Nghê Anh còn chưa kịp vào dâng bái thiếp đã có người vội vàng ra chào đón, dẫn đoàn người Lý Nguyên Mẫn vào trong.
Trước khi tiến vào nội viện, Nghê Anh và mấy người tùy tùng đều bị ngăn lại bên ngoài.
Nàng sầm mặt, tháo bội kiếm bên hông xuống: "Ít ra cũng phải cho ta vào theo."
Thị vệ thành khẩn thưa rằng: "Tiểu Hầu gia có lệnh, ngoại trừ Quảng An Vương thì bất kỳ ai cũng không được vào, xin công tử đừng làm khó tại hạ."
Lý Nguyên Mẫn thở dài, kéo Nghê Anh lại, nhỏ giọng dặn dò nàng vài câu.
Nghê Anh hãy còn rất lo lắng, nhưng thấy Lý Nguyên Mẫn đã quyết ý thì đành mím môi lùi về sau.
Lý Nguyên Mẫn vỗ vai nàng, tỏ ý động viên, sau đó đi theo thị vệ kia vào nội viện.
Sau khi vòng qua một loạt cầu có mái che khúc khuỷu, chớp mắt đã đến một khu rừng trúc.
Thấp thoáng giữa những bóng trúc rợp trời là một tòa tiểu viện to lớn mà cổ điển, trước cổng có một tấm biển đề hai chữ lớn Hãn Hải.
Đây là kho sách của Trấn Bắc Hầu phủ, số lượng sách vở ở đây nhiều đến nỗi ngoại trừ hoàng cung ra thì khắp đất trời Bắc An không nơi nào sánh kịp.
Kiếp trước, Tư Mã Dục thường dẫn Lý Nguyên Mẫn đến đây, mỗi dịp như vậy y lại ở đây khoảng nửa ngày.
Đó cũng là những khoảng thời gian yên bình hiếm hoi của y trong đời trước.
Lý Nguyên Mẫn nhìn rừng trúc lay động trước tiểu viện một lúc lâu, sau đó mới đi vào.
Y bước qua cửa, tiến vào trong phòng, đã thấy một thân thể thon dài như ngọc chuốt quay lưng về phía mình, kẻ đó nghe thấy tiếng động thì xoay người lại.
Chỉ thấy người này: cốt cách như cây ngọc, đắm mình trong gió lay.
Thậm chí đến tận lúc này, Lý Nguyên Mẫn cũng phải thừa nhận một điều rằng, phong tư của kẻ trước mắt quả thật xứng với bốn chữ Chi Lan Ngọc Thụ được Minh Đức đế đích thân dùng bút son ngự phê.
Một con người khôi ngô xuất chúng là vậy, chỉ đứng yên ở đàng ấy thôi là đã bắt lấy ánh mắt của biết bao người.
Dĩ nhiên, những ánh mắt ấy tuyệt đối không giống như những ánh nhìn tục tằn bẩn thỉu dành cho mình.
Lý Nguyên Mẫn cứ tưởng đâu rằng khi gặp lại, y sẽ khó mà giữ bình tĩnh được, nhưng lạ lùng thay, lúc này nội tâm y lại cực kỳ bình thản.
Đôi mắt phượng hẹp dài của đối phương nhìn y hồi lâu, rốt cuộc sải bước lại gần, rồi ôm chầm Lý Nguyên Mẫn, ghì chặt y vào lòng, sức lực lớn vô cùng.
"A Mẫn."
Lý Nguyên Mẫn nhắm mắt lại, dằn xuống ham muốn đẩy phứt gã ra.
Y nhân nhượng gã, lặng lẽ đứng đó, mặc cho gã tha hồ kích động, kể lể đủ điều.
Lư hương khói tỏa, nhòa dần trong hư vô, chỉ còn lại hương thơm thanh nhã.
Tư Mã Dục kéo tay y, dắt y đến ngồi trên đệm, còn mình thì quan sát y từ đầu đến chân, rồi mới thở dài, than rằng: "Đời này, chúng ta làm lành đi, ta sẽ không để ngươi lặp lại vận mệnh đời trước."
Lý Nguyên Mẫn nhắm mắt lại, không để cho gã phát hiện ra tia sáng lạnh lẽo trong mắt mình, y cố ý cao giọng, tỏ vẻ uất hận: "Ta đã tự thay đổi vận mệnh của mình, không cần ngươi nữa."
Tư Mã Dục đã lường trước được phản ứng của y, gã bèn nhẹ nhàng nắm chặt tay y, bắt đầu nói những lời an ủi ngon ngọt dịu dàng, hệt như trong kiếp trước: "Đừng ngốc như thế, kiếp trước là do ta khinh địch, mới dẫn đến kết cục như vậy.
Nhưng nếu trời cao đã cho chúng ta cơ hội làm lại, vậy thì đời này, chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu."
Lý Nguyên Mẫn tránh né gã, trong mắt thấp thoáng tủi hờn, rơm rớm lệ: "Bắt đầu lại như thế nào?"
Hầu kết Tư Mã Dục giật giật, khuôn mặt tuấn tú của gã như tỏa sáng: "Trợ ngươi lên ngôi, nhưng ta cam đoan với ngươi, kết cục đời trước sẽ không diễn ra nữa."
Lý Nguyên Mẫn cúi đầu, hành động này làm cho y thoạt nhìn có phần yếu đuối, trái tim Tư Mã Dục đau xót, không kìm được mà muốn ôm y vào lòng, lại thấy y ngẩng đầu lên, hỏi: "Trong bữa tiệc tiếp đón Ngõa Lạt của Thái tử đêm hôm đó, có phải là ngươi không?"
Tư Mã Dục hiểu rõ ẩn ý của y, đáy mắt gã u ám, có chút ngập ngừng: "Thời điểm như vậy...!ta chỉ có thể nhẫn."
Lý Nguyên Mẫn nhẹ giọng nói: "Nhưng Xích Hổ Vương không nhịn được."
Nét mặt Tư Mã Dục dường như có phần uất giận, nhưng gã đè nén lại: "Hắn không phải là Xích Hổ vương, hắn chẳng qua chỉ là một gã đàn ông bị ngươi mê hoặc mà thôi."
Lý Nguyên Mẫn kín đáo thở dài một hơi: "Sao ngươi dám chắc rằng hắn không phải Xích Hổ Vương?"
Tư Mã Dục cười khẽ, nghĩ đến gã đàn ông tàn nhẫn cay nghiệt trong kiếp trước, ánh mắt u ám: "Ban đầu ta cũng nghi ngờ, nhưng A Mẫn này, trong yến tiệc hôm đó, với tình hình như vậy, hắn sẽ không lỗ mãng ra mặt vì ngươi —— Nếu hắn quả thật là Xích Hổ Vương, hắn nhất định sẽ không làm như thế."
Trong một dịp thế này, cho dù thân phận hiển hách như Tư Mã Dục cũng không dám thò tay dây vào, để rồi đối mặt với nguy cơ chọc giận Thái tử mà giải vây cho y, chớ nói chi là một tên Tổng chế Lưỡng Giang quèn.
Con hung thú kia vốn không có nhân tính, gian ngoan quỷ quyệt, âm hiểm tàn nhẫn, sao có thể ngu xuẩn như vậy!
Lý Nguyên Mẫn nghe gã nói thế, mặt mày vẫn bình thản, chỉ giương mắt nhìn gã rất lâu, trong đôi mắt y như ẩn chứa một màu khói sóng mênh mông, chẳng thấy rõ bến bờ.
Mãi sau đó, y mới thở dài một hơi, "Đúng vậy, hắn quả thật không phải Xích Hổ Vương.
Hắn theo ta từ nhỏ đến lớn, được ta tự tay nuôi nấng dưỡng dục, cho nên bây giờ hắn chỉ quy phục một mình ta.
Cho dù bây giờ hắn đầu quân cho Thái tử, nhưng hắn thực chất chỉ quy phục một mình ta."
Y thoáng dừng lại: "Dù sao thì ta cũng không muốn lặp lại số phận trong kiếp trước!"
Đôi mắt Tư Mã Dục tràn đầy thương xót, gã cắn răng, lần nữa ôm y vào lòng: "Ngươi làm đúng lắm, đã thuần hóa được con mãnh thú này rồi, thì sau này thiên hạ chính là vật trong lòng