Vì sao phải đến nơi này?
Người đàn ông đứng trong gió, mắt nhìn về căn biệt thự vừa thân thuộc vừa xa lạ trước mặt, cảm giác như rơi vào sự rối rắm mù mịt, đêm nay thật sự đã uống nhiều rồi.
Có lẽ đêm nay có chút cô đơn chăng?
Đều trách những hành động của người phụ nữ ấy khiến anh khó hiểu.
Đều trách tên béo họ Lâm ở buổi gặp mặt lớp cấp 3 lắm mồm.
Thẩm Mộ Diễm đứng trước cửa lớn, cúi cầu lặng lẽ nhìn bảng khóa mật mã, trong đầu anh dãy mật mã mở khóa chợt hiện rõ ra, lúc trước người phụ nữ ấy nhất quyết muốn dùng ngày cưới của họ làm mật mã, dùng tận bảy năm rồi, anh sợ muốn quên cũng chẳng quên được.
Lúc đó bản thân không phản đối, người phụ nữ ấy liền vui mừng như vừa có được cả thế giới, còn anh thì sao? anh chỉ đứng bên cạnh, cảm giác như đang xem một trò cười của cô ta, xem cô ta vui vẻ hí hửng cài dãy mật mã ấy, có ý nghĩa gì chứ?
Anh hiểu dụng ý của cô khi làm như thế, chỉ là cảm thấy thật nực cười.
Một dãy mật mã, liệu có đủ kéo gần lại khoảng cách giữa hai người không?
Thẩm Mộ Diễn nghĩ thầm, phút chốc những ngón tay thon dài của anh đã ấn mật mã, cửa mở, căn phòng tối om, anh bật đèn phòng khách lên, bao trùm lấy anh là bầu không khí lạnh lẽo, thiếu hơi thở của con người, thật sự vô cùng lạnh lẽo.
Không hiểu vì sao căn phòng tĩnh lặng thiếu hơi thở con người này, bất giác khiến anh vò nhẹ trán.
Mùi vị trong không khí có chút xa lạ, anh chợt cảm thấy hình như thiếu mất cái gì đó.
Mũi hít hít vài cái, đột nhiên nhận ra, chính bầu không khí này khiến bản thân có chút không quen!
Thì ra là đã thiếu đi hương hoa bách hợp, bất giác Thẩm Mộ Diễn đưa mắt nhìn quanh, mọi ngóc ngách xó xỉnh trong căn phòng, từ bàn trà bàn ăn đến từng bài xếp trên khung cửa sổ, đã không còn nhìn thấy những bông hoa bách hợp quen thuộc nữa.
Không thể hiểu được cảm giác lạc lõng vô cớ trong lòng, Thẩm Mộ Diễn ngao ngán đi lên lầu hai, anh không định sẽ nán lại ở cái nơi khiến anh thấy khó chịu này nữa.
Đứng trước phòng ngủ, chân người đàn ông bỗng khựng lại, cảm giác tẻ nhạt lộ rõ trong ánh mắt, cuối cùng vẫn phải nhấc chân bước vào trong.
Bật công tắc đèn, cả căn phòng bừng sáng, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Mộ Diễn không hề có một biểu cảm vui vẻ nào, tắm một lát, Thẩm Mộ Diễn bước đến trước tủ quần áo, chuẩn bị lấy một bộ quần áo để thay, cửa tủ vừa mở, anh chợt đứng sững lại.
Trong tủ quần áo trước mặt, quần áo của anh được treo gọn gàng ngăn nắp, điều này xem ra hình như chẳng có vấn đề gì, nhưng Thẩm Mộ Diễn lại sững sờ.
Sau khi kết hôn và chuyển đến đây