Ngày hôm sau, Hạ Tử Hy lại một lần nữa quay lại Tập đoàn Vân Duệ, cũng may rằng việc cô từ chức chỉ có một mình chị Trương nắm rõ, cô thật sự đúng là tự lấy đá đập chân mình, từ chức rồi vẫn còn quay lại làm việc.
May mắn chị Trường cũng là một người kín tiếng, nhìn thấy cô quay trở lại, chỉ cười nói, “Mục tổng rất xem trọng em, sau này cố gắng làm việc nhé!”“Cảm ơn chị Trương!” Hạ Tử Hy gật đầu, cười cười.
Cô không phải không muốn từ chức, hiện nay chỉ cần giải quyết xong chuyện của Đô Đô, cô sẽ lập tức rời khỏi công ty này.
Chỉ cần còn ở lại Vân Duệ một ngày, cũng giống như một quả bom hẹn giờ, không biết được Mục Cảnh Thiên khi nào sẽ phát hiện ra sự thật, đến lúc đó tình cảnh của cô so với hiện tại sẽ còn thảm hại hơn.
Nhưng cô hiện nay có thể chắc chắn một điều rằng Mục Cảnh Thiên tạm thời không nhận ra cô.
Nghĩ đến đây, cô liền có chút yên tâm.
Tại văn phòng Tổng giám đốc.
Hạ Tử Hy đứng trước mặt Mục Cảnh Thiên.
Mục Cảnh Thiên nhìn cô, có chút lười biếng nhướng mày, “Trở lại rồi?”Giọng điệu này của Mục Cảnh Thiên chỉ khiến Hạ Tử Hy nghe xong cảm thấy trong tim không có chút mùi vị gì.
Cảm giác như một người tức giận bỏ đi, nhưng cuối cùng vẫn quay trở về nhà.
Hạ Tử Hy đứng đó, cố lờ đi chút cảm giác kỳ lạ này, cuối cùng gật đầu, “Vâng, không biết dự án mà Mục tổng trước đây nhắc đến là gì?”Nói đến đây, Mục Cảnh Thiên liền lấy một tập văn kiện trên bàn đưa cho cô.
“Chính là dự án này!"Hạ Tử Hy đưa tay nhận lấy, tùy tiện mở ra xem.
“Nếu cô có thể hoàn thành dự án này, tôi tất nhiên sẽ giữ lời hứa!”Hạ Tử Hy chính là đợi câu nói này, cô khép lại tài liệu, nhìn Mục Cảnh Thiên, khuôn mặt bình tĩnh mà nói, “Mục tổng, về điểm này, tôi tin anh là một người nói lời giữ lấy lời!”Nghe câu nói này của Hạ Từ Hy, Mục Cảnh Thiên nhướng mày, “Tất nhiên!”Mục Cảnh Thiên đáp lời như vậy, cô còn có thể nói gì khác được nữa, cầm tài liệu trên tay sau đó nói, “Vậy được, nếu như không có việc gì khác, vậy tôi ra ngoài trước!”Mục Cảnh Thiên gật đầu, trả lời, “Được!”Sau đó, Hạ Tử Hy Xoay người rời đi.
Cánh cửa vừa khép lại, Mục Cảnh Thiên liển ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng của Hạ Tử Hy, trên môi nhếch