Trò Chơi Nguy Hiểm Tổng Tài Tội Ác Tày Trời

Đêm Hạ Điên Cuồng


trước sau

Sự xuất hiện của Nhiếp Thiên Luật khiến Mạch Khê mất ngủ.Trong cảm nhận của cô, Nhiếp Thiên Luật luôn chiếm một vị trí nhất định, đi cùng với một loại cảm kích mà lại giống như tình thân.Nhiều năm như vậy, rốt cục anh cũng xuất hiện. Nỗi bất an trong lòng cô như vơi đi nhiều, cảm giác rất an toàn.

Dưới ánh trăng, cô lẳng lặng ngồi trên chiếc ghế trong vườn hoa, tựa như điều cấm kỵ trước đây đã chẳng còn quan trọng. Nhìn cả vườn Ngọc Sơn Bạc Tuyết, Mạch Khê mỉm cười ngọt ngào, chiếc váy trên mặc trên người cũng là do Thiên Luật thiết kế. Thiên Luật…tựa như ánh mặt trời phá tan đi làn sương mù mịt, mỗi khi nhớ đến đã thấy ấm áp rồi.

Ánh trăng dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp của Mạch Khê, mái tóc quăn dài xõa xuống đầu vai. Đáy mắt cô tràn ngập ý cười, tựa như làn mây ấm áp, lại mang vẻ tươi tắn như mực nước nhuộm lên giấy Tuyên Thành…Bóng hình cô giữa Bạc Tuyết Viên tựa như bông tuyết phiêu dật trong không trung, đẹp không sao tả xiết.

Đột nhiên, tiếng bước chân trầm ổn phía sau đánh gãy dòng hồi ức của Mạch Khê, cô quay đầu lại…Dưới ánh trăng, bóng dáng cao lớn của Lôi Dận như che hết đi ánh trăng.

Cô đột nhiên đứng dậy, vẻ ngọt ngào trên mặt đã sớm bị sự sợ hãi thay thế, hai bàn tay cũng bấu chặt lấy tà váy.

"Cha…cha nuôi…”

Cô theo bản năng muốn tìm đường trốn, nhưng trừ vườn hoa rộng lớn, chẳng có chỗ nào mà chạy.

Đôi mắt xanh biếc của Lôi Dận có vẻ rất phức tạp. Ánh mắt hắn nhìn Mạch Khê tràn ngập nguy hiểm, ngạo mạn, mỗi tấc trên người đều tản ra hơi thở tựa dã thú.

“Đây là nơi để con nhớ đến người đàn ông khác ư?”

Giọng nói của hắn lạnh như băng; vừa thấy cô định chạy trốn liền duỗi cánh tay ra, kéo cô đến trước mặt như bắt con gà con.Mạch Khê kinh hãi, hòa trong hương nước hoa nhàn nhạt còn ngửi thấy rõ ràng mùi rượu, vẫn còn thoang thoảng trong không khí.

"Cha nuôi, con, con không có... "

Hắn uống rượu sao? Uống say?

Lôi Dận đột nhiên nở nụ cười, cũng là lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, đôi đồng tử tựa như mãnh thú.

"Đúng là quái lạ... "

Hắn đột nhiên cúi đầu nói, khóe miệng cong lên, "Hạ lưu, không rời khỏi đàn ông một ngày nào được !"

Mạch Khê đột nhiên trừng to mắt, dần dần đáy mắt đã ngấn lệ. Lời hắn nói thật sự làm trái tim cô đau thắt !

"Con không có!" Lần đầu tiên, cô lớn tiếng rống lên với hắn.

Lôi Dận nhíu chặt mày lại, vừa muốn nổi điên lại bị Phí Dạ phía sau kéo lấy, thấp giọng nói: "Lôi tiên sinh, ngài uống say rồi, như vậy sẽ dọa tiểu thư Mạch Khê."

Lôi Dận vung tay một cái, thân mình Mạch Khê ngã xoài ra mặt đất, tà váy cũng vì thế mà dúm lên, để lộ ra đôi chân thon dài, nõn nà.

Ánh mắt hắn càng thêm trầm lạnh, không để ý đến lời nói của Phí Dạ. Ngược lại, hắn ngồi xổm bên cạnh nhìn chằm chằm Mạch Khê, nỗi kinh hoàng của cô rời hết vào đáy mắt hắn, nhất là cặp mắt đen láy đang phiếm lệ kia.

Người đàn ông vươn bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm mại của cô, lại không phát hiện ra khuôn mặt lãnh đạm của mình đã điểm nét dịu dàng.

Mạch Khê phát run, quay đầu trốn tránh, lại để lộ ra cái gáy trắng ngần. Lôi Dận dường như hơi chấn động, ngón tay mơn trớn gò má cô chuyển xuống cần cổ trắng nõn, xuống xương quai xanh tròn tròn. Vẻ mềm mại dưới lòng bàn tay khiến hắn dấy lên dục vọng quen thuộc.

"Con thật sự là không đơn giản, còn mua chuộc cả người của ta nữa, hả ?"

Tiếng nói của hắn trầm thấp, tựa như hương rượu ngon tản ra làm người ta si mê, nhưng ánh mắt thì ngập vẻ uy hiếp cùng với...dục vọng.

Thân mình Mạch Khê cùng Phí Dạ đồng thời run lên.

"Thế nào? Bị ta nói trúng rồi?"

Ngữ khí Lôi Dận bình thản như nước, đáy mắt càng lộ ra cơn thịnh nộ dần đến, hàn ý tỏa ra tựa như cơn bệnh nhiễm vào máu Mạch Khê. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy vẻ tức giận rõ ràng như vậy trong mắt cha nuôi.

"Cha nuôi, con... "

"Đến giờ vẫn không ngoan ngoãn, phải dạy như thế nào thì con mới nhớ lời ta?" Lôi Dận như là nói thầm, nhưng lại như đang nói cho cô nghe.

Cảm giác nguy hiểm bao phủ lấy cô, còn chưa biết phản ứng thế nào đã thấy Lôi Dận đứng dậy, thân mình cao lớn hơi di chuyển...

"Cậu thật to gan!"

Phí Dạ căng thẳng, không giải thích gì chỉ quỳ một gối xuống, "Thực xin lỗi Lôi tiên sinh, xin Lôi tiên sinh cứ phạt!"

Lôi Dận từ trên cao nhìn xuống hắn, đáy mắt sầm lại, ngay sau đó quay về nhìn Mạch Khê, kéo cô tới. Khuôn mặt hắn gần sát cô, choáng hết tầm mắt cô khiến cô thực sự sợ hãi.

"Khê nhi, Phí Dạ là người của ta, lại vì con mà phạm lỗi. Nếu con là ta, định trừng phạt cậu ta thế nào?"

Mạch Khê nghe ra trong giọng nói hắn hơi đượm mùi máu thì ngay tức khắc thở gấp, nhắm chặt hai mắt lại, chậm rãi quỳ xuống...

"Tiểu thư Mạch Khê?" Phí Dạ cả kinh.

Lôi Dận thấy thế, ánh mắt u trầm càng thêm lạnh lẽo...

"Cha nuôi, xin người đừng trách Phí Dạ. Là con không tốt, là con năn nỉ anh ấy không nói với người. Đêm nay con cũng không về quá muộn, cha nuôi...xin người đừng tức giận... "

Mạch Khê không muốn làm như vậy, nhưng vì không muốn liên lụy đến Phí Dạ, cô chỉ còn cách cầu xin hắn.

Ánh đêm thuần khiết chiếu xuống bóng dáng cao lớn của Lôi Dận. Hắn đứng đó, từ trên cao nhìn xuống một nam một nữ trước mặt, lạnh lùng nhếch khóe môi. Đối với lời khẩn cầu của Mạch Khê hắn tựa như không thèm để ý, ngược lại ném một khẩu súng đến trước mặt cô...

"Phạt như thế nào tùy con quyết định ! Chỉ có như vậy con mới biết là phải ngoan ngoãn nghe lời!"

"Cha nuôi... "

Mạch Khê sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nhất là khẩu súng kia. Đây là lần đầu tiên cô thấy súng ở khoảng cách gần như vậy, thậm chí còn mang theo độ lãnh khốc của cha nuôi.

"Không, con không thể... "

"Lôi tiên sinh, xin ngài đừng làm khó tiểu thư Mạch Khê, là thuộc hạ không đúng, thuộc hạ sẽ tự phạt !"

Phí Dạ nhìn khuôn mặt trắng bệch của Mạch Khê thì đáy lòng hơi nhói đau, chưa nói hai lời liền cầm khẩu súng chĩa về mình...

"Pằng... "

Giữa đêm mùa hạ, tiếng súng đánh tan đi vẻ yên tĩnh. Dóng máu đỏ sẫm chảy theo cánh tay Phí Dạ. Hắn nhíu mày lại nhưng không kêu nửa lời.

Sắc mặt Lôi Dận càng thêm lạnh lẽo, vẻ âm u nơi đáy mắt càng thêm nồng đậm.

"Phí Dạ...... "

Mạch Khê cả kinh, vội vàng xoay người, bàn tay nhỏ bé run lên muốn che đi miệng vết thương của hắn nhưng lại sợ làm hắn đau. Giọt lệ trong hốc mắt rốt cục cũng chảy xuống. Ngay sau đó, cô quay đầu lại, trong mắt tràn vẻ dũng cảm cùng phẫn nộ...

"Sao ông có thể làm như vậy ? Tất cả đều là lỗi của tôi, không liên quan gì đến Phí Dạ. Ông muốn giết người phải không ? Vậy giết tôi đi !"

"Tiểu thư Mạch Khê, không cần nói nữa !"

Phí Dạ cả kinh, vội vàng thấp giọng ngăn cản. Hắn cho tới bây giờ chưa gặp qua bộ dạng hung hãn đó của Mạch Khê, cũng chưa bao giờ thấy Lôi tiên sinh bùng lửa giận như vậy.Nguy hiểm, xen lẫn với luồng khí lạnh chết chóc không thể khống chế được mà đánh úp hắn.

"Lôi tiên sinh, có chuyện gì vậy?"

Bọn vệ sĩ nghe thấy tiếng súng liền nhanh chóng chạy vào vườn hoa, lại nhìn thấy cánh tay Phí Dạ chảy máu thì cả kinh...

Đôi mắt Lôi Dận nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh, lửa giận vừa mới bùng phát cũng rất nhanh tắt đi, hắn lãnh đạm nói: "Đưa Phí Dạ đi băng bó vết thương !"

"Lôi tiên sinh! Nhưng mà ngài....." Bọn vệ sĩ lo lắng không biết nên để vài người ở lại không.

"Cút ra cho tôi ! " Giọng Lôi Dận cao lên, khiến bọn vệ sĩ sợ hãi nhanh chóng đưa Phí Dạ đi.

Phí Dạ rất muốn ở lại, dù biết ở lại cũng chẳng giải quyết được gì.

"Phí Dạ tiên sinh",

Bọn vệ sĩ sốt ruột dìu Phí Dạ ra ngoài.

Cả Bạc Tuyết Viên rộng lớn chỉ còn lại Lôi Dận với Mạch Khê.

Ánh mắt Mạch Khê vẫn dõi theo hắn, tựa như con báo con nơi sơn cước, không còn thấy vẻ khúm núm mọi ngày.

Lôi Dận tiến lên, đôi chân thon dài chiếu vào đôi mắt cô. Ngay sau đó, hắn nâng tay bóp chặt cằm cô.

"Rốt cục dám tranh luận cùng tôi... " Người đàn ông cất giọng trầm thấp như là tán thưởng, lại lãnh đạm không rõ hàm ý.

Mạch Khê chỉ cảm thấy cằm đau đớn, tựa như sắp bị bàn tay hắn bóp nát. Tuy rằng vẻ mặt hắn bình thản nhưng đáy mắt thì càng ngày càng tối lại.

Cô dũng cảm đứng lên, nghĩ thầm ‘cùng lắm thì bị một cái tát’ ! Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đáng sợ của hắn, gằn từng tiếng nói: "Tranh luận thì sao ? Sự sinh tồn của tôi đối với người cha nuôi như ông chẳng có ý nghĩa gì !"

"Biết loại con mồi nào sẽ kích thích không ?" Lôi Dận không giận ngược lại cười cười, nụ cười đó gần như có thể khiến người ta ớn lạnh. Hắn buông tay, ngay sau đó hắn tiến đến ôm chặt lấy cô.

"Có đôi khi lạt mềm buộc chặt mới hiệu quả. Càng phàn kháng...tôi lại càng thích chinh phục ! Đây là ý nghĩa sự sinh tồn của cô !"

"Tôi không phải con mồi!"

Mạch Khê quật cường, hoàn toàn bị tiếng súng vừa rồi kích phát. Cô dùng sức muốn thoát khỏi vòng ôm của hắn, lại bị hắn ôm càng chặt thêm, mùi rượu hấp dẫn một lần nữa bao vây lấy cô.

"À, quên mất, cô không phải con mồi, là con gái của tôi... "

Đôi môi Lôi Dận chậm rãi gần đến vành tai cô, giọng nói trầm thấp như đang thôi miên, "Là người con gái chỉ có thể nằm dưới thân tôi mà phóng đãng rên rỉ !"

Tim Mạch Khê đột nhiên như thắt lại, còn chưa kịp phản ứng, cả thân mình đã như con bướm xinh đẹp mà ngã xoài xuống đất, bên cạnh là bạt ngàn Bạc Sơn Ngọc Tuyết. Ngay sau đó, người đàn ông cúi người xuống.Sức mạnh của hắn dường như muốn rút hết sinh khí trong cơ thể Mạch Khê. Cô cố hít lấy một hơi, vừa muốn la lên tức giận nhưng liền bị hắn kìm chặt lấy.

"Buông ra ! Tôi không muốn ông chạm vào người tôi !"

Mạch Khê liếc vội vào đôi mắt thâm trầm kia, nhất thời thở gấp một hơi,vội vàng dùng sức đẩy hắn ra.

Cô đã quên, người đàn ông này là người không dễ chọc vào, cũng suýt nữa quên mất đêm đó hắn đã tra tấn cô thế nào. Giờ này khắc này, mọi hồi ức đều ùa về, nhất là khi cô nhìn vào đôi mắt đáng sợ của hắn, như thể ánh mắt đó muốn nuốt chửng lấy cô.

"Không thể chạm vào thì tôi cũng đã chạm rồi ! Thân mình cô có vị gì tôi đều đã nếm......" Lôi Dận cất lên giọng nói lạnh lẽo thường ngày, mặc cho người con gái trong lòng giãy giụa, hắn dùng sức xé rách chiếc váy trên người cô.

"Buông ra..... " Thân mình Mạch Khê phát run, sự phản kháng của cô căn bản không chọi lại nổi Lôi Dận. Rốt cục vạt váy cũng bị hắn hất ra sau, hai bầu ngực tròn dưới ánh đèn hiện ra lại càng đầy đặn. ‘Cảnh xuân’ này hoàn toàn thu vào tầm mắt hắn, không chút e dè, khiến Mạch Khê hô hấp dồn dập. Nói đến cùng, cô vẫn không tránh khỏi sự sợ hãi, toàn thân run rẩy, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập vẻ hoảng hốt trước nay chưa từng có, ngay cả đôi môi anh đào cũng run lên.

Vẻ điềm đạm, đáng yêu của cô không hề khiến Lôi Dận thương tiếc, ngược lại khiến dục vọng trong hắn càng thêm mãnh liệt !

Những chướng ngại vật còn lại trên người Mạch Khê hoàn toàn bị bàn tay kia giật bỏ, phô ra cơ thể trắng hồng, lại thêm vẻ run rẩy sợ hãi càng mị hoặc hơn. Đôi mắt Lôi Dận rõ ràng biến hóa, như kẻ đói khát, hoàn toàn muốn chiếm giữ một cách mạnh mẽ.

"Đừng...... "

Tiếng kêu hoảng sợ của Mạch Khê như xé toạc màn đêm mùa hè. Giữa vườn Bạc Tuyết, cơ thể cô hiện ra càng kiều diễm, tựa như bông tuyết tinh khôi. Lui về phía sau một chút liền chạm phải một vật cứng rắn, trong đầu cô như lóe lên ánh quang, lập tức cầm lấy giơ lên.

"Ông đừng ép tôi, nếu không tôi sẽ nổ súng !"

Khẩu súng lục vừa bắn Phí Dạ giờ khắc này nằm trong tay Mạch Khê, họng súng đen ngòm hướng về phía người đàn ông ma quỷ.

Ánh quang nơi đáy mắt Lôi Dận di động, càng thêm u tối. Hắn đối với hành động này của cô dường như rất thờ ơ, ngược lại lãnh đạm hỏi:"Cô sẽ nổ súng sao?"

Mạch Khê bối rối cầm khẩu súng, cô đích xác sẽ không nổ súng, nhất là khi nhìn thấy vẻ bình thản của hắn, thậm chí hắn cũng không thèm nhíu mày.

Lôi Dận nhếch khóe môi lạnh lùng lên, ánh mắt càng lãnh đạm. Hắn không kiêng dè gì, càng tiến tới cô gần hơn, tựa như con báo hoang dã .

"Đừng có động đậy ! Còn tiến lên là tôi thật dự nổ súng !" Giọng nói Mạch Khê hơi run run, bởi hắn tiến tới càng gần, họng súng cũng ngày càng gần người hắn.

Lôi Dận không chút hoang mang vươn bàn tay to, cầm lấy khẩu súng trong tay cô, đặt lên ngực hắn rồi lạnh lùng nhắc nhở, "Cứ nổ súng đi, cô có thể trả thù tôi."

"Buông ra! Buông ... " Mạch Khê né tránh, khiếp sợ bởi lời nói của hắn. Người đàn ông này quá tự tin, quá bình tĩnh, bộ dáng đó khiến tim cô đau nhói.

Bàn tay nhỏ bé của cô hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay Lôi Dận, "Đưa ngón tay ấn xuống chỗ này, cô lập tức có thể thấy tôi đổ máu !" Hắn thậm chí không chút hoang mang dạy cô cách nổ súng như thế nào !

"Đừng ép tôi... " Mạch Khê lắc lắc đầu, mái tóc quăn dài xõa nhẹ đầu vai, ngay cả đôi mắt cũng ngấn lệ.

Đây là lần đầu tiên cô cầm súng, lại giương về người đàn ông cô vốn tôn kính nhất ! Người đàn ông này là ma quỷ, không hơn không kém một con quỷ !

"Khê nhi, sự lựa chọn cho cô rất đơn giản, hoặc là nổ súng,hoặc là bỏ súng xuống. Cô cũng chỉ có một cơ hội duy nhất để nổ súng, bằng không...... " Khóe môi Lôi Dận cong lên, tản ra hơi thở ma quỷ, hắn vươn một bàn tay ra không chút kiêng dè chụp lên một bầu ngực cô.

"Đừng nhìn tôi.... "

Mạch Khê
hét lên một tiếng, nhắm chặt mắt lại, theo bản năng bóp cò súng.....

Bầu không khí như ngưng lại......Mọi cảnh tượng trong đêm hè cũng như dừng lại...Có điều.....tiếng súng quen thuôc không vang lên như lẽ thường...

Cả không gian ngập vị chết chóc !

Sắc mặt Lôi Dận âm u như có màn sương bao phủ, ánh mắt bởi tác dụng của rượu mà càng thêm âm trầm, tựa như ánh mắt của loài thú ăn thịt người !

Sắc mặt Mạch Khê trắng bệch như mảnh tro tàn, đáy mắt cũng hiện lên vẻ hoảng hốt "Sao có thể?" Cô hoảng loạn, giọng nói càng thấy rõ vẻ bối rối...Trong súng....không có đạn !

Bên tai vang lên tiếng cười lạnh như ma vương nơi địa ngục.

"Cô muốn tìm cái này ?"

Lôi Dận chậm rãi giơ tay lên, từ từ mở bàn tay ra. Trong lòng bàn tay hắn, năm viên đạn cứ từng viên từng viên bị thả xuống.

"Không thể nào..... "

Mạch Khê bất khả kháng lắc đầu. Hắn sao có thể ngay trước mặt cô lấy năm viên đạn ra ? Kinh khủng hơn là làm một cách đơn giản, ‘thần không biết quỷ không hay’ !

Bàn tay Lôi Dận từ từ dùng sức rồi đột nhiên thu lại. Cổ tay Mạch Khê truyền đến cơn đau buốt, bàn tay cô run lên…khẩu súng liền rơi xuống đất.

"Lúc tôi lăn lộn giang hồ, cô mới chỉ là đứa trẻ con thôi. Cô cho rằng tồi có thể ngồi trên vị trí này là dựa vào cái gì?" Một từ cuối cùng hạ xuống thì cả thân mình cao lớn của hắn cũng áp chế cô hoàn toàn.

Mạch Khê tựa như con kiến bé nhỏ mất đi khả năng phản kháng, sự kinh hãi tột cùng khiến cô không hét lên nổi.

"Đây chính là cô tự chuốc lấy, bé con ạ... "

Bàn tay Lôi Dận thăm dò trên từng tấc da thịt cô. Ngay sau đó, hắn thô bạo kéo hai chân cô ra, đưa chính mình vào trong cô. Khóe môi hắn lạnh lùng cong lên, thấp giọng căn dặn bên tai Mạch Khê, "Nếu không giết được tôi, vậy nhất định phải dưới thân tôi mà phóng đãng đong đưa thân mình!"

Hắn kìm chặt lấy người cô, lập tức bắt đầu những hành vi tàn nhẫn với cô.

"Aaaa... ",

Cùng với va chạm cường bạo, cô chỉ cảm thấy như sinh mệnh mình dần xói mòn. Sự xâm nhập mạnh mẽ khiến cô ý thức rõ hiện thực, càng cố sức đẩy thân thể cường tráng của hắn ra.

Bên trong người con gái thực mềm mại khiến hắn càng tăng lên dã tính, lại thêm men rượu tác quái khiến Lôi Dận trở nên như dã thú mà điên cuồng cắn nuốt con mồi phía dưới. Một bàn tay hắn kẹp chặt hai cổ tay Mạch Khê lên trên đầu, bàn tay kia nắm lấy hông cô càng hung hăng hơn.

"Cha nuôi…Aa…Không…không muốn... "

Toàn thân Mạch Khê gần như cảm nhận được cơn phẫn nộ của hắn. Cô không thể không mở miệng cầu xin, thân mình cũng không ngừng giãy dụa.

Trái lại, sự phản kháng của cô càng như kích phát bản tính chiếm giữ nguyên thủy nhất của Lôi Dận. Hắn đột nhiên nâng cổ chân cô lên, đặt hai chân cô lên hai bờ vai rắn chắc của hắn, khiến cô không thể không thừa nhận sức mạnh của hắn.

Mạch Khê cảm thấy hai tay bị hắn siết vô cùng đau đớn, ngón tay bởi máu không lưu thông được nên trắng bệch. Giọt nước mắt không ngừng chảy xuống đến khóe môi. Giờ khắc này cô cảm thấy tựa như một cơn ác mộng khủng khiếp, mà buồn cười là cô lại bị một người cường bạo đến hai lần.

Một lần là trong khách sạn, trên chiếc giường còn vương hơi thở thối nát của ba người phụ nữ!

Một lần là ở vườn Ngọc Sơn Bạc Tuyết thần thánh – nới mà cô vẫn cho rằng không thể xâm phạm được!

Mà người cưỡng ép cô cả hai lần đều là cha nuôi của cô!

Trong không khí nổi lên mùi vị tình dục nồng đậm. Thân thể bị sức mạnh to lớn xuyên qua cùng từng đợt va chạm cuồng dã khiến cô dần trở nên vô lực; chỉ có thể ngây ngốc nhìn bầu trời đêm. Trong đôi mắt đẹp chỉ còn lại vẻ thê lương, cũng chỉ còn hy vọng cho thời gian nhanh chóng trôi qua.

Thấy cô cắn răng yên lặng chịu đựng, đôi mắt tràn ngập dục vọng của Lôi Dận đột nhiên nhíu lại. Hắn kéo thân mình cô lại, buộc cô quay lưng về phía mình.

"Không …… "

Mạch Khê lập tức phản ứng lại, vô lực giãy giụa, hai tay lại chỉ có thể để mặc bàn tay của cha nuôi cố định trên mặt đất; mái tóc quăn dài bởi cô liều mạng lắc đầu mà giờ đã rối tung lên. Đường cong dọc theo lưng cô hoàn toàn rơi vào tầm mắt Lôi Dận.

Mạch Khê cảm thấy eo mình bị một sức mạnh kinh người kiềm trụ, ngay sau đó, sức mạnh quen thuộc một lần nữa xuyên vào, hoàn toàn lấp đầy cô. Vừa mới trải qua một hồi kịch liệt đã khiến cô không chịu nổi rồi, giờ với tư thế này càng khó mà thừa nhận được.

"A… "

Cô ngửa đầu ra sau theo bản năng, ngay sau đó hơi thở mê muội của Lôi Dận lẫn với hương rượu phả qua tai cô.

"Nói, hắn chưa chạm vào cô, nói cho tôi!"

Giọng nói lạnh băng giờ phút này đã tràn ngập trong dục vọng cùng lửa giận, nhất là khi tưởng tượng ra cảnh cô tươi cười trước mặt người đàn ông khác, đôi mắt hắn càng sầm lại, sâu không thấy đáy.

Mạch Khê vô lực lắc đầu, nước mắt rốt cục theo khóe mắt chảy xuống, từng giọt từng giọt rơi trên cánh hoa trong khu vườn Bạc Tuyết. Cô nắm chặt tay, các đốt ngón tay cũng vì thế mà trắng bệch.

"Cha nuôi….cầu người…đừng…... " Cô không kìm được mà cầu xin Lôi Dận – người đàn ông như con thú đang cuồng dã sau lưng cô. Thân mình cô cũng vô lực mà để mặc hắn tùy ý chiếm đoạt.

Trời sinh bản tính đơn thuần, Mạch Khê căn bản không hiểu hắn đang nói gì. Cô chỉ biết cha nuôi uống say giờ như con sói hoang. Đúng vậy! Trong người hắn cũng chỉ chảy dòng máu của sói.

Cường bạo nếu nghiêm túc mà nói có rất nhiều loại, mà hành vi của Lôi Dận là điển hình cho kiểu phẫn nộ, hắn thông qua cường bạo mà trút cơn thịnh nộ, là phát tiết. Mà thường thường, hành vi này là loại đáng sợ nhất.

Sự cầu xin của người con gái dưới thân khiến hắn hoàn toàn điên cuồng. Nhất là nước mắt trên gương mặt Mạch Khê, như giọt thủy tinh chảy xuống cánh tay tráng kiện của hắn, theo sự va chạm kịch liệt của hắn mà càng chảy nhiều hơn.

"Tuyết…. "

Phía sau, Lôi Dận mở miệng ngậm lấy vành tai mẫn cảm của Mạch Khê, tham lam cắn nuốt hương thơm của cô. Dưới tác dụng của rượu, hắn tựa như nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, ở dưới thân hắn vô cùng quyến rũ.

Mạch Khê run lên, một phần là vì hắn gọi lên một cái tên xa lạ, một phần là bởi lần này hắn tiến vào vô cùng dịu dàng.

Người đàn ông buông lỏng bàn tay đang kẹp chặt cô, một bàn tay nâng cao hông cô lên, bàn tay kia như quyến luyến mà vuốt ve mỗi tấc da thịt cô. Tiếng thở dốc của hắn ngày càng thô khàn, thậm chí hắn còn cúi người, hôn lên gáy cô, từ từ hôn dọc theo sống lưng trắng nõn.

"A... "

Mạch Khê cũng thở gấp hơn, không kìm được mà kêu lên những tiếng quyến rũ, nhưng đáy lòng cũng thắt lại bởi lời hắn.

"Tuyết…"

Hắn lại kêu lên một cái tên phụ nữ, có thể thấy được hắn đói với cô ấy yêu mãnh liệt vô cùng!

Nước mắt… không biết là bởi nguyên nhân nào lại lần nữa chảy xuống. Giọt nước mắt nóng bỏng nhỏ lên da Lôi Dận, hắn thấp giọng nói, cùng lúc đó mỗi lần ra vào cũng tràn ngập tình thâm.

"Tuyết... Đừng khóc, để anh có thể yêu em... "

Mạch Khê run run. Nơi tư mật của cô quá nhỏ hẹp thực khó khăn để có thể thừa nhận nổi ‘sức mạnh vĩ đại’ của hắn. Cô co rút càng nhanh, lại ẩm ướt nóng bỏng khiến người đàn ông như mất đi lý trí. Hắn một lần lại một lần điên cuồng tiến vào, cuối cùng rốt cục gieo rắc mầm mống nóng bỏng vào sâu trong cơ thể cô.

Cùng với sự tấn công cuồng ngạo, Mạch Khê cuối cùng vẫn không chịu nổi mà ngất đi. Một đêm này, cô không biết bản thân phải tiếp nhận bao nhiêu lần. Giữa lúc mơ hồ trong tiết tấu mãnh liệt của hắn, cô cảm giác như một con sóng lớn ập đến mình.

Đêm dài….Chậm rãi qua đi trong vườn hoa Bạc Tuyết.

_______________

Lúc Mạch Khê tỉnh lại đã là gần hoàng hôn. Ánh chiều dương vàng vọt còn sót lại nhẹ nhàng chiếu xuống.

Cô khẽ rên một tiếng, muốn động thân mình một chút nhưng cảm thấy rất khó khăn, xương cốt như muốn nát vụn, một chút khí lực cũng không còn.

Mãi lâu sau, cô mới chậm rãi ngồi dậy. Kéo chăn xuống, cô mới phát hiện ra, mồ hôi trên người còn chưa ráo hẳn, mà khắp da thịt trắng nõn chỉ toàn những dấu hôn cha nuôi điên cuồng để lại, là dấu vết kích tình của cha nuôi.

Cô không biết bản thân đã trở về phòng như thế nào, mà vị cha nuôi đáng sợ kia cũng chẳng biết đã đi đâu.

Nỗi tuyệt vọng bao phủ lấy cô, đôi môi thêm tái nhợt đi.

Loại quan hệ này, cô rất sợ đó là loại loạn luân như mọi người thường nói!

Có điều…

Mạch Khê đỡ lấy cái trán đang phát đau.

"Tuyết...Em là của anh !"

Bên tai lại vang lên tiếng nói trầm thấp của cha nuôi đêm hôm qua, tiếng nói đó vô cùng chân thành.

Tuyết?

Đây là cái tên mà cha nuôi trong lúc say rượu, triền miên, mà liên tục gọi ra. Rốt cục là ai có thể chiếm một vị trí quan trọng như vậy trong lòng cha nuôi ?

Từ nỗi tuyệt vọng lại sinh ra cảm giác đau lòng xa lạ...

Đầu giường, tiếng chuông điện thoại di động vang lên. Âm thanh bất chợt vang lên trong căn phòng lớn khiến Mạch Khê hoảng sợ, nhưng nhanh chóng hoàn hồn mà bắt điện thoại.

"Mạch Khê? Là Mạch Khê phải không?" Đầu dây bên kia vang lên giọng nói nhẹ nhàng, có chút quen thuộc, lại có phần xa xôi.

Trong khoảng thời gian ngắn, Mạch Khê không tài nào nghĩ ra chủ nhân cuộc gọi này, mở miệng nói lại bị chín giọng khàn đặc của mình dọa chết khiếp, "Chị là... "


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện