Tất cả mọi người ở nhà ăn chứng kiến một màn này tuy rất muốn phát huy tinh thần nhà báo nhưng họ ngại thân phận của anh nên không ai dám có ý kiến gì.
Lại một ngày làm việc nữa trôi qua, khoảng thời gian cô làm việc ở đây cũng dần rút ngắn lại.
Sau khi tan làm Trình Hạo ngay lập tức đến tìm cô.
Thấy anh cô vui vẻ chạy tới.
- Anh Trình Hạo.
Anh sao lại lên đây vậy? Không phải hẹn nhau gặp ở dưới sảnh công ty sao?
Trình Hạo mỉm cười dịu dàng, theo thói quen xoa đầu cô, anh nói:
- Anh chỉ là muốn xem em xong việc chưa thôi.
Anh muốn chắc chắn rằng lần này em không cho anh leo cây nữa.
Cô nghe anh nói về việc lần trước, xấu hổ nói:
- Ừm, anh yên tâm hôm nay em không phải tăng ca muộn.
Bây giờ có thể về được rồi.
Cô tinh nghịch nói với anh:
- Lần này em nhất định phải ăn được món mình thích, ăn cho sạch túi anh thì thôi.
Haha…
Nghe cô nói vậy anh mỉm cười không nói.
Nếu có thể anh tình nguyện cả đời này cho cô tiêu tiền của mình.
- Anh đợi em thu dọn một chút là được.
Cô loay hoay một lúc đem hết đống tài liệu cất vào ngăn kéo rồi thu đồ cá nhân cho vào túi.
Xong xuôi cô cười nói với Trình Hạo:
- Okay, đi thôi.
Lâm Trạch Dương từ lúc Trình Hạo bước vào anh vẫn luôn quan sát hai người họ, trên môi là nụ cười âm trầm.
Anh lẩm bẩm đếm: “1,2,3”
Ngay lúc này điện thoại của Trình Hạo vang lên.
Anh nhìn thấy số máy của trợ lí - Giai Ý, nghĩ rằng cô ấy có việc gấp nên mới gọi bây giờ, anh lập tức bắt máy.
Điện thoại vừa kết nối đã nghe thấy giọng nói gấp gáp đầu bên kia:
- Giám đốc, hệ thống bảo mật của công ty bị đột nhập, tình hình đang rất gấp.
Anh mau qua đây đi.
Tuy mới làm việc ngày đầu tiên nhưng qua anh cảm nhận cũng như đồng nghiệp, anh biết Giai Ý là một cô gái có bản lĩnh, mạnh mẽ quyết đoán nhưng bây giờ trong giọng nói lại có chút hốt hoảng đủ cho thấy tình hình nghiêm trọng thế nào.
Anh thấy xem ra hôm nay bữa cơm này lại không thể ăn được rồi.
Uyển Tình đứng bên cạnh cũng nghe thấy ít nhiều, cô vội nói với anh:
- A Hạo, anh có việc thì cứ đi đi, bữa cơm này đợi hôm khác cũng được.
Trình Hạo lúc này cũng không thể đi với cô được rồi chỉ đành xin lỗi cô rồi vội vàng rời đi.
Uyển Tình nhìn anh rời khỏi trong lòng thở dài “Hazz, hôm nay đổi lại anh cho em leo cây rồi.
Đúng là ông trời luôn công bằng mà.
Hầy…”
Nghĩ đến bữa cơm mà lỡ mất hai lần mặt cô trở nên ủ rũ không thôi, nhưng cũng hết cách đành về nhà ăn mì gói.
Tận mắt thấy cô đã rời khỏi nụ cười trên môi Lâm Trạch Dương càng sâu hơn.
Anh tự cảm thấy mình cũng quá nhân từ rồi.
Vì thấy hôm qua cô mệt mỏi rồi nên anh mới tha cho cô nhưng còn Trình Hạo thì anh không chắc.
Để có thể phá buổi hẹn của họ mà không hại đến cô thì đương nhiên phải để cho người còn lại gánh chịu vậy.
Cảm giác vui sướng khi phá hỏng chuyện tốt của người khác làm anh thấy vô cùng