Cuối cùng cô cũng nấu xong, vất vả lắm mới mang hết đồ ăn ra ngoài may mà có mấy cô người hầu.
Bước ra lại là hình ảnh quen thuộc, anh ta đúng là không phí một giây nào để làm việc.
"Nấu xong rồi anh dừng tay ăn chút đi!" Khánh San nhẹ nhàng quan tâm anh.
Nghe thấy vậy Quỷ Thất liền cười thâm trong bụng, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm Khánh San, cô thấy ánh mắt đó liền cảm thấy hối hận khi lúc nãy quen miệng mà quan tâm anh.
Quỷ Thất chống cằm giọng điệu cợt nhả nói: "Em đút cho tôi ăn đi."
"Vô xỉ, anh bao nhiêu tuổi rồi?" Khánh San liền lập tức phản bác
"Nhưng tôi thích!"
"Chú à! Mau ăn đi." Khánh San không hề khách sáo liền đâm chọt ngay nỗi đau của anh.
”Vậy mà dám gọi mình là chú, mình hơn cô ấy có gần 10 tuổi" Quỷ Thất thầm nghĩ mà tức giận liền bỏ laptop ra bước lẹ đến chỗ Khánh San, cô thấy vậy liền sợ hãi vội vàng đứng dậy tính chuồn trước, ấy thế mà đi đứng kiểu gì lại ngã vào lòng anh.
“Lần này tiêu rồi” Khánh San thầm nghĩ.
Quỷ Thất đỡ được Khánh San liền một tay bồng cô lên rồi đặt lên đùi mình, khẽ cau mày, giọng nói trầm ấm cất lên.
"Em gọi ai là chú? Tôi mới có 28 tuổi."
"Chú à, chú hơn con gần 10 tuổi lận đấy." Khánh San thấy anh cau mày như vậy dù vẫn rén nhưng mà miệng lười lại không thể ngừng trêu anh.
Anh tức giận dù anh 28 tuổi đi nữa nhưng nhìn vẫn rất trẻ, cô vậy mà dám chê anh già, cô là người đầu tiên.
Quỷ Thất siết eo cô kéo vào lòng, cắn vào đôi môi hư hỏng.
"Đau, anh cầm tinh con chó sao, thẹn quá hóa giận rồi!" Khánh San cau mày, cũng là lần đầu mắng người.
"Em nói thêm câu nào nữa xem! Nay tôi chiều em quá rồi phải không?" Quỷ Thất siết eo mạnh hơn, thật sự là giận rồi.
Khánh San chớp đôi mắt to tròn của mình liên tục khi nhìn anh mà lòng thầm nghĩ: “Ừ hình như hôm nay anh ta có dịu dàng hơn mọi khi.”
"Mau đút cháo cho tôi, đói rồi!"
"Anh không có tay sao?" Khánh San phồng má không muốn quan tâm Quỷ Thất.
"Tay tôi bận bế em rồi." Quỷ Thất thấy vậy liền thở dài, trút bỏ vẻ ngoài lạnh lùng khẽ dụi vào người Khánh San mà làm nũng
"Mau lên, nếu tôi hài lòng mai sẽ dẫn cô thăm mẹ."
Quỷ Thất biết điểm yếu của cô, Khánh San nghe xong hai mắt cũng sáng rực lên có phần khích động:" Thật sao?"
"Thật, tôi nói dối em bao giờ chưa?"
Khánh San như muốn nổ tung trước những hành động của anh, ngoan ngoãn đút cho anh, khoảng cách gần như vậy còn là một người soái tim cô đập loạn xạ, tay vô thức có chút run.
"Em sợ tôi lắm sao?"
"Không phải…"
Khánh San vội đứng dậy, bước tới phòng bếp lấy kem để trốn tránh ánh nhìn của anh, cô không biết mình bị gì nữa tại sao tim lại đập mạnh như vậy chứ.
"Tôi cũng muốn ăn kem."
"Nãy anh chê nên tôi chỉ làm một phần cho tôi thôi, không cho anh đâu."
Nhìn Khánh San xù lông như con mèo sắp bị cướp thức ăn mà Quỷ Thất không kìm chế được liền tới hôn cô một cái, tim anh có chút đập mạnh.
"Rất ngọt!"
"Anh…"
"À còn chuyện này, công ty đầu tư bữa đã thu được lợi nhuận gấp 4 lần so với tháng trước khoản tiền lớn nhất trước giờ mọi người đều được tăng lương, công của em rất lớn."
"Thật sao? Tôi làm được rồi!"
Quỷ Thất bá đạo đưa thẻ tiền cho Khánh San, hình ảnh này quả thật rất ngầu và đẹp trai.
"Đây là khoản tiền lời em đầu tư."
Khánh San nhìn tấm thẻ, khoản tiền lớn đầu tiên cô kiếm được không khỏi vui mừng đến nỗi mắt sáng rực lên.
"Con mèo nhỏ ham tiền!"
Khánh San cầm thẻ trên tay vui mừng, vậy là cô được đi học lại rồi còn có thể có tiền chăm sóc mẹ nữa, còn trả tiền cho Cúc Tử, nghĩ thôi cũng vui rồi.
Khánh San mặc kệ anh chỉ quan tâm, hưởng niềm vui của mình.
“Còn mèo này, lúc mình đưa tiền cho cô ấy cũng không vui như vậy, thế mà… đúng là người con gái mình chọn”
"Được rồi cất đi! Mai tôi dẫn em đi mua ít đồ, sẵn thăm mẹ."
"Được!"
"À còn chuyện đi học, tôi làm xong thủ tục nhập học rồi, tuần sau