Sakahara Kurosawa hít sâu một hơi, khóe mắt hơi đỏ, lần này anh ta nở một nụ cười hoàn mỹ với phụ huynh, giống như: là phản ứng bản năng của cơ thể, sau đó nói: “Dì à, dì đừng có lo lắng cho cháu, trời cũng tối rồi, bọn cháu về trước đây, dì và Du Du đi nghỉ sớm đi”
Nghĩ lại, anh ta cũng nên phối hợp với phương pháp cuối cùng của Lạc Du Du, còn cố chấp nữa, thì chỉ là trò cười trong mắt Lạc Du Du mà thôi.
Vậy thì Lạc Du Du, điều duy nhất anh có thể làm, đó chính là chơi trò chơi này với em, cố gắng chơi cho tốt.
Sakahara Kurosawa quay người đi trước, Lam Thất Thất và Từ Thánh Mân chào hỏi xong cũng lần lượt rời đi, đi đến bên ngoài vườn hoa thì phát hiện càng ngày bước chân của Sakahara Kurosawa càng nhanh, sau đó thì gần như là chạy, chạy đi đến bên xe, anh ta chống lên xe Từ Thánh Mân, không ngừng run rẩy.
Đây là lần đầu tiên Từ Thánh mân nhìn thấy Sakahara Kurosawa chật vật như vậy, Lam Thất Thất vô thức mà đi qua an ủi.
Nghe thấy Sakahara Kurosawa đang chống trên xe Từ Thánh Mân, vừa khóc vừa nói: “Lần này, tôi không… làm cô ấy mất mặt chứ?”
Câu hỏi này thực ra là quá đau lòng rồi, Từ Thánh Mân cũng có chút không nhãn tâm, rất lâu sau, anh ta đi ra sau lưng vỗ vai Sakahara Kurosawa: “Bỏ đi…”
Cũng không nhắc đến Lạc Du Du nữa, người ta đã mềm mỏng tạm biệt với anh ta vậy rồi, Sakahara Kurosawa có cố chấp đuổi theo đi nữa, cũng chỉ làm cho Lạc Du Du khó