Cô sững người, đứng yên không dám nhúc nhích.
“Khụ khụ, làm phiền rồi.
”Người tới là Trình Viễn, trợ lý đắc lực của Tư Kính Đường.
Tần Nguyệt cũng thấy quá lạ, chính là vì nguyên nhân đó, nên cả người cô mới trở nên căng thẳng.
Dường như cảm giác nỗi lo lắng trong cô, bàn tay Văn Diễm vòng ra sau lưng cô, nhẹ nhàng vỗ, như đang trấn an.
Mà Tần Nguyệt đang căng thẳng tột độ, trong lúc nhất thời cũng không nhận ra.
“Hoá ra là trợ lý Trình, có chuyện gì sao?”Văn Diễm tỏ ra dửng dưng, mày hơi nheo như có một tia không vui, hệt như anh thật sự đang bị quấy rầy chuyện tốt, Tần Nguyệt cúi đầu, giả điên.
Trình Viễn rất biết điều, trông thấy vẻ mặt của anh, anh ta lập tức thay đổi giọng điệu:“Không có gì, chỉ là tôi thấy quý cô này hơi quen mắt, hình như là vị khách mà Tư tổng của chúng tôi mời đến, chắc là tôi nhìn nhầm rồi.
”Văn Diễm cong cong khóe môi, đáp:“Không sao, nhìn nhầm thôi mà, đừng tái phạm nữa là được.
”Sắc mặt Trình Viễn cứng đờ, cười mỉa:“Văn tổng khéo đùa.
”Văn Diễm cũng không thèm nhìn tới anh ta, mà chỉ kéo tay Tần Nguyệt đi về phía thang máy.
Tần Nguyệt thoáng ngỡ ngàng, vậy là xong rồi sao?Người đàn ông bên cạnh cô sa khác với ngày xưa quá, không phải là anh cũng bị hoán đổi linh hồn như cô đó chứ?“Chỉ là một cái hôn mà thôi, đừng nghĩ nhiều.
”Trong lúc Tần Nguyệt còn đang suy tư, người đàn ông bên cạnh đã thản nhiên nói một câu