Phùng Doãn Kha đi qua đi lại trước cửa phòng, lòng thấp thỏm không yên.
Cái thứ Lily mang vào là gì chứ? Sao cô ấy lại đuổi hắn ra như vậy?
“Meow~” Con mèo trắng muốt nhẹ nhàng dụi mặt vào chân hắn.
Cơ mặt căng cứng của Phùng Doãn Kha lúc này mới giãn ra ít chút, hắn bế con mèo lên, thấp giọng nói “Sao lại chạy ra đây rồi?”
“Meow!” Con mèo thoả mãn cuộn tròn trên tay hắn, hưởng thụ cái vuốt v e dịu dàng của chủ nhân.
Hắn sờ cái tai mềm mịn lắm lông của nó, mỉm cười.
Vậy mà đã hơn hai tháng kể từ lúc hắn nhặt được bé mèo này rồi.
Mới đó cũng nhanh thật đấy.
Hắn dựa người vào tường, nghe rõ từng tiếng grừ grừ của con mèo, cái đuôi bông xù mềm mại khẽ ve vẩy.
Cũng nhanh thật.
Mới ngày nào hắn về làm “dâu” nhà này, chịu không ít khổ cực với cái tính hiền hoà như nồi nước sôi của Trịnh Hy, cô ấy không những hắt hủi hắn, mà còn thản nhiên dùng vũ lực với hắn.
Tất cả… chỉ là đã từng…
Không biết từ khi nào, cô ấy đối xử với hắn trở nên dịu dàng hơn, cũng bắt đầu để hắn vào trong tầm nhìn của cô, còn dung túng hắn thoải mái tiếp xúc với cô.
Trong tim Phùng Doãn Kha trào dâng hương vị ngọt ngào sung sướng.
Cô ấy… đang dần chấp nhận hắn phải không?
Bên trong, để chắc chắn rằng mọi chuyện sẽ diễn ra êm đẹp, Lily dẫn cả người đến trang điểm, giúp cô mặc váy cưới.
Trịnh Hy ngồi cả tiếng trước gương, vô cùng khó chịu khi người khác cứ trát cả đống phấn lên mặt, tóc tai cô không biết tạo kiểu bao nhiêu lần.
“Trịnh tiểu thư quả là nhan sắc hơn người mà.” Cô gái cài lên tóc cô chiếc kẹp hình hoa bách hợp trắng, đưa ra trước mặt cô hàng tá sợi dây chuyền và hoa tai “Da tiểu thư vừa trắng vừa mịn, màu đỏ hoặc xanh dương sẽ cực kì nổi bật trên da người.
Tiểu thư thích cái nào ạ?”
Cô nhìn những viên đá quý sáng lấp lánh, không biết nên chọn cái nào.
Lily bước đến gần cô, nói
“Tất cả chỗ trang sức này là do ông bà chủ lựa chọn đấy ạ.”
Cô gái giúp cô trang điểm lấy vài cái ướm vào tai cô.
“Tiểu thư nhìn trong gương đi ạ, người thích cái nào nhất?”
Cô hơi mím môi, ngẩng đầu nhìn mình trong gương, trong đôi mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi lại trở nên sắc bén.
Trịnh Hy lấy chiếc hoa tai hình thập giá, có đính viên đá quý màu đỏ ở giữa, đưa cho người bên cạnh “Cái này.”
“Tiểu thư, xin mạn phép nói.” Lily nhìn cô, Trịnh Hy không nói, ngầm đồng ý “Tôi vẫn nghĩ cô hợp với cái này hơn.”
Vừa nói, Lily vừa cầm chiếc hoa tai hình giọt nước, chính giữa là viên đá màu xanh dương, sáng lấp lánh, viên đá treo lơ lửng giữa cái khung màu trắng.
Lily khẽ chạm vào tai cô “Tiểu thư nhìn xem.”
Viên đá quý khẽ đung đưa theo chuyển động của tay Lily, Trịnh Hy hít một hơi sâu, nhìn cô ta.
“Đừng biến tôi thành người mỏng manh!”
Nhìn cô của hiện giờ xem, bị bọn họ biến thành tiểu thư ẻo lả luôn rồi!
“Tiểu thư, vẻ ngoài của cô là vậy mà.” Lily bật cười “Chẳng qua tiểu thư khí chất lại áp đảo, nên mới biến mất vẻ thuần khiết đó.”
“Em nghĩ rằng thiếu gia hẳn rất muốn được nhìn ngắm tiểu thư khi không có bất kì bức tường hay mảnh giáp nào trên người tiểu thư.”
Trong một tích tắc, mặt cô đỏ bừng, cái gì gọi là không một mảnh giáp trên người cô chứ?
Đầu cô liền chợt ùa về những hình ảnh không được lành mạnh cho lắm…
Muốn cái cóc khô! Hắn nhìn rồi còn gì!
Thấy vẻ mặt của tiểu thư nhà mình không ổn lắm, Lily cười ngố “Em nói không đúng ạ?”
“Lấy cái đó đi.” Cô đành thoả hiệp vậy.
Phùng Doãn Kha đứng chờ bên ngoài muốn mọc mốc luôn rồi, chờ như đã trôi qua cả thế kỉ vậy, chân hắn muốn gãy làm đôi rồi đây.
Con mèo