Cuộc sống ở nông thôn cứ bình dị như thế trôi qua.
Rốt cuộc cực phẩm quê cô cũng không vài người.
Trước có thím hai tung tăng nhảy nhót một thời, giờ có việc cầu người gặp mặt lúc nào cũng xuân về hoa nở.
Lại như bố mẹ Thủy cũng chỉ biết bắt nạt con cái trong nhà, ra tới bên ngoài đố dám chèn ép một ai.
Cho nên hàng ngày Kiều Anh chỉ nuôi mèo chăm cây, chán lại trêu đùa thằng em, tối đến đi dạy bù.
Tính ra còn rất phong phú.
Cứ thế gần hai mươi ngày đã đi qua, kỳ thi cấp ba của Tâm cũng đến.
Đồng thời chị cô cũng chuẩn bị lên Hà Nội thi đại học.
Nếu nói đến tình cảm thân thiết tất nhiên chị ruột vẫn hơn em họ nhiều.
Nên cô cũng không chờ Tâm thi xong cấp ba đã mang theo Bảo Anh về nhà.
Lúc đi bao lớn bao nhỏ, lúc quay về chỉ có hành trang nhẹ nhàng.
Vừa về đến nhà còn chưa kịp uống ngụm nước đã bị bố cô báo cho chuẩn bị hành lý, mai theo chị cô lên Hà Nội bồi thi cùng.
Quá bất ngờ, cô cho rằng việc bồi thi này, nên là việc bố hoặc mẹ cô chứ? Cô đưa ra nghi vấn được bố cô giải đáp: "Bố mẹ đã tính toán cả rồi.
Mẹ con không biết gì về Hà Nội cả, đi theo chỉ thêm phiền.
Bố sẽ đi cùng hai con, nhưng bố có việc khác phải làm nên con đi theo là hợp lý nhất."
Kiều Anh hoang mang giờ còn chuyện gì quan trọng hơn việc chị cô thi đại học nha.
Cô không ngại đi chăm sóc thí sinh, nhưng bố cô úp mở làm cô tò mò: "Bố có việc gì thế?"
Bố cô cũng không giấu nói: "Chị con thi đỗ đại học không phải ở trọ trên Hà Nội sao.
Nhà trọ rẻ bố mẹ không yên tâm đắt quá lại tiếc tiền.
Dù sao cũng ở bốn năm tính ra số tiền khá lớn.
Nên bố mẹ quyết định mua nhà trên Hà Nội.
Bố lên Hà Nội sẽ đi hỏi thăm xem nơi nào bán nhà để mua."
Mua nhà? Sổ tiết kiệm của bố mẹ cô rốt cuộc có bao nhiêu tiền mà có ý nghĩ táo bạo này.
Tuy rằng cô cũng thèm nhỏ dãi đất Hà Nội từ lâu, nhưng đất Hà Nội là dễ dàng mua thế này sao? Cô thử hỏi: "Bố mẹ có bao nhiêu tiền vậy ạ?"
Khụ, bố cô trừng mắt nhìn cô nói: "Con hỏi này làm gì?" Đừng tưởng ông không biết cô từ bé mộng tưởng là gì, định nằm yên chờ di sản của hai vợ chồng ông hả, nằm mơ đi thôi.
"Bố lại không phải không biết giá nhà trên Hà Nội cao đến nhường nào.
Con sợ tiền nhà mình không đủ nên hỏi vậy thôi." Đánh chết cô cũng không thừa nhận cô muốn điều tra sổ tiết kiệm của bố mẹ cô.
Gặm lão gì đó là mộng tưởng suốt đời cô.
Sắc mặt bố cô đẹp chút mới nói: "Con không cần bận tâm điều này.
Chỉ cần con chăm sóc chị con là được.
Còn việc mua nhà cứ để bố lo."
Kiều Anh bĩu môi nói: "Chị con còn chưa