Từ khi qua năm mới, đã nửa năm chưa về nhà, ánh mắt dồn về phía người mẹ từ ái, trong lòng xúc động huyết mạch tương thông.
Hứa Nam bước nhanh về phía trước nghênh đón, ôm chằm lấy bà:
"Mẹ, đã lâu không gặp, mẹ vẫn trẻ trung."
"Chỉ mới về nhà, miệng cứ ngọt như vậy." Hứa phu nhân cười đầy hiền lành, khẽ kéo tay Hứa Nam, ánh mắt quan sát con gái từ trên xuống dưới: "Nam Nam, để mẹ xem, ở thành phố Z một mình, có gầy đi không?"
Hứa Nam lắc đầu khẽ cười:
"Mẹ yên tâm, con không có gầy, còn mập thêm mấy kí."
"Nhìn thì quả thật không gầy." Hứa Phu nhân khẽ chọt chọt trán Hứa Nam trong mắt đầy dịu dàng: "Con nhóc này, còn biết về nhà, nếu như con không về mẹ định mấy ngày nữa đi thăm con."
Hứa Nam thân mật khoác tay Hứa phu nhân, vừa đi vào cửa vừa cười nói:
"Con đã 27 tuổi, không phải con nít, mẹ đừng lo cho con."
"Con dù 70 80 thì trong mắt ba mẹ con cũng chỉ là đứa trẻ, làm cha mẹ sao có thể không lo cho con mình." Hứa phu nhân bật cười, vừa cười vừa nhìn con gái đổi giày.
"Được rồi, con sẽ chăm sóc mình thật tốt không để mẹ lo lắng." Hứa Nam thay giày xong, khẽ cười, kéo Hứa phu nhân chậm rãi đi vào phòng khách, Hứa Nam nhìn quanh cũng không thấy bóng dáng quen thuộc.
"Mẹ, ba con đâu?"
"Ba con ở phòng sách chờ con."
"Chờ con?" Hứa Nam nhíu mày.
Hứa phu nhân có chút bất đắc dĩ nói:
"Ba con vừa rồi còn tốt, ở phòng khách chờ con, nhưng nhận được điện thoại lại vào thư phòng trên lầu, nói cái gì mà chờ con về có việc muốn nói với con."
Hứa Nam càng nhíu mày, bất động thanh sắc:
"Mẹ, ba có nói gì không."
"Cũng không có." Hứa phu nhân mỉm cười, "Có lẽ là chuyện công ty."
Công ty cũng không có chuyện gì, Hứa Nam càng tin tưởng chuyện gọi cô vào thư phòng chính là chuyện nhắn cô về nhà, trước khi đi Hồng Môn Yến, thì nên thăm dò quân tình:
"Mẹ, sắc mặt ba con thế nào, trời đầy mây hay trời nắng."
"Mẹ thấy sắc mặt thay đổi không ngừng." Hứa phu nhân thản nhiên cười, xoa đầu Hứa Nam,nhẹ giọng trấn an, "Nam Nam đừng sợ, ba con dám mắng con, con nói với mẹ, mẹ giúp con mắng ông ta."
"Vẫn là mẹ đối xử với con tốt nhất." Hứa Nam khóe miệng cong lên, ôm lấy bà một cái đầy yêu thương.
Hứa phu nhân cười nói:
"Được rồi, con đi thư phòng gặp ba đi, mẹ xuống bếp nấu món con thích, hai người nói chuyện xong xuống dùng cơm."
"Dạ, mẹ vất vả rồi."
"Nhóc con này, mau đi đi." Hứa phu nhân rút tay trong vòng tay Hứa Nam ra, khẽ đẩy Hứa Nam về phía cầu thang, mắt đầy ý cười, nhìn theo bóng con bước lên lầu, trong mắt toát ra vẻ dịu dàng hiền lành.
Thư phòng ở bên trái lầu 2.
Hứa Nam cố gắng bước thật chậm, đường tới thư phòng quen thuộc, cô cũng không vội đẩy cửa đi vào mà đứng lặng ở cửa, trầm mặc mấy phút.
Cửa thư phòng không có khóa, khép hờ 1 khoảng nhỏ khoảng 1 bàn tay, ánh mắt thăm dò bên trong, cũng chỉ thấy từng hàng từng hàng của kệ sách.
Từ nhỏ đến lớn, Hứa Nam đối với thư phòng này không có cảm tình gì, bởi vì thư phòng đối với cô mà nói, chỉ là nơi Hứa ba nói chuyện và dạy dỗ cô.
Hứa gia gia giáo nghiêm ngặt.
Hứa Nam lại là con một, tương lai sẽ tiếp quản tập đoàn, Hứa ba từ nhỏ đã yêu cầu Hứa Nam cực kỳ cao, đặt rất nhiều kỳ vọng.
Vì mài dũa rèn luyện cô giải quyết công việc, không hợp ý thì ông sẽ gọi tới thư phòng.
Mọi chuyện đều vì theo đuổi đỉnh cao thành công mà rèn dũa, chịu nhiều trái đắng cho nên tới bây giờ Hứa Nam đối với thư phòng sinh ra tâm lý mâu thuẫn.
Phòng sách lớn như vậy, ngoại trừ hàng hàng giá sách ngay ngắn cũng chỉ đặt một cái bàn kiểu Trung, bàn cách cửa không xa, ngay đối diện cửa.
Hứa Nam hít sâu một hơi, đè nén phiền muộn dâng trào trong lòng, giơ tay lên đẩy cửa ra, đập mắt cô đầu tiền là dáng người cao quen thuộc.
Người đó vẫn không nhúc nhích, đang xem quyển sách cầm trong tay, tựa như không phát hiện Hứa Nam đến, Hứa Nam còn chưa mở miệng gọi, bên tai truyền tới giọng trầm, mạnh mẽ:
"Nam Nam, đã về à?"
"Dạ, con vừa về." Hứa Nam chậm rãi đi vào, đứng lặng trước bàn đọc sách, khẽ gọi: "Ba."
"Ừm về là tốt rồi." Hứa Chí Hồng khẽ đáp, ánh mắt sắc bén rút khỏi quyển sách, ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Nam, trong nháy mắt lại trở nên mềm mỏng hơn.
"Ngồi." Hứa Chí Hồng gật đầu ra hiệu.
Trước bàn đọc sách có một chiếc ghế tựa gỗ lim, trong lúc này hai cha con đều ít nói điều không quan trọng, vô luận nói chuyện gì, từ trước tới nay đều ngắn gọn dứt khoát, nếu đã chuẩn bị chiếc ghế này rồi, nó đã nói lên cuộc nói chuyện này không đơn giản.
Hứa Nam ngồi xuống, trực tiếp hỏi:
"Ba, ba tìm con có chuyện gì?"
"Có hai chuyện, đối với con mà nói không được xem là tin tốt." Hứa Chí Hống giọng trầm thấp, vẻ mặt nghiêm túc không tùy tiện cười nói, ánh mắt nhìn về phía Hứa Nam, dần trở nên sắc bén giống như muốn nhìn thấu tất cả bí mật ở trong sâu thẳm của đôi mắt kia.
Hai đôi mắt đối diện nhau, làm cho Hứa Chí Hồng hài lòng, sự bình tĩnh từ trong đôi mắt và gương mặt lãnh tĩnh của Hứa Nam, ông ta không nhìn thấu bất kỳ cảm xúc gì.
"Chuyện thứ nhất." Đang nói dừng lại, Hứa Chí Hồng cũng không nóng lòng, cũng không nhìn tới cô, đưa tay giơ cao tách trà trên bàn, chậm rãi uống một ngụm trà.
Hứa Chí Hồng đặt tách trà xuống, lúc này giọng trầm ổn vang lên:
"Nam Nam, nghe nói ở công ty XS, con cùng một nhân viên cấp dưới, qua lại rất thân?"
Có lẽ do điều hòa của thư phòng mở nhiệt độ quá thấp. Hứa Nam cảm thấy cơn lạnh sau lưng ập tới, hai tay đặt trên bàn không khỏi nắm chặt lại, vẻ mặt và giọng dị thường bình tĩnh, thản nhiên đáp lại ông ấy:
"Ba, con có quyền kết bạn."
Hứa Chí Hồng khẽ nói:
"Chỉ là bạn?"
"Chỉ là bạn." Hứa Nam cũng không nghĩ phải giải thích gì, đơn giản dùng mấy chữ trần thuật.
"Nếu như chỉ là bạn, vậy thì dễ xử lý rồi." Hứa Chí Hồng trầm ngâm, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.
"Nam Nam, nghe ba ba nói, nhân lúc ở công ty XS truyền ra ngoài chuyện nhầm lẫn xấu hổ, trước khi chưa truyền tới tập đoàn XM, ngay lập tức đuổi việc cô ta."
Mắt Hứa Nam chợt giật giật, rất nhanh che giấu làn sóng chấn động trong đáy mắt tràn ra, lắc đầu nói:
"Thật xin lỗi ba, con không có quyền đuổi bất kỳ một nhân viên chăm chỉ, nghiêm túc lại có trách nhiệm nào."
"Đứa con gái kia có ý đồ câu dẫn lão bản, làm việc thỏa đáng nghiêm túc và có trách nhiệm?" Hứa Chí Hồng nhạy bén nhận thấy biến hóa nho nhỏ trên gương mặt của Hứa Nam.
Hứa Chí Hồng cười lạnh nói:
"Lời đồn đãi mặc kệ thật hay giả, một ngày nào đó truyền tới công ty, con để cho trên dưới công ty nhìn nhận vị tổng tài như con thế nào?"
Rốt cuộc cũng là cha con ruột.
Hứa Chí Hồng tùy tiện nói xạo, là có thể câu ra lửa giận trong lòng Hứa Nam.
Hứa Nam môi ức chế không được mím thành đường thẳng, lạnh giọng đáp lại:
"Đường đường chính chính, con không cần người ta nhìn thế nào, cũng không thể quản được miệng người khác."
"Hành động theo cảm tính." Hứa Chí Hồng giọng rõ ràng đầy trách cứ.
"Thanh danh con bị