“Con yêu, con yêu…” Sau khi gọi đứa trẻ vô số
lần, dường như tôi đã nhìn thấy một bóng người
nhỏ nhắn hiện lên trong vầng sáng.
Thằng bé tập tênh đi về phía tôi, bởi vì thằng
bé còn quá nhỏ nên đi đứng không vững, lảo đảo
nghiêng ngả.
Tôi vô cùng vui mừng chạy về phía thằng bé,
ôm đứa bé vào ngực rồi nhìn ngắm thật kỹ. Thằng
bé thật sự còn rất nhỏ, trên đầu ửng ửng đỏ một
mảng, có thể bởi vì thằng bé muốn nhanh chóng
chui ra khỏi bụng tôi nên phần đầu mới đỏ như
thế.
Từng chiếc mũi, đôi mắt đều vô cùng nhỏ bé
nhưng trông rất dễ thương. Thằng bé nở một nụ
cười với tôi, miệng nhỏ cong lên nhè nhẹ giống
như đóa hoa quỳnh nở trong nắng mai vậy.
“Thẩm Xuân Hinh, Thẩm Xuân Hinh..” Âm
thanh trầm thấp xa xôi vang lên bên tai tôi hết lân
này đến lần khác.
Tôi muốn tìm về phía âm thanh kia nhưng bốn
phía đều là một mảng trắng xóa, không nhìn thấy
được gì cả.
Đến khi tôi hoảng hốt giật mình lại thì đứa trẻ
kia đã biến mất, chỉ còn lại một mình tôi đang
chìm đắm trong không gian đầy sương mù trắng
xóa này.
“Thẩm Xuân Hinh, Thẩm Xuân Hinh..” Âm
thanh này lại vang lên một lân nữa, tôi bịt kín lỗ tai
lại không muốn nghe, cố gắng nhìn quanh bốn
phía để tìm kiếm đứa trẻ.
Thế nhưng, âm thanh này cứ như lời nguyên
vậy, cứ mãi vang lên bên tai tôi không ngừng.
Tôi hoảng hốt, khàn giọng hô to lên: “Con yêu,
con yêu ơi…”
Bất chợt trên ngực vô cùng đau nhói, tôi thở
gấp đột ngột mở mắt ra, đập vào mắt lại là một
căn phòng màu trắng quen thuộc.
Bên cạnh tôi chính là đám bác sĩ y tá mặc đồ
trắng, bọn họ đều bịt khẩu trang thật kín.
Có người mở miệng, thở phào nhẹ nhõm nói:
“Rốt cuộc cũng tỉnh lại rôi, đúng là nhặt được
mạng về mà”
“Ừ, tốt nhất nên trông chừng thật kỹ, chuyển
đến phòng quan sát đi. Nếu như sau khi quan sát
được một ngày mà không thấy có vấn đề gì bất
ổn thì chuyển về phòng bệnh thường”
“Vâng ạ.’
Trong cơn mơ màng, tôi bị một đám người
đưa đến phòng bệnh khác. Lúc này, cổ họng tôi
đã vô cùng đau rát, tôi không thể thở được, cũng
không nói ra được một chữ nào.
Sau khi thuốc mê hết tác dụng, cả người tôi từ
trên xuống dưới đều âm ỉ đau nhức, đặc biệt là
phần bụng, chỉ cần thở nhẹ thôi cũng có thể chạm
đến cơn đau.
“Bác sĩ nói sáu tiếng này cô không thể ăn
được, chỉ có thể uống chút nước mà thôi, chờ đến
khi thuốc mê hoàn toàn tan hết mới có thể ăn
uống lại bình thường.” Người nói chuyện chính là
Cố Diệc Hàn.
Làm thế nào tôi cũng không ngờ cuối cùng
người xuất hiện ở đây lại là anh ta, thậm chí tôi đã
từng nghĩ đến Phó Thắng Nam, Thẩm Minh
Thành nhưng chưa từng nghĩ tới anh ta.
Tôi không thể nói ra thành lời, chỉ đành nhìn
anh ta, nước mắt trong khóe mắt chậm rãi rơi
xuống.
Dường như anh ta hiểu ý tôi, khẽ thở dài một
hơi rồi nói: “Cô cố gắng chăm sóc sức khỏe cho
thật tốt đi, sau này vẫn có cơ hội có đứa trẻ khác mà.”
Nhất thời, ngực tôi đau đớn như bị người khác
xé ra, sau đó lại xát muối vào vết thương còn
chưa kết vảy. Cơn đau bắt đầu tràn lan khắp toàn
thân, ngay cả xương cốt cũng đều cảm giác được
nỗi đau này.
Tôi không thể khống chế được cảm giác đau
đớn trên ngực, lập tức khóc thút thít không
ngừng. Cố Diệc Hàn nắm lấy tay tôi, sắc mặt anh
ta cúi xuống, trong ánh mắt sâu thẳm kia lại là
một mảng âm u không đáy.
Tình cảnh khó khăn hiện tại cứ giống như
muốn rút gân tôi từng lần một, mỗi lần nghĩ đến
thì cơn đau đớn này lại bắt đầu tràn lan, dường
như tôi hoàn toàn không có cách nào để khống
chế loại bi thương này được.
Sau khi cố gắng chịu đựng được ba ngày, rốt
cuộc tôi cũng có thể xuống giường, giọng nói đã
có thể phát ra một chút xíu âm thanh. Tôi kéo lấy
ống tay áo của Cố Diệc Hàn, giọng nói vẫn khàn
khàn như cũ: “Tôi muốn gặp đứa trẻ một lần”
Mang thai mười hai tháng, tôi muốn nhìn thấy
đứa bé một lần.
Cố Diệc Hàn khẽ cau mày, không biết phải
làm sao: “Ở phòng giữ xác, tôi đã giao cho bệnh
viện xử lý rồi”
“Không!” Tôi mở miệng, giọng nói lộ rõ nỗi
đau tê tâm liệt phế. Tôi nắm lấy ống tay anh ta rồi
không ngừng lắc đầu, nước mắt lăn dài xuống:
“Đừng vứt bỏ đứa bé như vậy, cầu xin anh. Đó là
con của tôi mà, cho dù đứa bé đó… đã chết thì
chuyện hậu sự cũng phải do người mẹ như tôi đi
sắp xếp”
Anh ta nhíu mày, trong ánh mắt đen láy kia
đều tràn ngập sự đau lòng: “Được, em hãy cố
gắng chăm sóc sức khỏe cho tốt. Chờ đến khi em
khỏe rồi thì xử lý những chuyện này sau được
không?”
Tôi gật đầu, trong lông ngực vẫn còn âm ĩ đau
đớn. Mấy ngày nay, cảm giác đau đớn này chưa
từng dừng lại.
Cố Diệc Hàn chăm sóc tôi thật tốt, anh ta mời
thêm hai người đến chăm sóc