“Oàm…Thôi chết!”
Sau khi ăn xong miếng sườn thì Tô Ánh Nguyệt mới nhận ra vừa xảy ra chuyện gì.
Mặt cô bỗng dưng đỏ ửng lên.
Tần Mộ Ngôn lại cuộn một cuốn rau xanh khác, đưa đến miệng cô.
Cô nhanh chóng lùi về sau, “Không…không cần đâu!”
Mặc dù miệng thì nói không cần nhưng khi Tần Mộ Ngôn đưa cuốn rau vào miệng cô một lần nữa, cô vẫn chân thành đón nhận nó và ăn ngon lành.
Phúc Quý Ngân im lặng, lấy tay che mắt mình lại.
Không nhìn thấy gì cả! Không nhìn thấy gì cả!
Tại sao cô lại nghĩ rằng mình muốn ăn cơm cùng đôi vợ chồng son này không biết nữa?
Nghĩ đến đây, Phúc Quý Ngân uống một ngụm nước rồi ho nhẹ, “Ánh Nguyệt, tớ muốn uống chút sữa nên ra ngoài đi mua đây!”
Tô Ánh Nguyệt nhíu mày, “Ăn thịt nướng rồi mà còn đòi uống sữa nữa sao?”
Phúc Quý Ngân suy nghĩ một chút rồi lên tiếng, “Ăn thịt nướng nhưng cũng cần chú ý đến cân bằng các chất dinh dưỡng nữa chứ!”
Dứt lời, Phúc Quý Ngân đứng dậy, xoay người rời đi.
Lúc rời đi, cô còn nghe rõ mồn một giọng của Tô Ánh Nguyệt vọng lại từ phía sau, “Tôi nhớ rõ ràng là Phúc Quý Ngân không hề thích uống sữa mà!”
Phúc Quý Ngân đảo mắt.
Ánh Nguyệt, cậu có phải là đồ ngốc không vậy?
Cô đang là tiên giáng trần tạo cơ hội cho hai người có không gian riêng với nhau đấy!
“Rầm!”
Bỗng nhiên, một âm thanh va chạm khiến Phúc Quý Ngân rời khỏi dòng suy nghĩ miên man của mình.
Quan sát kỹ hơn một chút thì Phúc Quý Ngân nhận ra mình đã đụng phải một bé gái.
“Cháu có sao không?”
Phúc Quý Ngân nhanh chóng đỡ cô bé đứng dậy, kiểm tra xem cô bé có bị thương ở đâu không.
May mắn thay, quán ăn nằm ngay gần bãi biển nên xung quanh toàn là cát, do đó, có ngã cũng không thành vấn đề.
“Cháu không sao!”
Cô bé mặc chiếc váy xếp ly màu trắng, thắt bím hai bên nhìn cô bé tựa như những con búp bê bằng sứ rất xinh xắn.
Đôi mắt to, đen láy của cô bé nhìn Phúc Quý Ngân, “Nhưng cô ơi, cháu không tìm thấy bố mẹ của mình đâu cả…”
Là một cô bé bị đi lạc sao?
Phúc Quý Ngân khẽ giật mình, vội vàng lấy điện thoại trong túi ra, chuẩn bị gọi cảnh sát thì rất nhanh, cô bé đã dùng ánh mắt và cánh tay của mình ngăn cản cô lại.
“Cháu nghĩ rằng bố mẹ sẽ đến bãi