Trao Anh Ánh Dương Ấm Áp

Chương 57


trước sau


Thật sự quá… 18+.Hôm sau là mồng một năm mới, Trương Mạn dậy sớm, thay quần áo rồi ra phòng khách gọi video cho Trương Tuệ Phương.

Hôm qua cô quá mệt nên đếm ngược xong liền tắm rửa đi ngủ, suốt quá trình không hề chú ý đến điện thoại.
Sáng dậy mới phát hiện Trương Tuệ Phương gọi cho cô vài cuộc.
Trương Tuệ Phương và Từ Thượng sắp kết hôn, tối hôm qua bà đón giao thừa ở nhà chú Từ cùng chú và mẹ của chú.
Đây là lần đầu tiên bà chính thức đến ở nhà ông, Trương Mạn không khỏi có chút lo lắng.
Mối quan hệ mẹ chồng con dâu luôn là đề tài mâu thuẫn muôn thuở.
Kiếp trước quan hệ giữa Trần Phi Nhi và mẹ chồng cô ấy không tốt lắm, xưa nay hai người họ không sống cùng nhau bởi vì sống cùng nhau lâu sẽ có mâu thuẫn.
Chẳng mấy chốc cuộc gọi video đã được kết nối, ở đầu dây bên kia Trương Tuệ Phương tràn đầy năng lượng đang ăn cơm, Trương Mạn tinh mắt, nhìn thấy trong bát của bà đầy những chiếc bánh sủi cảo trắng trẻo béo núc ních.
Năm đó, cuộc gọi video không có độ sắc nét như sau này, chất lượng hình ảnh hơi mờ, nhưng qua chất lượng hình ảnh vô cùng thấp vẫn có thể nhìn thấy nụ cười tươi tắn của Trương Tuệ Phương.
Nhìn sắc mặt của bà Trương Mạn biết rằng bà đang rất tốt.

Con người Trương Tuệ Phương không chịu được nhất chính là bị người khác bắt nạt, dẫu che giấu sau khi bị bắt nạt thì cũng không thể che giấu tốt như vậy được.
Vả lại cô cũng lo lắng bên cạnh bà có người ngoài, trực tiếp hỏi thì không được nên không nhắc đến chuyện này.
“Mẹ ơi, Tết năm nay mẹ ăn sủi cảo hả? Trông ngon lắm.”
Trương Tuệ Phương lập tức rạng rỡ, đắc ý nhìn vào di động, để điện thoại dựa vào ấm trà bên cạnh rồi dùng đũa gắp một cái sủi cảo béo tròn lên cắn một cái, khoe như thể muốn cho cô xem nhân bánh bên trong.
“Là mẹ của chú Từ và chú Từ con làm đó, sủi cảo tam tiên, ăn ngon lắm.

Trương Mạn, tối qua con không tới thật sự rất đáng tiếc, không có lộc ăn gì cả, bà nội làm một bàn đồ ăn luôn, ba người bọn mẹ ăn đến bụng căng như cái trống mà mới ăn được có một phần tư thôi.”
Trương Mạn lòng ấm áp.
Xem ra bà nội rất dễ gần.

Cô nhìn bát bánh sủi cảo, quả thật có hơi thèm.
Trương Tuệ Phương nuốt miếng sủi cảo kia xuống, thỏa mãn uống một muỗng canh: “Đúng rồi Trương Mạn, cậu bạn trai nhỏ kia của con sao rồi? Tối qua mẹ gọi cho con mấy lần sao con không nghe máy? Không phải mấy đứa làm chuyện bậy bạ gì đó chứ?”
“…”
Trương Mạn câm nín, đừng ngày nào cũng nói đến chuyện này được không hả, nói nhiều lắm rồi á, vốn dĩ cô không muốn làm chuyện bậy bạ gì cả nhưng giờ không kiềm được muốn làm rồi đó.
“Mẹ ơi, con còn đang là trẻ vị thành niên đó, mẹ có thể đừng nghĩ đến loại chuyện không thích hợp cho trẻ nhỏ này không…”
Trương Mạn vừa tức giận nói được một nửa thì nhìn thấy cậu thiếu niên đang mặc áo choàng tắm và mái tóc ướt rượt xuất hiện trong khung tròn nhỏ thuộc về cô ở góc bên phải video.
Quanh hông của áo choàng tắm trắng như tuyết là chiếc thắt lưng được cột một cách tùy tiện, trông hơi lỏng lẻo, cổ áo hơi trễ lộ ra xương quai xanh sắc như dao và vùng da trước ngực.
Trương Mạn bất giác nuốt nước bọt.
Hình ảnh quá đẹp, thật sự quá… 18+.
Cậu thiếu niên lau tóc, đoán chừng không thấy cô đang gọi video nên đi tới ôm cô từ phía sau, thân mật cọ cằm lên đỉnh đầu cô rồi cúi đầu hôn lên má, trong giọng nói còn mang theo chút mơ màng của dậy sớm.
Khàn khàn trầm lắng.
“Mạn Mạn, sao không ngủ thêm hả em?”
Trương Mạn: “…”
Trương Tuệ Phương: “…”
Lúc này thật sự có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Gò má Trương Mạn đỏ ửng như bị cọ vẽ, một nửa cái sủi cảo bị Trương Tuệ Phương cắn lở dở lập tức rơi xuống bàn, hít sâu một hơi giống như sắp mở miệng mắng thế là cô lập tức nói: “Mẹ ơi, chúc mẹ năm mới vui vẻ, con cúp máy trước nhé.”
Sau đó ngón tay ba bảy hai mốt nhấn vào nút kết thúc trò chuyện.
Mặt mũi mất sạch bách rồi.
Cô quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn cậu thiếu niên vừa mới hiểu chuyện gì đang xảy ra, tức đến mức cướp khăn mặt rồi trùm lên đầu anh vò thật mạnh.
“Tại sao tắm xong anh không chịu mặc quần áo tử tế mà chạy ra ngoài hả?”
Cậu thiếu niên khẽ cười, bắt lấy bàn tay nóng nảy của cô hôn một cái.

“Tắm xong tôi về phòng thấy không có em ở đấy nên… vả lại, đây đâu phải lần đầu tiên bị bắt đâu, Mạn Mạn, đừng lo lắng.”
Trương Mạn hiểu ra, cái anh nói chính là lần trọ lại nhà nghỉ ở thành phố Z.
Cô đang tính gật đầu theo logic của anh thì chợt cảm thấy hơi sai.
Cái gì gọi là bị bắt? Bắt gian hả?
Trương Mạn đưa tay nhéo mạnh mặt anh một cái, lúc này mới hả dạ.
Năm mới Tết đến, vào ngày đầu tiên của năm mới thành phố N thấy được ánh mặt trời đã lâu không gặp.

Phòng khách lúc này đã kéo rèm mỏng nhưng ánh nắng vẫn chiếu qua cửa sổ sát sàn khiến không gian rộng lớn trở nên sáng sủa và ấm áp.
Trương Mạn một một hai hai bắt cậu thiếu niên về phòng thay quần áo, còn mình thì kéo rèm cửa, đi ra ban công bên ngoài phòng khách.
Bên ngoài ban công là sân sau của biệt thự, một bãi cỏ rộng nhuốm màu vàng héo nhưng vẫn khá ngay ngắn, bên kia bãi cỏ còn có một khoảng đất nhỏ, chắc hẳn đã trồng một loại hoa gì đó —— mùa đông đến nên đã tàn, Trương Mạn cũng không nhìn ra đó là loại hoa gì.
Mặc dù biệt thự không có ai ở trong nhiều năm, nhưng vì cảnh vật xung quanh tiểu khu mà quản lí nghiệp vụ vẫn quản lí hoa viên và sân sau như cũ nên cũng không tính là đìu hiu.
Nhưng trọng điểm không phải đám hoa cỏ này.
Trương Mạn thò người khỏi ban công nhìn ra ngoài, nước biển trong vắt dưới chân núi có thể nhìn thấy rõ mồn một, dưới ánh mặt trời sóng biển ánh lên màu tráng bạc lấp lánh, mẫn cán đập vào những tảng đá ngầm lớn.
Thiên nhiên thuần túy và nguyên sơ chưa bị khai thác quá mức, thật sự quá đẹp.
Quả thật có thể nhìn thấy phong cảnh xinh đẹp như vậy trên ban công này, chỉ là…
Trương Mạn ngẩng đầu nhìn lên trên…
Trần ban công rất cao, trên đầu cô có một giá treo đồ bằng inox được cố định vào trần nhà.
Trái tim cô quặn thắt, cắn chặt môi.
Quay đầu lại trông thấy cậu thiếu niên đang đi ra khỏi phòng khách, có lẽ nhìn thấy cô cứ nhìn chằm chằm giá treo đồ trên

trần nhà nên ánh mắt anh thoáng ảm đạm.
Trái tim Trương Mạn căng thẳng, biết mình đã đoán đúng.
Chính là chỗ này.

Cô bước lên hai bước nắm lấy tay anh, kéo người ra ban công, hơi dùng sức đẩy anh tựa sát vào lan can trên ban công.
Cô kiễng chân rồi vòng tay qua cổ cậu thiếu niên, dưới nắng sớm trao cho anh nụ hôn đầu năm mới đầy nóng bỏng.
Cậu thiếu niên nhanh chóng quên sạch những suy nghĩ trong lòng, ôm eo cô, siết chặt cô vào ngực mình, nhiệt tình đáp lại.
Rất lâu sau nụ hôn này mới chịu kết thúc.
Đối với chuyện hôn môi này, cho dù bao nhiêu lần thì mỗi một lần đều có thể khiến trái tim hai người họ đập rộn ràng và rung động không khác gì nụ hôn đầu —— thậm chí bởi vì ngày càng thuần thục mà cảm giác khoan khoái và sung sướng cũng tăng lên khiến hai người họ muốn ngừng cũng không được.
Trương Mạn đỏ mặt, vùi đầu trong ngực cậu thiếu niên thở hổn hển.
“Nè, bạn trai, sau này chỉ cho phép anh nhớ ngày đầu tiên của năm mới em đã hôn anh trên ban công này, nghe thấy chưa?”
Nói xong, mặt cô càng thêm đỏ tợn.
Câu nói này thật sự quá buồn nôn rồi.
Nói thật, sau khi ở bên anh cô đã thay đổi long trời lở đất, có mấy lời kiếp trước có lẽ đánh chết cô cô cũng không thốt được nhưng bây giờ giống như mỗi ngày không nói vài câu thì trong lòng sẽ bứt rứt.
Chỉ muốn nói những lời yêu thương với anh.
“… Ờ.”
Cậu thiếu niên vẫn hướng nội như cũ, nhưng ý cười dịu dàng trong mắt và hơi thở dồn dập vẫn không thể lừa người khác được.

Phong cảnh của khu biệt thự rất đẹp, rất thích hợp để nghỉ dưỡng.
Nhân lúc tiết trời tốt, Trương Mạn đề nghị ra ngoài tản bộ, hai người đội mũ bóng chày của Lý Duy rồi đi ra ngoài.

Lại là hai chiếc mũ có cùng kiểu dáng nhưng màu sắc khác nhau, một đen một trắng.
Cũng may có thể điều chỉnh kích thước mũ, Trương Mạn gần như kéo khóa cài ở mức nhỏ nhất mới có thể đội vừa.
Trông rất giống đồ tình nhân.
Khác với các khu dân cư nhốn nháo ồn ào trong trung tâm thành phố, khu biệt thự rất yên tĩnh, trên đường thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một vài thanh niên đang chạy bộ hoặc các cụ già dắt cho đi dạo.

Bởi vì khoảng cách giữa các ngôi nhà khá rộng mà nhà nào nhà nấy đều tầm hai tầng nên trông cả tiểu khu rất trống trải.
Trời xanh mây trắng của mùa đông không thường thấy, Trương Mạn kéo cậu thiếu niên đi dạo dọc hàng rào khu biệt thự.
Ngay cả không khí cũng tràn ngập hơi thở đại dương trong lành và ẩm ướt.

Tối hôm qua cô nằm trong ngực cậu thiếu niên ngủ rất say, sáng sớm lại gặp được thời tiết đẹp như vậy khiến tâm trạng căng thẳng suốt mấy ngày qua được giải tỏa.
Cô hỏi anh sương sương về tình hình khu biệt thự này.

Hóa ra nơi đây tuy khuất, cách xa trung tâm thành phố nhưng trong tiểu khu có chuỗi siêu thị, bệnh viện cộng đồng… tiện cho các chủ hộ sinh sống.
Trương Mạn dắt cậu thiếu niên đi đến bệnh viên cộng đồng, mua mấy loại thuốc trị ngoại thương và cồn, bông băng… sau đó tiện đường đi siêu thị một chuyến.
Cô chọn một vài nguyên liệu nấu ăn và mua mấy thứ đồ dùng nhà bếp cần thiết.
Hôm nay không thể ăn mì nữa.
Sau khi về nhà, đầu tiên cô cẩn thận thoa thuốc lên từng vết sẹo trên tay cậu thiếu niên trước, nhìn lại vẫn không khỏi đau lòng.
Lúc mới bắt đầu anh có chút kháng cự, không cho cô nhìn nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp dưới sự uy hiếp nghiên răng nghiến lợi của Trương Mạn.
Anh cắn răng đưa tay về phía cô, còn mình thì quay đầu đi.
Không phải không đành lòng nhìn vết thương, anh là không đành lòng nhìn đau lòng trong mắt cô.
Đau lòng rõ rệt như vậy khiến trái tim anh cũng đau đớn theo.
Cô cẩn thận thoa thuốc lên từng vết thương của anh, hầu như cứ vài lần sẽ nghe thấy tiếng xuýt xoa “shhh” đầy lo lắng của cô, như thể người đau là chính cô.

Hơn nữa mỗi lần thoa xong một vết thương cô sẽ phồng má thổi nhẹ cho anh.
Tự Trương Mạn cũng cảm thấy buồn cười.
Cô nhớ tới kiếp trước, có lần đến nhà Trần Phi Nhi, đứa con trai nghịch ngợm của cô ấy khăng khăng phải trồng cây chuối trên sofa xem tivi, kết quả không cẩn thận bị ngã khỏi ghế sofa.
Lúc đó cô cũng đang xem tivi, nhìn cậu bé ngã chổng mông lên trời liền chạy tới hỏi cậu bé có đau chỗ nào không.
Kết quả người không bao lớn(*), vừa mới xoa đầu một một hai hai nói không sao, đảo mắt trông thấy mẹ cậu bé đi ra khỏi phòng liền nước mắt tràn bờ đê khóc tới mức có thể nói là la liệt.
(*) Xuất phát từ cụm từ ‘屁大点事’: ý nói chuyện nhỏ, chuyện cỏn con.
Khiến Trần Phi Nhi đau lòng không thôi, vội vã chạy qua bế thằng bé lên liên tục thổi và xoa xoa cánh tay nhỏ của cu cậu.
Giống như thật sự có tác dụng.
Trương Mạn phồng má đau lòng thổi vào những vết thương chằng chịt trên tay cậu thiếu niên, trong lòng rốt cuộc cũng hiểu ra.
Có đôi khi, trong tim có người mình thương nên mới làm một số việc ngu ngốc ấm áp..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện