Bạch Dạ Kình tới gần, thấy cô đang cuộn mình nằm ngủ trên sô pha.
Cô mặc một bộ đồ ngủ màu trắng, đôi tay chồng lên nhau, gối lên đầu, trông rất bình yên.
Chỉ là, rõ ràng cô ngủ không an tâm, cho dù là trong giấc mộng, ấn đường cũng gắt gao nhíu chặt, chỗ đó nhíu thành một đường sâu rõ ràng.
Là đang lo lắng về cuộc họp báo ngày mai của anh sao?
Bạch Dạ Kình cầm điều khiển từ xa tắt TV, sau đó bế cô đang cuộn tròn trên sô pha bế lên.
Cô rất nhẹ, giờ phút này, nằm ở trong lòng anh, nhẹ đến giống như một cọng lông vũ, không hề có trọng lượng.
Sợi tóc mềm mại mới vừa gội, còn tản ra mùi hương tươi mát.
Bạch Dạ Kình sâu sắc nhìn cô một cái, đáy mắt có vài phần mềm mại nhàn nhạt, anh không đánh thức cô, chỉ là cẩn thận ôm cô vào phòng ngủ chính, đặt lên trên giường lớn King Size.
Gối đầu trên chiếc gối trắng tinh, tóc cô dài như tầng mây tản ra, mềm mại mà lười biếng xõa ra, khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ thanh tú được phác hoạ càng lộ vẻ tinh xảo xinh xắn.
Bạch Dạ Kình duỗi tay vuốt nhẹ nếp nhăn giữa ấn đường của cô, lông mi cô khẽ run, nhưng cũng không mở mắt.
Anh kéo chăn đắp kín cho cô rồi mới đi vào phòng tắm.
Dưới vòi phun hơi nóng mờ mịt, nước ấm trượt trên thân hình hoàn mỹ của người đàn ông.
Cơ bắp rắn chắc, đường cong làm người ta huyết mạch sôi sục, tản ra hormone nam tính mãnh liệt.
Từng vết sẹo theo năm tháng lưu lại, ở trên người anh cũng lộ ra vẻ gợi cảm như vậy.
Đó là huân chương anh hùng thuộc về người đàn ông này.
Người đàn ông này, trong ngoài, đều hoàn mỹ như vậy.
Bạch Dạ Kình đứng ở dưới làn nước ấm, trong đầu đều ngập tràn khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tinh Thần.
Còn có, thân thể mảnh mai lại thơm mềm của cô… Ôm vào lòng, cho dù là không làm gì, cũng có thể khiến cơ thể anh bốc cháy.
Trên thực tế, anh đã nhịn lâu lắm rồi!
Nghĩ như vậy, anh duỗi tay tắt vòi phun.
Cầm lấy khăn tắm, tùy ý quấn nửa người dưới, lắc đầu, hất bọt nước trên đầu xuống, sải bước chuẩn bị đi ra ngoài.
Ngay lúc này cửa phòng tắm bị người từ bên ngoài kéo ra.
Hạ Tinh Thần đã tỉnh rồi, mặc áo ngủ đứng ở cửa, hai mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm anh.
Trong mắt, đã không còn buồn ngủ, chỉ là không biết có phải là hơi nước mù mịt trong phòng tắm không, trong mắt cô có một tầng sương mù nhàn nhạt.
Hai tay nắm chặt, buông lỏng bên người, trong tay giống như đang nắm thứ gì.
Bạch Dạ Kình nhìn cô một lát, khóe môi gợi lên, cười như không cười liếc cô, “Trước kia không biết thì ra em còn có sở thích nhìn lén đàn ông tắm rửa đấy.”
Hạ Tinh Thần vậy mà không phản bác, càng không có giống ngày thường đỏ mặt lui ra ngoài, ngược lại còn nhấc chân bước về phía trước mấy bước, dừng lại trước mặt anh.
Rồi sau đó, giống như muốn nói gì đó, lại không biết nói như thế nào, môi khẽ động, rồi cúi đầu.
Trầm mặc.
Đêm nay cô thực không được bình thường lắm.
Bạch Dạ Kình tìm tòi nhìn cô, kéo khăn lông xoa mặt và lỗ tai, vừa đi ra ngoài, vừa hỏi: “Có chuyện gì muốn nói với anh hả?”
Hạ Tinh Thần nhắm mắt theo đuôi đi theo phía sau anh.
Anh không nghe được câu trả lời, bước chân ngừng lại, quay đầu lại nhìn cô.
Tùy tay ném khăn mặt ở trên ghế quý phi bên cạnh, ánh mắt anh trầm xuống: “Có chuyện gì thì nói đi, buồn bực làm gì chứ?”
“Lời trước kia anh nói, còn tính không?” Cô cuối cùng cũng mở miệng, bàn tay rũ bên người, nắm chặt một chút.
“Nói cái gì?” Anh tìm tòi nghiên cứu, ánh mắt trượt từ trên mặt cô, lướt đến thứ cô nắm chặt trong tay.
Loáng thoáng có thể nhìn thấy một góc màu sắc rực rỡ từ trong tay cô lộ ra.
Anh lại hỏi: “Em đang cầm gì trong tay thế?”
Hạ Tinh Thần rụt tay giấu ở phía sau, ngẩng đầu nhìn anh.
Ấn đường anh nhíu chặt, hình như có chút không kiên nhẫn.
Lông mi run run, lúc này mới nhẹ nhàng chậm chạp mở miệng: “Lần trước, anh đã nói… em ở với anh một đêm, anh có thể trả lại con cho em…”
Nói xong lời cuối cùng, thanh âm của cô nhẹ hơn, trên mặt có vài phần không được tự nhiên.
Bạch Dạ Kình khẽ giật mình, dường như không ngờ tới lúc này cô sẽ nói ra lời này.
Ánh mắt anh lạnh lùng: “Bây giờ em nói với anh những lời này, là có ý gì?”
Lúc sắc mặt anh khó coi, có chút đáng