Bạch Bắc Bắc nói những lời này rất lớn tiếng, cố gắng đè nén sự không nỡ trong lòng:"Chỉ cần anh ly hôn, chị ấy muốn bao nhiêu máu, tôi cho bấy nhiêu máu."
Chị cố gắng chịu đựng, mới không khóc thành tiếng.
Chị không muốn khóc trước mặt anh, chị cũng có danh dự của mình.
Chị có thể chịu đựng chán ghét truyền máu cho người phụ nữ kia, nhưng chị không muốn mang thân phận vợ của Hoắc Đế Thành, chịu khuất nhục như vậy.
Chị càng không muốn bị anh thao túng.
Hoắc Đế Thành cười nhạo một tiếng, chậm chậm gần chị.
Mặc dù Bạch Bắc Bắc là người mù, nhưng Bạch Bắc Bắc rất xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo lại dễ thương, quần áo rộng thùng thình cũng không che được dáng người xinh đẹp của chị.
Bộ dáng chị hơi run rẩy, càng có một loại thê mỹ sau khi bị làm nhục.
Làm cho anh nhớ tới mỗi một lần bọn họ làm tình xong, chị không chịu nổi sự dũng mãnh của anh, thân thể của chị sẽ phát run, có khi cũng sẽ khóc, giống như bây giờ.
Trong ba năm này, mỗi một đêm làm càn.
Bộ dạng này của Bạch Bắc Bắc khiến máu thú của anh sôi trào.
Anh thích thân thể của chị, rất thích.
Anh gần như mỗi ngày đều muốn cùng chị làm tình, cho đến khi chị ở dưới thân anh cầu xin tha thứ.
Hầu kết Hoắc Đế Thành hung hăng chuyển động một chút, thanh âm khàn khàn mang theo cảm xúc lạ:"Nhưng tôi không muốn ly hôn thì làm sao, ba năm này, chị trên giường khiến tôi rất hài lòng."
Bạch Bắc Bắc không nhìn thấy, nhưng thính giác rất linh mẫn, chị nghe thấy hô hấp của anh trở nên nặng nề, tim của anh cũng đập nhanh hơn, chị biết anh động tình rồi.
Chị sợ hãi, hai tay khoanh trước ngực, cảnh giác nhìn về phía anh:"Anh, anh đừng chạm vào tôi!"
Giọng nói mang theo cảnh giác cùng hơi chán ghét của chị, hoàn toàn chọc giận Hoắc Đế Thành.
Anh trực tiếp kéo chị vào trong lòng mình, ôm ngang chị lên, ném lên giường, thân thể hung hăng đè xuống...!Giống như đang phát tiết lửa giận trong lòng, không ngừng đòi hỏi chị.
Luận khí lực, Bạch Bắc Bắc căn bản không phải là đối thủ của người đàn ông này, hơn nữa anh biết rõ mỗi một chỗ mẫn cảm trên thân thể chị, biết làm như thế nào có thể kích thích dục vọng của chị nhanh nhất.
Chị nhanh chóng đắm chìm trong động tác khi thì dịu dàng khi thì mạnh mẽ của anh.
Bạch Bắc Bắc cau mày, mặc dù là bị động thừa nhận, nhưng thân thể của chị vẫn rất thành thật thích anh, trong lòng chị mặc dù không muốn, nhưng khoái cảm thân thể lại như thủy triều không ngăn được.
Chị thừa nhận, cho dù là dưới tình hình này, chị cũng không ghét cùng anh làm tình.
Có lẽ, đây là lần cuối cùng đi?
Tình đến nơi sâu , nghĩ đến đây, ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của chị vuốt ve từng tấc mặt anh, từ lông mày đến môi, chị muốn nhớ kỹ dáng vẻ của anh trong lòng.
Một lần cuối cùng phóng túng thân thể cùng tình cảm của mình, chị cảnh cáo mình, từ nay về sau phải đem tâm thu hồi lại, không bao giờ yêu người không nên yêu nữa.
Qua thật lâu, Hoắc Đế Thành hài lòng đạt tới cao trào.
Anh từ trên thân thể Bạch Bắc Bắc đứng lên, từ trên giường đứng lên, nhìn thân thể Bạch Bắc Bắc sau khi vui thích qua đi run rẩy giống như búp bê rách nát, cười lạnh một tiếng:"Còn tưởng rằng chị có bao nhiêu cốt khí, thật sự là hạ tiện! Ngoài miệng nói rời đi, nhưng thân thể lại rất hưởng thụ! Chị nói chị có đê tiện hay không?"
Vừa dứt lời, đang chuẩn bị mặc quần áo rời đi, chuông điện thoại di động của Hoắc Đế Thành vang lên:"Alô...!Cái gì? Nhiễm Nhiễm tỉnh rồi! Được, tôi đến ngay !"
Anh vội vàng đứng dậy, mặc quần áo vào, chuẩn bị rời đi.
Ánh mắt Bạch Bắc Bắc giật giật, trên người mới có một tia sức sống, chị chịu đựng chua xót đau nhức trong lòng đứng lên, thanh âm khàn gọi Hoắc Đế Thành lại:"Anh ký thỏa thuận ly hôn rồi hãy đi!"
Hoắc Đế Thành đang chuẩn bị ra ngoài, nghe nói như thế, giận không kềm được, chị lại còn nhớ đến chuyện này.
Anh trợn trừng mắt nhìn chị.
Bạch Bắc Bắc bình tĩnh nói:"Người phụ nữ anh thích không phải đã tỉnh rồi sao? Chắc không cần tôi nữa đâu