Lúc Dư Tô quét dọn đến thư phòng, Phong Đình mới tìm được cơ hội lại đây.
Nhưng ở thời điểm hai người muốn trao đổi kịch bản, lại phát hiện vô luận thế nào cũng không thể nói ra một chữ về kịch bản của mình cho đối phương biết.
Muốn dùng miệng nói, mọi thanh âm đều câm lặng. Muốn dùng bút viết, cánh tay cầm bút liền cứng đờ. Thậm chí đầu ngón tay còn truyền đến cảm giác điện giật.
Hai người lo lắng nếu lại tiếp tục thử, sẽ vì làm trái với quy tắc mà bị trừng phạt, liền không có ý định trao đổi kịch bản nữa.
Dư Tô nhỏ giọng nói:
“Khi nãy tôi thấy Liễu Hương cùng vị vệ sĩ kia đứng ở bên ngoài nói chuyện, nghe như bọn họ tính lập tổ đội.”
Phong Đình đáp:
"Hai người đó đều thuộc loại thích giả ngu giả ngơ, kỳ thật cũng rất hợp.”
Dư Tô cười xấu xa:
“Nếu anh cũng giả ngơ, đêm nay biết đâu liền được cùng vị đại mỹ nhân kia ở chung một phòng.”
Phong Đình nhướng mày:
“Tôi cùng cô ta ở chung một phòng, vậy cô làm sao bây giờ?”
“……” Lời này nghe sao cứ thấy quái quái?
Hắn bật cười, duỗi tay tiếp nhận cây lau nhà trong tay Dư Tô:
“Được rồi, đi mở cửa, tôi giúp cô dọn dẹp. Bọn họ thấy cũng không sao.”
Dư Tô cầm khăn, bắt đầu lau đồ đạc. Chỉ cần không đề cập đến kịch bản, bọn họ liền có thể nói chuyện với nhau không hề chướng ngại.
Thời điểm nàng lau cửa sổ, xuyên thấu qua ô kính được thiết kế theo kiểu cổ điển, thấy được thợ làm vườn - thiếu nữ bím tóc hai bên ngồi ở sân sau.
Lúc này, thiếu nữ đang mặc trang phục của thợ làm vườn, đầu đội mũ. Vành mũ che khuất phần lớn khuôn mặt. Dư Tô đứng trên lầu, không nhìn rõ biểu tình của thiếu nữ. Chỉ thấy thiếu nữ ngồi một mình cạnh vườn hoa, tựa hồ đang nghiêm túc suy tư chuyện gì đó.
Dư Tô thu hồi tầm mắt, quay đầu nói với Phong Đình:
“Nhiệm vụ lần này thực phiền toái. Giữa chúng ta có khi nào chỉ……”
Nàng muốn nói là "chỉ có thể sống được một người", nhưng những chữ đằng sau cuối cùng lại không thể nói ra.
Tuy nhiên, Phong Đình vẫn hiểu ý của nàng. Hắn cười nhẹ, đi đến trước cửa sổ, nhìn về phía thiếu nữ ngồi dưới sân, chậm rãi nói:
“Sẽ không đâu, yên tâm.”
●○●○●○~TK-WATTPAD~●○●○●○
Nam nhân trung niên sắm vai đầu bếp kỳ thật không biết nấu cơm. Người phụ nữ trung niên sắm vai bảo mẫu ngược lại rất thuần thục. Dưới sự hỗ trợ của quản gia và đầu bếp, bảo mẫu đã làm ra một bàn đồ ăn phong phú.
Trước khi đồ ăn làm xong, lão chủ nhân liền trở lại.
Thời điểm ông ta đi ra ngoài là ngồi xe hơi, có tài xế riêng lái. Mà lúc trở về, trừ bỏ chính ông ta và tài xế, còn có thêm một người xuống xe.
Đó là một nam nhân thoạt nhìn khoảng 30 tuổi, mặc một thân tây trang thẳng thớm, tóc chải thành 3 ngôi, vuốt keo gọn gàng, thần thái sáng sủa, trên mặt luôn mang theo nụ cười thập phần chức nghiệp hóa, giữa cánh tay kẹp một bao công văn đen nhánh.
Lão chủ nhân dẫn người này vào lâu đài, trực tiếp lên lầu.
Lúc này, Dư Tô và Phong Đình đang cùng nhau quét tước đại sảnh tầng trệt, cho nên nhìn thấy bọn họ xuất hiện trước tiên.
Sau đó, vệ sĩ và thợ may Liễu Hương cũng gặp được nam nhân này.
Tân quản gia Sư Văn đi theo phía sau lão quản gia, đẩy một xe đựng thức ăn đã làm xong ra tới, vừa lúc thấy nam nhân kia đi theo lão chủ nhân lên lầu hai.
Lão quản gia nhìn thấy Phong Đình đang giúp Dư Tô quét tước, cười tủm tỉm khen hắn một câu.
Phong Đình thuận thế hỏi:
“Quản gia, vị tiên sinh mà chủ nhân dẫn về kia là....?”
Lão quản gia ngẩng đầu, liếc mắt lên lầu hai, ý vị thâm trường híp mắt, ngay sau đó lắc đầu:
“Chuyện của chủ nhân, đám người hầu chúng ta không có tư cách hỏi tới. Đây cũng là một trong những quy tắc mà mọi người cần phải nhớ kỹ —— Không cần thám tính bất luận sự tình gì về chủ nhân.”
Đồ ăn được dọn lên bàn xong xuôi, lão quản gia lên lầu một chuyến, báo cho chủ nhân bữa tối đã sẵn sàng. Lại đợi một lát, lão chủ nhân mới cùng nam nhân nọ xuống dưới phòng ăn.
Thức ăn trên bàn có chừng mười mấy món bất đồng. Mà có thể hưởng dụng chúng, chỉ có lão chủ nhân cùng với khách của ông ta.
Hiện tại, lão chủ nhân liền mời nam nhân nọ cùng ăn.
Nam nhân ngồi xuống vị trí bên phải lão chủ nhân. Cả một bàn ăn dài còn thật nhiều ghế trống, nhưng các người chơi lại chỉ có thể đứng cạnh bên nhìn.
Tuy rằng bọn họ đều là người giúp việc, nhưng trừ bỏ bảo mẫu, quản gia và đầu bếp, những người khác không cần thiết canh giữ ở phòng ăn. Bất quá, các người chơi tự nguyện đứng đó, lão chủ nhân cũng không mở miệng đuổi bọn họ đi.
8 người chơi liền đứng thành một hàng, nhìn chằm chằm hai người dùng bữa. Mục đích chỉ có một, chính là muốn từ cuộc đối thoại của lão chủ nhân và nam nhân này thu được một ít tin tức.
Nhưng không biết là do hai người cố ý không nói, hay là do quy tắc “Thực không nói”, tóm lại mãi cho đến khi ăn xong, bọn họ cũng bất quá khách sáo vài câu về đồ ăn có ngon không.
Thật vất vả chờ hai người ăn xong, các người chơi mới có thể tự tìm cái gì đó để ăn.
Thức ăn bị chủ nhân để thừa lại, đương nhiên bọn họ sẽ không động vào. Dù sao nơi này cũng không có quy định phải ăn đồ thừa, vì thế các người chơi liền đến phòng bếp, đơn giản làm vài món ăn bỏ bụng.
Trong lúc này, nam nhân mà lão chủ nhân dẫn về đã rời khỏi.
Sắc trời dần sụp tối, vị chủ nhân duy nhất trong lâu đài chỉ cần bảo mẫu và quản gia đi theo. Cho nên những người khác đều có thể đi nghỉ ngơi.
Dư Tô trở lại trong phòng, cầm di động xem giờ, tính toán kiểm tra lại đồ đạc trong phòng một lần.
Mới vừa kiểm tra được một nửa, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ rất nhẹ —— Không phải ở phòng nàng, mà ở cửa phòng đối diện.
Dư Tô lập tức đi tới hé cửa ra, nhìn bên ngoài một chút, vừa lúc thấy vị vệ sĩ phòng đối diện mở cửa, vẻ mặt tươi cười ái muội kéo mỹ nhân Liễu Hương đứng ở ngoài vào trong.
Hắn chú ý thấy cửa phòng đối diện hơi mở ra, nâng lên mí mắt nhìn thoáng qua Dư Tô, nhướng lông mày, phảng phất như đang hỏi: Nhìn cái gì mà nhìn?
"......"
○●○●○●~TK-WATTPAD~●○●○●○
Dư Tô kiểm tra toàn bộ gian phòng một lần xong, đã tới 10 giờ tối.
Nàng vệ sinh rửa mặt, nằm lên giường, đang mơ mơ màng màng ngủ, chợt nghe thấy phòng đối diện truyền đến tiếng mở cửa.
Dư Tô không tính đi nhìn, nhắm mắt ngủ tiếp, cho đến khi bị di động rung đánh thức.
Hiện đang là 3 giờ rưỡi sáng, nhìn cái đồng hồ trên màn hình, Dư Tô hơi nhíu mi, sau đó nhanh chóng đứng dậy, từ trong ngăn kéo mép giường lấy ra một con dao nhỏ sắc bén.
Nàng mang giày, nhẹ nhàng hướng ra cửa, áp lỗ tai vào ván cửa chăm chú nghe một lát, xác định bên ngoài không có âm thanh gì, mới cẩn thận mở then cài cửa, rón rén ra ngoài.
Khắp hành lang chìm trong một mảnh đen nhánh, không có bất luận một tia sáng, nhưng Dư Tô vẫn có thể thấy rõ hoàn cảnh chung quanh. Nàng lần theo hành lang chậm rãi tiến gần cầu thang, bước chân cực nhẹ đi lên lầu.
Phòng của lão chủ nhân hoàn toàn yên tĩnh. Dư Tô ngừng thở, cực kỳ cẩn thận từng chút một mở ra cánh cửa trước mặt.
Tuy rằng trong bóng đêm vẫn có thể thấy phần lớn đồ vật, nhưng hết thảy đều xám xịt. Nàng nửa híp mắt, thấy lão chủ nhân đang nằm trên cái giường to rộng mềm mại, đắp một tấm chăn mỏng, tựa hồ ngủ rất say.
Dư Tô đứng ở cửa, hít sâu một hơi. Con dao trong tay bị nàng siết chặt, hoa văn nổi chạm khắc trên chuôi đao cộm vào làm da tay, hơi nhói đau một chút, nhưng cũng khiến nàng nhanh chóng khôi phục bình tĩnh. Nhịp tim đập gia tốc cũng yên ổn trở lại.
Nàng liếm khóe môi khô khốc, cẩn thận tiếp cận lão chủ nhân đang nằm trên giường.
Đi đến trước giường, Dư Tô hơi do dự trong chốc lát, cắn răng, đột nhiên nhấc lên tấm chăn, nhanh chóng đâm một nhát xuống ngực ông ta!
“Phập!” một tiếng, đó là âm thanh lưỡi dao đâm vào da thịt.
Lão chủ nhân chưa kịp kêu một tiếng, trong lúc ngủ liền mất đi sinh mệnh.
Dư Tô dùng sức rút dao ra, chùi lưỡi dao dính máu vào trên chăn, tim đập cực nhanh xoay người xuống lầu, mau chóng quay trở lại phòng mình.
Đây là lần thứ hai nàng chân chính động thủ gϊếŧ người. Tuy rằng là gϊếŧ NPC, nhưng quá trình cũng chẳng có gì khác biệt so với người thường. Hơn nữa, người này cùng nàng không thù không oán. Bởi vậy, trước khi hạ thủ, Dư Tô còn phải xây dựng tâm lý cho bản thân.
Nàng cũng hết cách, không thể không làm. Bởi vì đây là kịch bản của nàng ——【Cảnh một: Mưu sát chủ nhân lâu đài cổ】.
Lúc ấy, kịch bản thể hiện trên di động là:
[Chủ nhân của tòa lâu đài cổ trên đỉnh đồi đột nhiên giải tán một nhóm người hầu cũ, đồng thời đăng thông báo tuyển dụng người mới. Sau khi xem được thông báo này, ta liền nổi lên tâm tư, muốn trà trộn vào lâu đài báo thù, cũng thành công được nhận việc, trở thành hầu gái quét dọn của nơi này.]
[Mối thù của hầu gái: Vì sao lão chủ nhân trong tòa lâu đài cổ giàu có như vậy? Toàn bộ của cải kia kỳ thật đều không phải do lão ta nỗ lực kiếm được. Ba mươi năm trước, người cậu tỷ phú của lão mắc bệnh ung thư. Tại thời điểm quan trọng ấy, con trai duy nhất của người cậu lại đột nhiên chết bất đắc kỳ tử. Lão ta thân là cháu trai ruột, liền đạt được quyền thừa kế phần tài sản kếch xù này.
Tuy nhiên, ngay lúc chuẩn bị chuyển giao tài sản, cha ta — chính là con trai ngoài giá thú của người cậu xấu số kia – xuất hiện. Nhưng ba mươi năm trước, kỹ thuật xét nghiệm ADN chưa phát triển, cha ta không cách nào chứng minh được quan hệ ruột thịt với người đó. Chỉ có duy nhất một nhân viên cảnh sát của khu phố biết rõ sự thật, vốn dĩ có thể ra mặt làm chứng. Nhưng lão ta đã trước tiên tìm được nhân viên cảnh sát này, bí ẩn giao dịch với hắn.
Cha ta cuối cùng một đồng cũng không giành được, không thể không trở về xóm nghèo, về với cuộc sống vất vả mưu sinh. Hai năm sau, cha ta vì nghiện rượu mà bệnh chết. Mẹ ta không chịu đựng được cuộc sống như vậy, đã sớm chạy trốn, rời bỏ căn nhà này. Ta còn nhỏ, lại vì neo đơn mà phải trải qua kiếp sống sinh hoạt cực kỳ đói khổ, thậm chí phải đến đống rác tìm cái ăn.
Về sau, ta vô tình biết được, cha mình vốn dĩ có cơ hội trở thành một phú ông. Mà ta, cũng quyết không có khả năng phải nếm trải sinh hoạt bi thảm đến vậy.
Hết thảy đều bị lão ta hủy diệt!
Mang nội tâm trả thù mãnh liệt, ta dùng thân phận hầu gái trà trộn vào lâu đài. Sau khi tận mắt chứng kiến sự xa hoa lộng lẫy của lâu đài, cùng với sinh hoạt sung sướng của lão, ta càng thêm kiên định muốn gϊếŧ chết lão.
3 giờ rưỡi sáng hôm ấy, ta đã lẻn vào trong phòng ngủ, dùng dao đâm chết lão, sau đó cầm hung khí về...]
[Chú ý: Thỉnh người chơi nghiêm khắc thực hiện kịch bản, dựa theo cốt truyện mà hành động. Một khi vi phạm quy tắc, người chơi sẽ lập tức bị trừ khử.]
Trước khi xem kịch bản, Dư Tô cỡ nào cũng không nghĩ tới. Lúc này đây, nàng lại trở thành phản diện, hoàn toàn ở phía đối địch với các người chơi khác.
Cho nên…trước đó nàng mới muốn nói cho Phong Đình. Giữa bọn họ, có khả năng chỉ có 1 người được sống.
Sở dĩ nói là khả năng, bởi vì kịch bản đến đây liền chấm dứt, cũng không đề cập quy tắc kế tiếp là gì. Nên nàng chưa xác định, trận nhiệm vụ này có phải muốn các người chơi khác tìm được nàng - hung thủ trong kịch bản, cũng thuận lợi gϊếŧ chết hung thủ, mới giành thắng lợi.
Đương nhiên, không chừng còn có quy tắc gì khác. Nhưng khả năng này là cao nhất.
Trước mắt, chuyện mà nàng có thể làm, chính là dựa theo kịch bản hành động, còn lúc sau sẽ thế nào, chỉ có thể đi một bước, xem một bước.
Nhưng Dư Tô vẫn có một khúc mắc chưa nghĩ ra. Dựa theo tin nhắn nhiệm vụ đầu tiên, mỗi người chơi đều có một kịch bản riêng. Nếu kịch bản của nàng là gϊếŧ chết lão chủ nhân, vậy các người chơi khác sẽ là gì?
Vấn đề này trước mắt không có lời giải đáp, cũng không thể đi hỏi người khác, nên chỉ có thể tạm thời buông bỏ.
Dư Tô trở lại trong phòng, vọt vào toilet, bắt đầu súc rửa máu tươi dính trên tay. Di động của nàng đột nhiên vang lên một tiếng.
Dư Tô nhanh chóng lau khô tay, lấy