Mấy ngày về sau, Cố Manh Manh gặp Tô Mãn Mãn.
Hôm nay trời trong xanh, Tô Mãn Mãn mặc một cái váy hoa, nhìn thấy Cố Manh Manh câu nói đầu tiên là: “Hey, lâu ngày không thấy cậu, sao tớ cảm thấy cậu càng ngày càng đẹp?”
“Hả?”
Có Manh Manh ngơ ngắn.
Cô có chút không phản ứng kịp: “Cậu nói cái gì?”
Tô Mãn Mãn vòng quanh cô hai vòng, cuối cùng tổng kết nói: “Không sai, không sai, đúng là thay đổi không ít, cậu gần đây làm gì hả? Mỗi ngày chăm sóc bản thân?”
Có Manh Manh lắc đầu: “Không có a…”
“Hứ, không có mới lạ!”
Tô Mãn Mãn sờ lên cằm, từ trên xuống dưới đánh giá cô.
Cố Manh Manh rất bát đắc dĩ: “Cậu tìm tớ có chuyện gì?
Cứ nói thẳng, đừng nói những điều này!”
Tô Mãn Mãn biểu tình rất nghiêm túc.
Cô đáp: “Tớ không có giỡn với cậu, Manh Manh, cậu thực sự trở nên xinh đẹp, cậu không có soi gương à? Ôi, mặt của cậu trắng hồng, nếu như không phải là vì quen biết cậu, tớ còn tượng cậu cao thủ hóa trang.”
Cố Manh Manh: “…”
Tô Mãn Mãn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, tròng mắt hơi híp, tặc cười rộ lên: “Tớ dường như bỗng nhiên hiểu cái gì đồi) “Hả2”
Cố Manh Manh hoàn toàn mơ hồ.
Tô Mãn Mãn nhướng đuôi lông mày, tiếp tục nói: “Gần đây mỗi ngày đều ở với anh hai?”
Cố Manh Manh thấy cô nhắc tới Lục Tư Thần, vội vã nói sang chuyện khác: “Tô Mãn Mãn, vừa rồi trong điện thoại cậu nói có chuyện tốt muốn nói với tới, rốt cuộc là chuyện gì? Nếu như cậu không nói tớ trở về ngủ trưa?”
“Ừm, hôm nay trời đẹp như vậy, cậu ngủ cái gì mà ngủ trưa chứ!”
Tô Mãn Mãn liếc mắt, tiếp tục nói: “Được, tớ cũng không vòng vo với cậu! Nói thẳng, hôm nay là tròn năm công ty chúng tớ khánh thành, mọi người thương lượng quyết định đi Bar chúc mừng, thế nào, cậu muốn đi cùng không?”
“Bar?”
Cố Manh Manh nghe vậy, không khỏi nhíu mày.
“Đúng vậy!”
Tô Mãn Mãn gật đầu, nói: “Hôm nay đặt bao hết, muốn chơi bao lâu liên chơi bây lâu, tùy thích!”
Cố Manh Manh xẹp miệng: “Bar tiệc đêm, tớ không đi!”
Tô Mãn Mãn thật bắt ngờ: “Gì, cậu không đi2”
“Ừm.”
Có Manh Manh gật đầu.
Tô Mãn Mãn không nghĩ ra.
“Tại sao? Cậu gần đây lại không lên lớp, thỉnh thoảng chơi suốt đêm cũng không sao chứ.
Oh, được rồi, cậu cũng không cần lo lắng đi không biết ai, đến đấy tớ sẽ giới thiệu vài chị em cho cậu, mọi người cùng nhau chơi! Hà hà còn có rất nhiều anh đẹp trail”
Cố Manh Manh cau mày: “Không phải, tớ, tớ chưa từng qua đêm ở ngoài…”
Tô Mãn Mãn há to mồm: “Cậu chưa đi qua bar? Trời, Cố Manh Manh, cậu rốt cuộc có sống về đêm không?”
Cố Manh Manh: “…”
Tô Mãn Mãn trừng mắt nhìn: “Gần đây mỗi ngày cùng anh hai có sống về đêm không? Nhìn cậu dễ chịu, cái da này, sắc mặt này, thật là rât không muốn không muốn!”
Có Manh Manh giậm chân: “Tô Mãn Mãn, cậu không nói lời nào không ai coi cậu là câm điếc!”
Chỉ cần vừa nhắc tới chuyện này, Cố Manh Manh đã cảm thấy phiền muộn.
Từ lân trước đi siêu thị mua cái thứ gì đó vê, gân đây đêm nào, cô đều bị ăn, đơn giản là kêu trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay, thế cho nên bây giờ mỗi ngày chỉ biết khóc, cô liền sợ!
Sợ cái gì?
Đương nhiên là sợ Lục Tư Thần rồi!
“Manh Manh? Manh Manh?”
Nhát thời, giọng Tô Mãn Mãn truyền đến.
Có Manh Manh lấy lại tinh thần, ngẳng đầu nhìn cô.
Tô Mãn Mãn nhìn nhìn bộ dạng này, biểu tình rất phong phú: “Cậu vừa rồi đang suy nghĩ gì đấy? Tớ gọi máy tiếng cũng không có phản ứng!”
“Không có gì…”
Cố Manh Manh lắc đầu.
Tô Mãn Mãn không tin, cười nói: “Sẽ không phải là đang suy nghĩ những hình ảnh không lành mạnh?
Cố Manh Manh mắt trọn trắng.
“Tô Mãn Mãn, cậu không thể nói chuyện bình thường chút sao?”
“OKI”
Tô Mãn Mãn nhún vai, tiệp tục nói: “Tôi nay tròn năm khánh thành, cậu đi với tớ chứ?”
“Không.”
Cố Manh Manh lắc đầu.
Tô Mãn Mãn nhìn cô, nói: “Tại sao, cùng anh hai sống về đêm, cùng tớ lại không thể sao2”
Cố Manh Manh thực sự là hết đường chối cãi a.
Cô giải thích: “Mãn