Cảnh Tử Sâm rên lên,bàn tay từ cổ đi xuống, dừng trên bầu ngực, cách lớp vải áo ngực, ôm lấy nơi mềm mại.
Hai tay anh di chuyển lên xuống theo đường cong, mơn trớn bộ ngực đầy đặn, vùng bụng bằng phẳng.
Tô Nhược xấu hổ,cắn môi quay mặt vào tường, đôi chân dài cọ vào nhau bức bách.
Anh mỉm cười kéo hai tay cô vòng cổ anh,ôm lấy mặt cô không cho tránh né, khiến nụ hôn càng sâu thêm.
Cảnh Tử Sâm thuận thế đẩy áo lót ren bị tay anh đẩy dần lên cao, bầu ngực non mềm run rẩy dưới bàn tay anh xoa vuốt mà thay đổi.
Ngón tay lướt qua nơi nhạy cảm, dạo quanh một vòng rồi kẹp chặt, buộc nó thức tỉnh.
- A..hức..đau..
Tô Nhược đưa tay vào miệng cắn chặt ngăn tiếng rên nũng nịu của mình.
Cảnh Tử Sâm đẩy cằm cô lên, hôn lên chiếc cổ nhạy cảm, cô run rẩy toàn thân, tiếng thở dốc thêm nặng nề, cả người tràn đầy cảm giác căng thẳng khó nói.
- Ngoan nào..
Anh thầm thì, Anh từ từ kỹ lưỡng tôn thờ hôn từng tấc da thịt mịn màng, hôn đến chiếc rốn nho nhỏ đáng yêu.
Động tác anh như có như không làm cô không chịu nổi phải đong đưa vòng eo nhỏ nhắn, theo bản năng muốn chạy trốn.
Cổ họng cô phát ra hơi thở nặng nề, hai tay vò rối tóc anh, khoái cảm lan tràn như muốn nhấn chìm Tô Nhược..
Cô rưng rưng nước mắt, người ngày càng nóng dần chỉ biết nức nở.
- Cảnh Tử Sâm...ui..đừng cởi mà..a....!
Quần lót cô bị kéo xuống, ngón tay vén nơi nữ tính đầu lưỡi nóng hổi phủ lên, đôi môi ngậm lại rồi mút mạnh.
- A...đừng..đừng...!
Tô Nhược không ngờ anh lại làm thế, cảm giác thẹn thùng bủa vây, được anh vỗ về mà trước mắt mờ mịt, thần kinh căng cứng,không kìm được ngửa đầu rên rỉ.
- Ưm...ư...!
Từng luồng khoái cảm không ngừng phủ chụp, mọi giác quan căng dần căng dần trong cơ thể cô, cho đến cuối cùng không căng được nữa, trước mắt Tô Nhược như có pháo bông nở rộ.
Đỉnh điểm khiến cô co thắt dữ dội, rồi thân thể xịu lơ nằm trên giường..
Cảnh Tử Sâm cởi hết quần áo trên người, anh biết cơ thể cô đã hoàn toàn sẵn sàng, lúc này đã có thể đón nhận anh.
Tô Nhược sau khi tìm được lí trí, cô mở mắt nhìn anh, thu vào mắt là vóc dáng nam tính lõa lồ, cơ