Màn đêm buông xuống, thành phố Minh Châu về đêm càng trở nên nhộn nhịp.
Bước vào Tô Hà, Thẩm Mộ Diễn và Hứa Thiệu hai người tiến thẳng tới Br, lập tức bị tiếng nhạc DJ ầm ầm từ khắp nơi dội vào tai.
Ánh đèn cầu rực rỡ màu sắc xoay vòng giữa sàn nhảy, rất đông những nam thanh nữ tú lắc lư uốn éo người theo điệu nhạc, dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo càng không khác gì một bầy quỷ múa may điên loạn.
Hai người vừa bước vào cửa đã thu hút mọi ánh xung quanh.
Vẻ ngoài xuất chúng, cử chỉ tao nhã, khí chất phong lưu của hai người thu hút rất nhiều sự chú ý của các cô gái, các cô ánh mắt như bị hút hồn, không rời mắt khỏi người Thẩm Mộ Diễn và Hứa Thiệu.
"Ey. Mộ Diễn, anh xem ánh mắt của cô gái kia như muốn ăn thịt anh vậy."
Thẩm Mộ Diễn nhoẻn miệng cười: " anh chàng ngồi bên trái anh cũng ngon đấy, từ lúc anh bước vào đã không rời mắt khỏi anh, tôi thấy anh cũng nên đáp lại người ta đi."
Ha người vui vẻ trêu chọc nhau, không cần phòng Vip, cả hai chỉ ngồi tại quầy rượu.
Trên quầy rượu thường chỉ dành thiết đãi những khách lẻ, đột nhiên lại xuất hiện hai người đàn ông phong lưu xuất chúng càng thu hút sự chú ý từ xung quanh.
Hai vị khách tự gọi rượu, tiền tip cho nhân viên còn nhiều hơn cả tiền rượu, đám người bên cạnh không khỏi trầm trồ độ hào phóng của cả hai, vài người lấy cam đảm, tiến thẳng đến bắt chuyện.
"Anh có thể uống cùng em một ly không?" một bàn tay thon dài, nhẹ nhàng đặt lên vai Thẩm Mộ Diễn, anh đưa mắt liếc nhìn bàn tay đang đặt trên vai mình, Hứa Thiệu ngồi bên cạnh, xem chừng có vẻ thích thú.
Thẩm Mộ Diễn vẫn đang nhìn bàn tay đặt trên vai anh, rồi đột nhiên nhếch môi, đáp lại lời mời của cô gái: "Đó là vinh hạnh của tôi"
Giọng anh trầm xuống, đôi mắt dường như biết nói, khiến trái tim cô gái không ngừng thổn thức, cô gái này hẳn cũng là một dân chơi lão làng, thấy Thẩm Mộ Diễn không từ chối, liền đẩy cả cơ thể mềm mại ngả hẳn vào lòng anh, "em ngồi ở đây anh sẽ không để ý chứ?". Mông của cô ta nhẹ nhàng đặt xuống đùi Thẩm Mộ Diễn.
Hứa Thiệu ở bên cạnh, đôi mắt lộ rõ sự không vừa lòng, đùi của Thẩm Mộ Diễn, Đường Tiểu Nhiễm đều chưa từng được ngồi lên.
Ánh mắt Thẩm Mộ Diễn có chút lạnh lùng, nhưng anh lại không hề đẩy cô gái ấy ra, từ tốn đáp: "Tất nhiên rồi".
Hứa Thiệu thật sự không biết nếu Đường Tiểu Nhiễm nhìn thấy cảnh này, tự dưng xuất hiện một cô gái dám thân mật dựa vào lòng Thẩm Mộ Diễn, Đường Tiểu Nhiễm liệu có phát điên lên không.
Thế nhưng, cái tên Thẩm Mộ Diễn này, hôm nay cũng thật không bình thường, ngoài Hạ An đã mất ra, anh ta vẫn chưa từng thấy Thẩm Mộ Diễn cho phép ai thân mật dựa vào người.
Càng đáng nói là dáng vẻ này, vẻ hứng thú trong ánh mắt Hứa Thiệu khi xem màn kịch càng khiến anh ta đau đầu đoán già đoán non tên lạnh lùng cao ngạo Thẩm Mộ Diễn này, hôm nay sao lại khác thường như vậy, mấy