động, cũng đoán được người tới là ai, nhưng cô vẫn không có phản ứng.
“ Em tỉnh rồi ? ”.
Vô Kỵ đi chậm về phía cô, ôn hoà lên tiếng.

Bạc Nhược không đáp lại anh, cũng không hề ngẩng đầu lên nhìn anh.

Vô Kỵ biết cô đang oán trách anh, oán trách anh vì sao ban nãy không để cô tự tay giết chết Helen để báo thù cho Tiểu Hoạ.
“ Nhược Nhược, em đừng như vậy có được không ? ”.
Vô Kỵ ngồi xuống bên cạnh cô, kéo cô vào lòng.

Ngay lập tức, Bạc Nhược ở trong lòng anh khóc lớn, bàn tay đang đan vào mái tóc cô khẽ khựng lại.
Phải rất lâu rồi Bạc Nhược chưa từng khóc trước mắt anh, là chưa từng không lo nghĩ gì mà khóc lớn như thế này.
Vô Kỵ ngồi im không động đậy, áo sơ mi trước ngực đã ướt sũng một mảng.

Rất lâu sau, tiếng khóc thu thít đã trở thành từng tiếng nấc nhẹ.


Bạc Nhược thoát khỏi lòng Vô Kỵ, ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt trong vắt đỏ ửng đến đáng thương.
“ Vì sao khi ấy anh lại xuất hiện ? Vì sao lại không để em tận tay giết chết hắn ta ? ”.
Vô Kỵ khẽ thở dài một tiếng.

Cũng may cô đã lên tiếng trách mắng, nếu không cứ im lặng mãi thế này lòng Vô Kỵ sẽ không được yên.
Bởi vì anh đã thay đổi ký ức của cô, nên anh không có quyền được giết Helen, cũng không có quyền để cô giết hắn.

Nhưng lần này cũng đã đủ để khiến Bạc Nhược và Helen không còn cơ hội tái hợp.
“ Nhược Nhược, Tiểu Hoạ sẽ cảm thấy vui khi em là như vậy sao ? ”.
Vô Kỵ đưa tay chạm lên gương mặt cô, Bạc Nhược vì tức giận mà cương quyết né tránh.

Anh cũng không ép buộc, để mặc cô tuỳ ý.
Bạc Nhược cười khểnh, đáp lại.
“ Nó còn bé không hiểu chuyện.

A Kỵ, mối thù này không trả không được ”.
Vô Kỵ có phần bất lực.

Anh không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.

Anh cố chuyển ra chuyện khác, cũng may Bạc Nhược chịu phối hợp cùng anh nói chuyện một lúc lâu.

Sau khi ăn cơm xong, Bạc Nhược cũng đã mệt nên thiếp đi rất nhanh.
Vô Kỵ đứng nhìn cô ngủ một lúc rồi mới rời đi.

Ngay khi bước chân ra khỏi phòng bệnh đã thấy Diễn Phong đứng đợi ở đó.
“ Vô tổng, cuộc họp cổ đông đã được tổ chức theo sự sắp xếp của anh.

Mỗi cổ đông đều chuẩn bị kỹ lưỡng một bản kế hoạch hoàn chỉnh ”.
Diễn Phong nhận thấy sự mệt mỏi trên gương mặt của Vô Kỵ.

Anh ta nhận lấy áo vest từ trong tay anh, vừa bước đi vừa bóng cáo.

Trong bóng tối, hành lang rộng lớn vang lên những tiếng bước chân đều đều và giọng nói trầm thấp.
“ Được rồi, lập tức đến Vô Môn ”.

Vô Kỵ đưa tay nới lỏng cà vạt, thanh âm có phần hời hợt.

Mọi chuyện cũng nên kết thúc tại đây ...
\[ ...!\]
Trời đã tối, mặt trời tự lâu đã nhường chỗ cho mặt trăng, đường lớn cũng trở nên vắng vẻ.

Giờ này đáng lẽ người người đã bắt đầu nghỉ ngơi thế nhưng

trên tầng cao nhất của toà nhà Vô Môn vẫn có những con người chăm chú.
Sáng sớm, tất cả vị cổ đông lớn nhỏ được Vô Kỵ hạ lệnh phải chuẩn bị một bản báo cáo, không ai được giống ai.

Nếu như là dùng trong công việc, họ tất nhiên không phàn nàn nửa chữ nhưng đây lại là dùng riêng cho việc của Vô Kỵ.
Nhưng không có cách nào khác, họ hoàn toàn không phải là đối thủ của anh.

Một mình Vô Kỵ đã nắm giữ năm mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn, dù những cổ đông khác cộng lại cũng chỉ đứng ngang hàng anh, hoàn toàn không có khả năng áp chế hay lật đổ.
Trong phòng họp vang lên những tiếng thảo luận sôi nổi, nhưng khi nhìn thấy Vô Kỵ xuất hiện thì tất cả đều chìm trong im lặng.

Vô Kỵ ngồi ở chính giữa, Diễn Phong ngồi đầu hàng bên tay trái của anh.
“ Bắt đầu đi ”.
Vô Kỵ ngả người ra phía sau, hai tay xoa nhẹ hai bên thái dương để giảm bớt sự mệt mỏi.
Diễn Phong nhận lại, lập tức trình chiếu từng bản kế hoạch lên màn hình lớn, từng người từng người lên thuyết trình bản kế hoạch của họ.
Người đầu tiên là người có cổ đông lớn thứ hai, chỉ đứng sau Vô Kỵ \- cổ đông Trần.
“ Trước khi làm bản kế hoạch này tôi đã tham khảo ý kiến của vợ tôi.

Cô ấy nói phụ nữ đều yêu thích sự lãng mạn.

Vô tổng nếu muốn cầu hôn Bạc tiểu thư có thể đợi cô ấy ra viện.


Vào ngày cô ấy xuất viện, anh có thể nhờ tất cả nhân viên trong bệnh viện xếp thành một hình trái tim, sau đó ...!”.
Cổ đông Trần còn chưa kịp nói hết câu Vô Kỵ đã đưa tay lên ngắt lời.

Kế hoạch này nhìn chung quá lằng nhằng, hơn nữa cũng không có lãng mãn là mấy.

Đến anh còn không thích, Bạc Nhược chắc chắn sẽ không thích.
Người thứ hai là cổ đông Triệu.

Đây là vị cổ đông trẻ tuổi nhất, cũng là người mà Vô Kỵ đặt kỳ vọng nhiều nhất.
“ Vô tổng, thứ phụ nữ cần nhiều khi không phải là sự lãng mạn mà là sự an toàn, một lời bảo đảm từ người đàn ông của mình.

Nếu anh muốn cầu hôn Bạc tiểu thư, trước hết hay tự hỏi rằng mình đã cho cô ấy đủ cảm giác toàn, đủ sự tin tưởng hay chưa.

Nếu như đủ rồi dù lễ cầu hôn của anh là trang trọng, sa hoa hay sơ sài, đơn giản thì cô ấy vẫn sẽ đồng ý ”.
Lời nói này của cổ đông Triệu khiến Vô Kỵ rơi vào trầm tư.
Phải rồi, anh đã cho cô đủ cảm giác an toàn chưa ?
Đã cho cô một lời đảm bảo chưa ?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện