CHUYỂN NGỮ: TRẦM YÊN
.--.- - -.--..- -..
-....-......- --- -.
--.
-....- --- -.
--....-.- -.
--..---- ----.
---..
Trước kia, Lận Thành Duật luôn cảm thấy đời trước đối với y mà nói là một chướng ngại không thể vượt qua.
Một mặt vì đời trước đã thành chấp niệm của y, mặt khác, nó lại là ác mộng của Khương Tiêu.
Y biết trước đây mình làm không tốt thật nên vẫn đang không ngừng nỗ lực bồi thường, nhưng rất nhiều chuyện chịu sự kháng cự của Khương Tiêu, thành ra y làm gì cũng sai, nôn nóng cũng chẳng tìm ra cách.
Y vấp phải trắc trở khắp nơi, dốc hết sức lực cũng không có lấy một chút cơ hội.
Khương Tiêu không tin y.
Tuy nhiên nghĩ lại cũng không phải do Khương Tiêu muốn nhìn y với ánh nhìn trái chiều, xét cho cùng đều do y sai cả.
Sau khi Khương Tiêu và Lâm Hạc Nguyên ở bên nhau, ngoại trừ khó chịu, thực ra Lận Thành Duật cũng thấy rõ rất nhiều điều.
Trên đời nhiều người như vậy, y đã từng được thiên vị, hiện tại thì không còn là lựa chọn duy nhất.
Khương Tiêu thích Lâm Hạc Nguyên từ sự bầu bạn lâu dài.
Khương Tiêu là một người quá tốt tính, bị tổn thương chết đi một lần vẫn vui vẻ vô tư, ôm theo hy vọng nỗ lực sống.
Người bên cạnh chưa bao giờ thấy anh có gì đặc biệt, chỉ cho rằng anh vốn cần mẫn như vậy, nhưng Lâm Hạc Nguyên lại biết được sự vất vả của anh, cũng nỗ lực giúp người mình thích không vất vả đến thế nữa.
Trên đời khó tìm được người biết bạn vất vả, người vì bạn trả giá.
Trong tình cảm, sợ nhất là một bên tình nguyện.
Thấu hiểu lẫn nhau mới là động lòng.
Vô số tâm tư phức tạp và vẻ ngoài đều bỏ lại sau lưng, chỉ còn một trái tim thuần khiết nhất làm rung động lòng người.
Thứ mà Lận Thành Duật tốn cả đời mới thấy rõ, chỉ hai tháng Lâm Hạc Nguyên đã hiểu ra.
Kể cả khi Khương Tiêu không có ký ức đời trước thì nếu y và Lâm Hạc Nguyên cùng đứng ở trước mặt anh, Khương Tiêu vẫn sẽ chọn Lâm Hạc Nguyên.
Bây giờ Lận Thành Duật có giày vò mình thế nào đi chăng nữa, y vẫn kém xa sự thuần túy của một học sinh cấp ba thật như Lâm Hạc Nguyên.
Đời trước Khương Tiêu không gặp phải những lựa chọn, chỉ thấy duy mình y.
Thế nhưng thuở đầu, lúc anh vất vả mệt mỏi nhất, nỗ lực kiếm từng đồng, Lận Thành Duật lại không sát cánh bên anh.
Khi ấy y cố hết sức muốn một lần nữa đứng về nơi cao nên đã đẩy hết những cơ hội bầu bạn về sau.
Y bỏ lỡ thời điểm đó, không thể trách người khác thành công bù đắp vào.
Nhưng dẫu đã hiểu thì y vẫn không cam lòng mất đi nhanh như vậy.
Dù không vì gì cả, y vẫn muốn thấy Khương Tiêu.
Nếu có thể hỗ trợ, bất luận ra sao y cũng muốn Khương Tiêu sống tốt hơn chút nữa.
Mấy ngày nữa là tới kỳ thi cuối kỳ.
Khương Tiêu muốn thi tốt, mấy ngày cuối học hành rất nghiêm túc.
Lâm Hạc Nguyên muốn chọc anh cũng bị anh nghiêm túc đẩy ra.
Tôi là người muốn thi hạng nhất khối!
Vài ngày sau, có kết quả thi, do trước đó đã cho học sinh các lớp điền vào tờ chia khoa nên phiếu điểm tách thành hai mục khối Tự nhiên và Xã hội.
Quả nhiên Khương Tiêu vẫn xếp hạng một khối Xã hội.
Thành tích bạn trai nhỏ của anh cũng không lùi bước, vững vàng đứng đầu khối Tự nhiên.
Đằng sau thành tích còn có kết quả chia khối.
Lớp ưu tiên đặc biệt của khối Tự nhiên là lớp số 7, lớp ưu tiên đặc biệt của khối Xã hội là lớp số 1, điều chỉnh phòng học một lần nữa, lớp số 1 ở tầng trên lớp số 7.
May mà không cách quá xa.
Vì thi được hạng nhất nên Khương Tiêu cũng nhận được quà của bạn trai nhỏ.
Một chiếc áo lông vũ giữ ấm rất dày dặn, màu trắng gạo, sau áo có mũ đính viền lông xù, đội cho Khương Tiêu xong, nhìn anh cứ như một chú gấu nhỏ, gấu nhỏ ấm áp.
Do kỳ nghỉ Đông cũng gọi là dài nên Khương Tiêu tiếp tục đi bày sạp ở chợ Xuân năm nay, giữ lại cho mình đủ thời gian làm bài tập nghỉ Đông và mấy ngày có thể đi kiếm tiền.
Trước thềm năm mới, Lâm Hạc Nguyên chưa về quê nhanh như năm ngoái nên trông sạp mấy ngày cùng Khương Tiêu, ngày Tết Tiểu niên*(cúng ông Táo), Khương Tiêu kéo cậu đi đốt pháo hoa.
Bởi vì năm ngoái đốt pháo hoa thú vị quá nên năm nay cũng muốn chia sẻ cho người mình thích.
Trên nền tuyết dưới nhà, mấy que pháo hoa mảnh chỉ bừng sáng mười giây thôi nhưng vẫn đem đến cho người ta một thoáng vui vẻ.
Năm nay Khương Tiêu mua vài loại khác nhau, có một loại giống tên lửa, cắm trên nền tuyết châm lửa xong sẽ thấy một đốm sáng nhỏ lao lên độ cao hai, ba mét rồi nổ tung thành chùm pháo hoa màu đỏ cam to bằng bàn tay, còn kèm theo một tiếng "piu" sắc bén.
Tuy không phải đốt pháo nhưng lúc nó vang, Khương Tiêu vẫn vô thức bịt tai lại, về sau Lâm Hạc Nguyên chạy tới châm lửa giúp anh, sau đó quay về bịt tai giúp anh.
Pháo hoa nhỏ xinh nổ tung trên đầu hai người.
Lận Thành Duật ở trên nhà thấy hết cảnh này.
Y nhớ rõ năm ngoái người được sắp xếp ở Liễu Giang nói với y rằng đầu năm mới Khương Tiêu chơi pháo hoa, thoáng nhìn có vẻ cực kỳ vui.
Bây giờ tận mắt chứng kiến, đúng là Khương Tiêu rất vui thật.
Mong muốn của anh ấy trước giờ vốn đã không nhiều lắm.
Ngày ba mươi âm, Lận Thành Duật về nhà ăn Tết.
Nhà họ Lận vốn là vậy, bề ngoài có vẻ hòa thuận vui vẻ, sau lưng lại không biết từng người đang tính toán gì, có điều sau bữa cơm tất niên, ông nội vẫn hỏi một câu bên Hậu Lâm thế nào rồi.
"Cháu đạt được điều mình muốn chưa?"
Ông hỏi như vậy.
Lận Thành Duật nhất thời không đáp lời được.
Y ở Hậu Lâm ra sao có Nhạc Thành quan sát, thực ra ông nội biết rõ cả, ông vẫn muốn hỏi một câu như vậy chẳng qua chỉ để nhắc nhở y rằng lần tự giày vò này thực chất hoàn toàn vô nghĩa.
Nếu xem từ mục đích ban đầu của Lận Thành Duật, nguyện vọng theo đuổi lại được Khương Tiêu của y quả thực đã có thể tuyên cáo thất bại, nhưng khi xem từ góc độ khác, thực ra y đã đạt được.
Y có thể gặp Khương Tiêu thường xuyên, Khương Tiêu sống cũng rất vui vẻ, đây là điều y muốn.
Cuối cùng y không trả lời vấn đề này, chỉ cúi đầu cười khẽ.
Năm mới Khương Tiêu còn đi chợ Xuân bày sạp, Lâm Hạc Nguyên vẫn chưa trở lại.
Năm nay anh có rất nhiều khách quen, tính ra không thể kiếm ít hơn năm ngoái được.
Lận Thành Duật vốn nghĩ mình sẽ tới hỗ trợ như năm ngoái, lần này y sẽ yên lặng hơn nhiều, chỉ hỗ trợ thôi, không quấy rầy Khương Tiêu nữa.
Nhưng Khương Tiêu vẫn từ chối, rất cương quyết.
"Nếu Lâm Hạc Nguyên biết sẽ không hay."
Lận Thành Duật đứng đó, nhỏ giọng nói thêm một câu: "Giờ cậu ta không ở đây, chờ cậu ta quay lại, em sẽ đi luôn."
Y nghiến răng, bổ sung câu nữa: "Sẽ không để cậu ta nhìn thấy."
Chỗ khớp xương của Hạ Uyển Uyển bị chút bệnh cũ, năm ngoái giúp Khương Tiêu một ngày xong về liền không dễ chịu, từ đó hễ trời lạnh quá là Khương Tiêu lại không cho bà ra giúp nữa, ngay cả số lần để bà ra ngoài cũng rất hiếm, càng đừng nói đến chuyện bày sạp.
Vì vậy chỗ sạp hàng chỉ còn một mình Khương Tiêu lo liệu, luôn có phần không quán xuyến hết quá nhiều việc.
"Thế cũng không ổn, cậu ấy mà biết trong lòng lại khó chịu." Khương Tiêu nói: "Tôi đã đồng