Vừa về đến làng đã thấy vợ chồng tộc trưởng dẫn theo hơn 100 lính bộ lạc xuất phát. Ngựa trong làng không có, chỉ có voi thôi nhưng tốc độ chậm chạm nên đi cuốc bộ cho nhanh, nhưng nhịp độ khẩn trương.
-Này cầm lấy, lát nữa họ về thì đưa cho mẹ mày – Hãn đưa lại thanh kiếm cho Trâu
-Chúng mày định đi đâu?
-Đến xưởng thủy tinh.
Hôm qua, Hãn đã đến gặp chú Lương, yêu cầu làm một dụng cụ bằng thủy tinh. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói ngoại trừ đặc điểm dụng cụ Hãn yêu cầu, nó rất mỏng mang và nhỏ, một thứ dụng cụ giống như một chiếc que thủy tinh dài chừng 50cm nhưng rỗng ruột, đặc biệt là độ rỗng quá nhỏ. Dụng cụ như vậy quả thực làm khó nhóm thợ, nghĩ thôi cũng khiến họ toát mồ hôi hột vì phải căng mắt mà nhìn, vừa nhìn vừa kéo thủy tinh, quan sát nhiệt độ, dãn quá sẽ khiến chúng bị vỡ.
Hãn đến lần này xem kết quả thế nào. Mục đích của hắn là tạo ra nhiệt kế. Đó chính là chìa khóa cho phương pháp ram hiện đại khi mà kĩ thuật có thể thay thế kinh nghiệm con người. Quan trọng là có nó thể sản xuất đồ bằng sắt thép chất lượng cao hàng loạt. Nhưng vấn đề không chỉ dừng ở chuyện tạo que thủy tinh thì có một vấn đề khác đó là thủy ngân hay còn gọi là chu sa. Nhiệt kế hoạt động dựa trên sự giãn nở của chất lỏng bên trong, có 2 phương án là cồn và thủy ngân. Hắn chọn thủy ngân vì chúng có độ giãn nở lớn hơn, đến 400oC trong khi cồn chỉ có 78oC. Mỏ Chu Sa hắn không tìm được, mà chưa chắc quận Giao Chỉ này đã có.
Nhiệt kế phải đến thế kỷ 18 mới phát minh ra, khi có nhiệt kế thì một thợ rèn học việc cũng có thể tạo ra bảo kiếm nhưng tạo ra như thế nào thì cần kiểm chứng rất nhiều vì hắn không biết kĩ thuật ram cần ở bao nhiêu độ. Cái đó phải đến tay Musa thôi.
Khi cả nhóm đến khu làm thủy tinh thì thấy 3-4 người thợ đang chụm đầu vào nhau dưới một cái lán rơm, họ đã dựng nên một cái lán đủ rộng để đủ cho tất cả mọi người không lo chuyện nắng mưa, lúc này 4 người đang hí húi làm gì đó.
-Anh Lương, từ từ, kéo nhẹ tay thôi
-Chú đừng làm tôi rối
-Chú Hạ thổi thêm lửa đi, nó nguội rồi.
Nhóm Hãn đứng đó nhìn 4 người thợ đang chúi đầu làm que thủy tinh, trông họ giống như đám trẻ con đang cúi mặt xem đá dế vậy.
-Ặc, lại vỡ nữa rồi.
-Lại thất bại rồi sao các chú
Những người thợ quay mặt lại thì đã thấy Hãn đứng ở phía sau họ, Hãn nhìn vào bên trong thì thấy một chiếc que thủy tinh mỏng, dài chừng 20cm rỗng ruột bị vỡ làm nhiều mảnh.
-Cậu chủ, cậu đến rồi đấy à? – Chú Lương lên tiếng
-Các chú vẫn chưa thành công sao?
-Đúng vậy, nó quá khó để làm theo đúng ý
-Không vội, các chú cứ từ từ làm. – Hãn đáp
Nói rồi liền quay đến quan sát các người thợ khác làm, những người này là người mới, học hỏi được ít ngày xong cũng có chút thành tựu, sản phẩm của họ bước đầu đã đạt yêu cầu. Cách thành phẩm từ các loại trang sức đến bình chứa, các bức tượng, đồ trang trí họ đều làm được và sức sản suất đã tăng gấp 5-6 lần so với ngày đầu của Hãn, do đã có đầy đủ dụng cụ và nhân lực. Số thủy tinh này sẽ được dùng để Hãn đem đi buôn bán khắp An Định trong khi chờ đợi thương nhân khắp nơi tập trung về đây. Hắn sẽ đổi những thứ này lấy trâu bò, lúa gạo, vải vóc, những mặt hàng còn đang rải rác trên toàn Giao Chỉ.
Quay lại với vấn đề nhiệt kế, hắn cần có thủy ngân nhưng lúc này chưa được. Lần bán thủy tinh lần trước hắn có đặt với một tên thương nhân người Hán. Hãn đổi số hàng thủy tinh trị giá đến 200 lạng bạc để đổi lấy thủy ngân và một loại cây thực vật bản địa tại vùng núi 3 quận Uất Lâm, Nam Hải, Hợp Phố, có hình dáng giống cây tre, màu đỏ tía, đặc ruột, có vị ngọt, hẹn 1 tháng sau sẽ đến lấy. Tên này thấy hời nên đã đồng ý, thủy ngân ở phương Bắc không thiếu, mấy tên đạo sĩ thiếu gì, thời Tần Hoàng khai thác mạnh cho bọn đạo sĩ chế thuốc trường sinh, hay trong lăng mộ còn có cả một dòng sông thủy ngân nữa kìa. Còn cái giống cây lạ lùng đó đến hỏi đám dân man Nam Việt, Âu Việt hay Hồ Việt bản địa là ra, cho chúng 1 bao muối là bao nhiêu thông tin nôn ra hết. Gã này hứa sẽ cho thủ hạ quay lại giao hàng
Còn hơn 3 tuần nữa mới đến ngày hẹn nên trong thời gian này, hắn có thể thong thả. Việc duy nhất cần lưu tâm là dụng cụ thủy tinh vẫn chưa làm được, có lẽ hắn cần tính lại. Đang suy nghĩ, chợt thấy có bóng dáng rất quen, mặt có vết lấm lem do tiếp xúc với than, vóc dáng nhỏ thó, trên trán có cuốn băng đô, thắt nút tại giữa trán, có mặc tạp dề tránh nhiệt, cái này do Hãn quy định vì lò có nhiệt độ cao nên để tránh bị sốc nhiệt do hơi nóng phả vào, Hãn đã đặc chế một dạng vải dày để hạn chế điều này.
Hắn cố gắng tiến lại gần, nhìn ngó, người này lại liên tục tránh mặt hắn. Rồi, nhận ra rồi. Hãn tiến lại, bắt lấy vai trái nói.
-Hoa, đứng lại. Cậu làm gì ở đây?
-Chào Hãn, khỏe không? – Cô bé cười khì để lộ hàm răng trắng
-Đừng có đánh trống lảng. Cậu làm gì ở đây? Tớ đâu có thuê trẻ con vào làm
-Tại thấy mọi người vất vả quá nên mình muốn giúp đỡ
-Cậu giúp thế nào được – Hãn bực mình nói.
-Nào nào, bình tĩnh, trước tiên cho tao hỏi ai đây được không?- Sóc lên tiếng
-À quên, mày vẫn chưa gặp Hoa nhỉ, cậu ấy bằng tuổi mày đấy.
Chú Lương thấy đám trẻ đang tụ lại nói chuyện, bất chợt thấy con gái mình mặt lấm lem bụi than mới tiến lại, nói lớn
-Hoa, cái con bé này, sao lại đến chỗ này, cha đã dặn không được gây rối rồi mà
-Con chỉ muốn giúp mọi người thôi mà
-Con thì biết cái gì, mau về nhà
Vừa nói, chú Lương vừa kéo tay cô bé ra ngoài. Hãn cũng không cản được, luật do hắn đề ra, chính hắn cũng phải thi hành, không có ngoại lệ. Thôi thì ra ngoài rủ cô bé đi chơi vậy, dù sao cũng không có gì làm. Quyết định là thế, cả đám rời khỏi xưởng thủy tinh, gọi Hoa đi chơi chung. Cô bé bị cha đuổi ra ngoài nên trong lòng ấm ức, vừa ngay sau đó được nhóm Hãn rủ đi chơi tâm tình mới thoái mái, chúng kéo nhau ra ngoài bì rừng chơi trốn tìm đến khuya mới về
Sáng hôm sau, như thường lệ, Hãn có luyện tập với cô Trinh tại nhà tộc trưởng. Vợ chồng họ đêm muộn mới về tới nhà. Hãn trong nhà ngủ thấy lão Cai từ trên giường chạy ra ngoài, cùng với vài giọng nói quen thuộc là biết tộc trưởng đã về.
Việc luyện tập