Triệu Thị Quý Nữ

Chương 84


trước sau

Diệp thị vì khóa cầu phúc cúng bái sáng sớm ngày mai phải ở lại chùa, có nơi chuyên môn chuẩn bị cho nữ quyến, sớm đã mang theo Văn Tuyết tiến vào uyển phía nam, vì chuyện Triệu Văn Hi chân bị thương mà quở trách hạ nhân chăm sóc không tốt, vốn định đưa người về phủ, nhưng nhìn người bộ dạng buồn ngủ, vả lại bản thân nàng ta khăng khăng ở lại, liền an bài ở uyển bên cạnh, ngủ một giấc lấy tinh thần nói sau.

Phải ở trong miếu mấy ngày nữa, Triệu Văn Huyên sợ nhất là rắn côn trùng trên núi, vốn muốn lấy cớ cùng Triệu Văn Hi trở về, gặp Triệu Văn Hi muốn ở lại, cũng không thể một người chán nản trở về, chủ động yêu cầu cùng Triệu Văn Hi ở một uyển, nói là có thể chiếu cố, thực tế là muốn ở nơi thoải mái.

Gian phòng cuối cùng đương nhiên là để cho Triệu Văn Uyển vẫn chưa xuất hiện, dùng qua thức ăn chay trong miếu chuẩn bị, còn không có nhìn thấy người, Triệu Văn Huyên trước lên tiếng “Thật là, ở chỗ bà tử kia đến nghiện rồi sao?”

“Có người đi theo không xảy ra chuyện gì là được, lát nữa ta phái mấy bà tử đi nhìn một cái.” Diệp thị tùy theo lạnh nhạt nói một câu. Triệu Văn Huyên lập tức im lặng, nàng dù sao thân phận thứ nữ, giọng điệu như vậy là đối với trưởng nữ bất kính, Diệp thị nếu thừa dịp trách phạt cũng không có khả năng biện giải, nàng chẳng qua nhất thời nhanh mồm nhanh miệng mà thôi.

Nhưng nhìn trên mặt Diệp thị mang theo mệt mỏi, cũng không có ý tứ muốn dạy dỗ, đoán là vì hôm nay mệt mỏi, ngày mai còn phải dậy sớm, liền mang Triệu Văn Tuyết đi nghỉ ngơi sớm.

Triệu Văn Huyên bĩu môi, cũng không thích quản chuyện phiền toái, Trầm Hương cầm theo hộp cơm, mang bữa tối cho Triệu Văn Hi còn đang ngủ say, hướng về uyển mình đi.

Bầu trời dần tối, chỗ gian nhà cách chùa không xa không khí hoàn toàn khác thường, đèn đuốc sáng trưng, nếu lúc này có người đi qua, chắc chắn kỳ quái, một loạt hắc y nhân mang theo đèn lồng dò đường, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt tỉnh táo, như là đem chỗ gian nhà bao vây không cho người đến gần.

Trong phòng, ngọn đòn bị gió thổi trúng bập bùng, một bộ tùy lúc có thể tắt, Triệu Văn Uyển ngồi ở trên bàn nhìn chằm chằm nơi gió lùa, đứng dậy muốn đi đóng cửa, chỉ vừa động, khiến cho người vẫn trầm mặc đột nhiên nhìn lại đây, ánh mắt đen kịt làm người ta thở không nổi, cũng đem Triệu Văn Uyển đứng bất động tại chỗ.

Lúc này nàng nên trở về nghỉ ngơi a, vì sao người này vừa đến chính mình liền bị giữ lại?

Người trên giường phát ra một tiếng vô nghĩa, khiến Cố Cảnh Hành thu hồi tầm mắt, mắt nháy cũng không nháy nhìn về phía bà tử, trên mặt từ trước đến nay không thấy gợn sóng, thậm chí có chút lạnh lùng lúc này hiện ra chút khẩn trương.

Triệu Văn Uyển đến gần bếp lò, ấm nước đun lúc này độ ấm vừa đủ, liền rót một chén, bưng đến bên cạnh Cố Cảnh Hành, chợt nghe bà tử môi mấp máy gọi “nước”, Triệu Văn Uyển nắm chén trắng đặt vào trong tay người nào đó đang co quắp, ý bảo hắn cho uống.

Bà tử chính là bà vú Cố Cảnh Hành vẫn đau khổ tìm kiếm, Cố Cảnh Hành một khắc kia biết được liền lập tức lên núi, chỉ là bà vú vẫn mê man, hai nhóm đại phu đến chuẩn bệnh, đều cho ra một kết luận, năm đó bị thương quá lớn, cần tĩnh dưỡng điều trị, không được lại chịu kích thích, sau đó Cố Cảnh Hành liền giống như tượng đá, canh giữ bên giường không nhúc nhích.

Vui sướng vì mất đi mà tìm được, đau xót, nhớ lại linh tinh, thần sắc không giống nhau xẹt qua trên mặt hắn, ở lúc Triệu Văn Uyển nghĩ người này sẽ khóc, lại chỉ mở to mắt, chăm chú nhìn nàng, nói một câu “Rốt cuộc…Tìm được rồi.”

Trong chớp mắt, Triệu Văn Uyển cảm thấy ngực mạnh mẽ bị đâm bị chút, dựa vào vẻ mặt lúc này có thể nhìn ra một phần năm đó, chẳng qua chỉ bảy tám tuổi, lại phải gánh vác thống khổ cùng ẩn nhẫn nhiều hơn so với người khác, đáy lòng không hiểu sinh ra một nỗi xúc động muốn tiến lên an ủi người trước mắt.

Bà vú uống hai chén nước, cũng từ từ mở mắt, nhìn thấy nam tử trước mắt giống như không kịp phản ứng mà nhìn chằm chằm, nhìn nhìn liền rơi lệ, thanh âm khàn khàn mà gọi “Cảnh Hành?”

“Là ta.” Thanh âm trong trẻo lạnh lùng hàm chứa chút run rẩy, bàn tay Cố Cảnh Hành dày rộng nắm lấy tay run rẩy đang đưa ra của bà tử đặt lên mặt mình “Bà vú.”

Một khắc kia, bà vú òa khóc, một màn tốt đẹp ngày xưa cùng trải qua, nàng không cố ý quên đi, những chuyện tốt chuyện xấu đều hiện lên trong đầu, nói cười ồn ào, cuối cùng mình nhẫn tâm quyết định, ôm Cố Cảnh Hành khóc thật lâu.

Cố Cảnh Hành vòng tay ôm, lúc này đang đưa lưng lại, Triệu Văn Uyển chỉ có thể nhìn thấy đầu vai hắn run run, đoán ra nỗi lòng hắn cũng không dễ chịu.

Bà tử không biết khóc bao lâu, từ từ dừng lại, nhìn đầu vai Cố Cảnh Hành ướt một mảnh, lau nước mắt, tựa hồ cảm thấy chính mình có chút làm càn, dù sao cũng là hoàng tử, Vương gia, Triệu Văn Uyển hợp thời đưa lên khăn tay “Tam thẩm lau đi, y phục Cố Cảnh Hành còn nhiều, không phải chỉ có bộ y phục này.”

Cố Cảnh Hành gật đầu phụ họa, có chút cảm kích Triệu Văn Uyển giải vây, rồi lại không biết nói cái gì, trên mặt lộ tia không được tự nhiên.

Bà tử lau mặt, nhìn bộ dáng này lộ một tia hoài niệm, đứa nhỏ này mới trước đây chính là nàng nhìn lớn lên, khi đó hăng hái như con khỉ, hiện giờ tính tình như thay đổi thành người khác, nhưng động tác thẹn thùng này vẫn là không khác xưa là mấy.

Là vì cô nương trước mắt này đi, giống như tiểu thư nhà giàu…Bà tử thoáng nhìn Triệu Văn Uyển che miệng nho nhỏ ngáp một cái, liền làm chủ mở miệng “Cảnh Hành, đã trễ thế này, đưa cô nương về nghỉ ngơi thôi. Bà tử cũng đang mệt mỏi, muốn ngủ tiếp một lát, cũng đừng cùng chịu tội.”

“Tam thẩm…” Triệu Văn Uyển muốn nói không cần, lại đối diện ánh mắt Cố Cảnh Hành nhìn qua liền khó khăn nghẹn lại.

“Ta đây một lát sẽ quay lại.” Cố Cảnh Hành cầm tay nàng, buông lỏng ra, thay nàng dịch góc chăn, đứng lên, hiện lên cái bóng vừa vặn bao trùm Triệu Văn Uyển, giống như đang ôm.

Bà tử nhìn khóe miệng cong lên, nhắm mắt ngủ
tiếp.

Cố Cảnh Hành cẩn thận buông xuống cửa sổ, mang Triệu Văn Uyển ra cửa, lại phân phó thị vệ một phen, coi chừng người bên trong thật tốt, chờ hắn trở về, đủ thấy coi trọng.

“Bảo Thiền đâu?” Ra cửa không nhìn thấy nha hoàn tùy thân Triệu Văn Uyển liền hỏi.

“Chắc là Tả Linh mang đi chơi rồi, Tả Linh có chừng mực, sẽ không xảy ra chuyện gì.” Thần sắc Cố Cảnh Hành nghiêm túc không nhìn ra một tia chột dạ.

Tả Linh bị sai khiến mang người đi đang ở dưới chân núi đứng trước quầy hàng than thở, chợt nghe Bảo Thiền ý cười thật thà hướng chưởng quầy hô ‘lại mang một chén nữa’ hoàn toàn không giữ hình tượng mà.

Triệu Văn Uyển cùng hắn song song đi, đi chỗ này cũng không xa lạ, lại vì bước chân thong thả mà kéo dài thời gian hơn bình thường, Cố Cảnh Hành cầm theo một đèn lồng nhỏ dò đường, trên mặt đất hiện lên vầng sáng nhu hòa, cũng không giống như có ánh sáng ban ngày, vì vậy có chỗ gồ ghề liền dễ dàng đau chân.

Cố Cảnh Hành ở khoảnh khắc Triệu Văn Uyển thân thể lắc lư ôm lấy eo nàng, thoáng nhấc lên, hai người liền dán vào cùng nhau, Triệu Văn Uyển trái tim nhỏ bé đi theo đập nhanh, nâng mắt liền chống lại một đôi mắt tràn đầy ánh sáng, ánh sáng từ đèn lồng chiếu đến càng thêm thâm thúy.

Đây không phải là lần đầu tiên hai người ôm nhau, nhưng cùng lần trước có chút khác nhau, Triệu Văn Uyển có một chút bối rối, còn chưa kịp phản ứng, liền nhìn  thấy dung nhan tuấn tú bỗng phóng đại trước mắt, ngón tay hơi lạnh giữ chặt sau đầu nàng, môi mỏng phủ lên, ở lúc nàng kinh ngạc bất ngờ không kịp đề phòng, đầu lưỡi dễ dàng tách hàm răng, cường thế chui vào.

Nàng cảm thấy hắn hô hấp đặc biệt dồn dập, vội vàng tìm kiếm, gấp gấp dây dưa, khiến lòng nàng bỗng chốc trống rỗng, một bàn tay theo bản năng mà đẩy trên ngực hắn, lại lập tức bị hắn giữ lại, chân thực mà cảm nhận được tim hắn đập dồn dập, kiên cố hữu lực đánh vào lòng bàn tay nàng.

Này vừa hôn, thình lình xảy ra mãnh liệt nhưng cũng rất nhanh chấm dứt.

Cố Cảnh Hành trợn mắt, nhìn thấy nàng còn mờ mịt, trong con ngươi như hổ phách sáng lên, vẫn bị hắn phát hiện tia ý loạn tình mê, còn có không kịp che dấu một tia quyến rũ, ánh mắt tối lại, đáy lòng cười khổ chính mình khắc chế không đủ, mới như vậy liền dừng không được, nếu còn tiếp tục nhìn…. Hắn thở dài, cuối cùng đem người ôm vào, đem tất cả cảm xúc khó khống chế hôn lên vành tai nàng.

Chóp mũi bỗng nhiên cảm nhận được gió đêm lạnh, khiến Triệu Văn Uyển đang ý loạn tình mê thanh tỉnh vài phần, chăm chú nhìn góc mặt hắn, chỉ thấy hắn từ từ nhắm lại hai mắt, hai hàng lông mi đen, theo hơi thở mà rung rung. Tay trên lưng vẫn chưa buông ra, dán ở bên tai nàng, tựa hồ khẩn cầu “Một lát là tốt rồi, có thể chứ?”

Đầu ngón tay cũng không có xen vào tóc đen nàng, không có lại làm càn hôn môi, chỉ là ôm như vậy, là thật cẩn thận như vậy.

Cách quần áo vẫn cảm nhận được hắn kìm nén cảm xúc mãnh liệt, khiến Triệu Văn Uyển càng bối rối, tay để ở ngực hắn cũng không chống cự, con ngươi hiện lên phức tạp, nhưng không có lại đẩy ra.

Một tia ôn nhu săn sóc kia hoàn toàn bình ổn nỗi lòng lên xuống của hắn, cảm nhận được yên ổn mấy năm nay chưa bao giờ có, như thế lại càng không muốn buông tay.

A Uyển, chờ nàng cập kê, tóc đen búi lên, mười dặm trang sức màu đỏ đón chào được không?

….

Nơi hậu viện trong chùa, mái nhà cong cong vì một người chạy nhanh mang theo âm thanh lá khô, lồng đèn rủ xuống lắc lư, chiếu rọi thần sắc nữ tử oán độc nhoáng cái mà qua.

Trong một uyển cửa bị thình lình mở ra, Triệu Văn Hi mang theo một thân gió sương xông vào, khiến Triệu Văn Huyên bất mãn nói một câu “Lạnh như vậy, ngươi sao lại chạy ra ngoài?”

Triệu Văn Hi sắc mặt nặng nề đứng trước giường Triệu Văn Huyên, giống như phát tiết mà hất đổ hộp thức ăn trên bàn “Vì sao không gọi ta dậy!”

“Ai, ta hảo tâm mang bữa tối đến cho ngươi, ngươi vô cớ phát cái gì tính tình!” Triệu Văn Huyên cũng tức giận, chống thân cùng nàng giằng co. “Là chính ngươi ngủ sâu, ngay cả ta gọi ngươi dậy ăn cơm cũng không nghe thấy, trách ai được!”

Triệu Văn Hi xoa cái trán phình to, ngầm bực bà tử kia dùng đến cùng là thuốc mỡ gì, nhưng vừa nghĩ tới một màn mình đuổi tới nhìn thấy, lại hối hận, hắn đến đây, nhất định là có liên quan đến bà tử kia, rõ ràng là chính mình phát hiện người trước, vì sao liền rơi xuống trên người Triệu Văn Uyển!

Hình ảnh dưới ánh trăng ôm nhau đuổi đi không được, Triệu Văn Hi cắn răng, trở về trong chăn của mình, một lần lại một lần đập phát tiết.

“Có bệnh.” Triệu Văn Huyên bị quấy rầy giấc ngủ, tức giận mắng một câu, quấn chăn tiếp tục ngủ.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện