bên ngân hàng chưa? Bây giờ căn nhà mà chúng ta đang ở không cần phải thế chấp nữa đúng không?”
Bà ta đã ở trong ngôi nhà này nhiều năm như vậy, đã thành thói quen từ lâu rồi, nếu như: bị thế chấp, bà ta và An Bích Hà sẽ chuyển sang một ngôi nhà nhỏ hơn, bà ta không quen.
An Bích Hà gật đầu qua loa: “Đã giải quyết xong, tạm thời đã giữ lại ngôi nhà này, hiện tại chỉ cần bên phía “Khinh Hà” vẫn hoạt động như bây giờ thì cuộc sống của chúng ta cũng sẽ không quá mức tồi tệ.
Nhưng so ra vẫn tệ hơn ngày trước.
An Bích Hà nhớ tới những bữa tiệc trước kia, cảnh tượng chính mình được nhiều người vây quanh ủng hộ, tôn kính mà vẻ mặt có chút ngẩn ngơ, cảm thấy hình như cảnh tượng kia đã cách mình rất xa, xa đến nỗi giống như: chưa từng xảy ra.
Tâm trạng cô ta hơi sa sút, mẹ An vui mừng thở phào nhẹ nhõm, quay đầu thì nhìn thấy vẻ mặt này của cô ta, vỗ vỗ lên tay cô ta và khuyên nhủ: “Bích Hà, như vậy đã tốt hơn nhiều so với suy nghĩ của chúng ta rồi, ít nhất chúng ta sẽ không giống như bố của con”
An Vu Khang bỏ trốn, cũng không biết đã đi đâu, chỉ sợ bây giờ ông ta còn đang chật vật bỏ trốn.
Tất cả bất động sản dưới danh nghĩa ông †a đều bị niêm phong, thẻ ngân hàng cũng bị đóng băng.
Bây giờ thanh toán qua di động nên trên người An Vu Khang cũng không mang theo quá nhiều tiền mặt, chắc chản cuộc sống sẽ cực kỳ khó khăn.
Quả thật nếu như so sánh với ông ta thì hai mẹ cô ta đã may mắn hơn nhiều.
An Bích Hà nghĩ tới đây, trong lòng lập tức cảm thấy cân bắng lại, đột nhiên nhìn về phía mẹ An và nói: “Ông ấy có gọi điện thoại về đây không?”
‘Vẻ mặt mẹ An nghiêm túc, chậm rãi lắc đầu.
Vừa chuẩn bị mở miệng nói chuyện, đột nhiên điện thoại trong nhà reo lên.
Hai người đồng thời nhìn qua, theo bản năng đứng yên tại chỗ, không đề có ý định tiến tới.
“Mẹ, mẹ nói xem có khi nào…” An Bích Hà nhỏ giọng nói Mẹ An nắm tay cô ta, trong lòng nặng nề, chậm rãi bước tới: “Để mẹ nghe máy, con đừng lên tiếng”
“A lô, xin chào.
Bà ta nhận cuộc gọi, cẩn thận thăm dò.
Giây tiếp theo, giọng nói khàn khàn của An Vu Khang từ trong điện thoại truyền đến: “Là Ánh mắt mẹ An run rẩy nhìn An Bích Hà và gật đầu, hai mẹ con đều vô thức nín thở.
Mẹ An nhỏ giọng hỏi: “Ông… Ông đã đi đâu vậy? Ông có biết là bây giờ cảnh sát đang tìm ông không?”
Giọng nói của An Vu Khang cẩn thận dè dặt, mang theo sự khó chịu: “Tôi biết, nếu