Hàn Nhi nghe thế thì vui vẻ chạy lon ton phía sau lưng Tống Vu Quân, nụ cười rạng rỡ cũng dân dân xuất hiện sau vẻ mặt ủ rũ ban nãy.
Đôi mắt to tròn vẫn còn hơi sưng vì trận khóc ban nãy, nhưng mà không sao.
Chỉ cần giải quyết được vấn đề trước mắt thì Hàn Nhi không cân phải lo lắng gì nữa rồi.
Một nam một nữ lắng lặng cùng nhau bước ra khỏi cổng của căn biệt thự khổng lồ, trước mặt có một chiếc siêu xe đang đứng chờ ở cổng chính.
Hàn Nhi có chút ngập ngừng khi nhìn thấy chiếc xe sang trọng như vậy, cả đời này cô chưa từng được nhìn thấy chiếc xe xịn sò như thế chứ đừng nói tới việc được ngồi lên đó.
Nhìn thấy dáng vẻ không thoải mái của Hàn Nhi, Tống Vu Quân cũng hiểu được đôi chút vấn đề.
Anh gõ cửa kính ba lần ra hiệu cho tài xế hạ kính xe xuống, sau đó lạnh lùng lên tiếng.
“Hôm nay tôi sẽ tự mình lái, anh tránh ra chỗ khác đi”
Mệnh lệnh của chủ nhân đã ban không lẽ đám đầy tớ lại dám cãi? Tên vệ sĩ mặc áo đen vội vàng mở cửa xe bước xuống nhường lại vị trí lái cho Tống Vu Quân, vừa hay hẳn ta nhìn thấy dáng vẻ rụt rè của Hàn Nhi đứng bên cạnh cũng lờ mờ đoán ra được phần nào lý do.
Tống Vu Quân không vội vàng ngồi vào trong xe mà dẫn Hàn Nhi vòng qua phía ghế phụ lái bên cạnh, nhẹ nhàng mở cửa xe cho cô ngồi vào sau đó mới trở về vị trí của mình.
Hành động chăm sóc ân cần như thế khiến cho Hàn Nhi càng ngại ngùng hơn khi phải đôi diện với hàng ngàn con mắt tò mò đã chĩa về phía mình.
Tống Vu Quân ngồi vào trong xe sau đó nâng cửa kính lên hòng không cho bất kì ai nhìn thấy việc gì đang xảy ra bên trong xe, kính cửa được lắp đặt là loại kính khá đặc biệt.
Người ngồi bên trong có thể thấy mọi việc xảy ra bên ngoài, còn người bên ngoài chỉ nhìn thấy một mảng màu đen kịt bên trong xe mà thôi.
Tất cả hành động đáng mờ ám của hai người đều được một cặp mắt tinh tường ghi lại toàn bộ, Hoàng Sơn lấp ló sau bụi cây lớn nhìn chằm chằm vào Hàn Nhi từ khi ra khỏi biệt thự cho tới khi ngồi yên vị bên trong xe lớn.
Nắm tay của anh ta vô thức nắm chặt lại thành nắm