Hạ Vy khẽ gật đầu xác nhận.
“Đúng vậy.”
Thiên Minh nhếch môi cười, tiến đến sát người cô.
Hạ Vy theo bản năng liền lùi lại phía sau.
Thiên Minh không uống rượu đã có những “hành động khác người”, huống hồ lúc này trong người lại có hơi men, Hạ Vy thực sự thấy không tin tưởng anh chút nào.
Đột nhiên, Hạ Vy giật mình khi sau lưng cô đã là cánh cửa lạnh lẽo.
“Đừng bước tới nữa.”
Thiên Minh bật cười, nhìn cô gái trong bộ váy hoa dài quá đầu gối, hai má đỏ bừng lên vì ngại ngùng.
Thiên Minh không có ý định buông tha cho Hạ Vy, anh áp thân thể nóng rực của mình vào cô gái nhỏ.
“Nói đi.
Tại sao chưa muốn lấy chồng?”
Hạ Vy quay đầu sang một bên, có ý né tránh ánh nhìn của anh.
“Tôi… tôi… chỉ vừa mới về với cha mẹ đẻ.”
“Hơn nữa… tôi vẫn còn ít tuổi.”
Thiên Minh tủm tỉm cười khi Hạ Vy sợ tới mức run lên.
Không phải cô gái này đang tưởng tượng ra cảnh anh nuốt cô vào bụng đấy chứ? Tuy rằng anh thực sự muốn vậy nhưng Hạ Vy vừa mệt mỏi sau một quãng đường dài, hơn nữa sức khoẻ cũng chưa được tốt.
Cho dù anh xuất hiện ý nghĩ xấu xa cũng phải cố gắng kiềm chế lại.
Thiên Minh gõ nhẹ vào trán của Hạ Vy:
“Đồ ngốc.
Em quay ra nhìn tôi xem nào.”
Hạ Vy đưa tay xoa trán, nhất quyết không làm theo lời Thiên Minh.
Anh khẽ nâng cằm cô lên, khiến cô nhìn thẳng vào mình.
“Còn tôi thì già rồi nhưng vẫn đợi được.”
Nghe mấy lời này, Hạ Vy bật cười:
“Anh là idol, anh cứ từ từ rồi kết hôn.”
Thiên Minh lắc đầu:
“Ở đâu ra cái suy nghĩ như vậy?”
“Nếu có thể ở bên người mình thật lòng yêu thương chẳng có fan nào quay lưng lại đâu.”
“Họ còn thực lòng chúc phúc cho chúng ta nữa đó.”
Hạ Vy ngước mắt nhìn anh:
“Chúng ta?”
Thiên Minh mỉm cười, nhìn cô bằng ánh mắt chất chứa yêu thương.
“Đương nhiên rồi.”
“Không lẽ em muốn tôi cưới một người khác?”
Hai má Hạ Vy nóng ran, cô khẽ lắc đầu.
Thiên Minh nhoẻn miệng cười:
“Vậy thì cùng nhau cố gắng.”
“Em tranh thủ tận hưởng quãng thời gian này đi.”
“Tới lúc về một nhà rồi tôi sợ em sẽ không có nhiều thời gian rảnh đâu.”
Hạ Vy không hiểu suy nghĩ sâu xa lúc này của Thiên Minh.
Cô ngây thơ cho rằng không có thời gian rảnh nghĩa là lao vào dọn dẹp biệt thự như lời kể của anh trước kia.
Đột nhiên Thiên Minh chú ý tới một chuỗi hạt đá trong suốt sáng lấp lánh trên người của Hạ Vy.
Anh đưa tay cầm lên thì có chút khó khăn.
“Hạ Vy.
Cái này là vòng cổ sao?”
Hạ Vy mặt mũi đỏ bừng, gạt tay Thiên Minh ra rồi nói:
“Đừng có động.”
Thiên Minh nhìn theo sợi dây liền bị á khẩu bởi làn da trắng muốt và cặp tuyết lê căng tràn nhựa sống ẩn hiện qua lớp vải voan.
Hạ Vy lí nhí giải thích:
“Dây này là tôi thử làm từ thạch anh trắng.
Không ít người mẫu, diễn viên mang đầm dự tiệc sẽ cần tới phụ kiện này.”
“Tôi còn vài mẫu nữa.
Nếu anh Đình Vũ và Hải Phong duyệt thì có thể đưa vào sản xuất.”
“Tất nhiên sẽ không phải là sản xuất đại trà vì giá thành không hề rẻ.”
Thiên Minh không nói gì, anh cúi người bế bổng Hạ Vy rồi tiến về phía giường.
Hạ Vy sợ ngã nên chỉ biết ôm lấy cổ anh, cô cũng không dám la lớn vì lo bố mẹ thức giấc.
“Không phải anh thấy thứ không nên thấy rồi nổi điên đấy chứ?”
Thiên Minh không trả lời.
Anh đặt cô xuống giường rồi lấy chăn chùm kín người Hạ Vy.
“Mau nằm yên đó rồi ngủ đi.”
Hạ Vy bị bất ngờ vì hành động này của Thiên Minh nhưng cô cũng không dám thò cổ ra ngoài bởi nhỡ đâu anh đổi ý.
Đột nhiên, Thiên Minh kéo chăn ra khiến Hạ Vy giật thót tim.
“Này.
Em nói là ai duyệt?”
Hạ Vy nhớ tới đoạn hội thoại lúc trước nên đáp:
“Đương nhiên là anh Vũ và anh Phong rồi.”
Thiên Minh