Kỷ Minh Nguyệt cứng đờ tại chỗ.
Một chân đưa ra ngừng lại trên không trung, duy trì tư thế kỳ quái, quay đầu lại nhìn về phía Tạ Vân Trì vẫn đang nhàn hạ đứng tại chỗ.
Tạ Vân Trì vẫn tự nhiên, trên mặt mang theo ý cười, giống như không thấy lời vừa rồi của mình có điểm nào bất thường.
Chú ý tới ánh mắt của Kỷ Minh Nguyệt, Tạ Vân Trì còn nhẹ nhíu mày, nhìn cô…
Làm sao vậy?
“…”
Kỷ Minh Nguyệt bất lực.
“À.” Tạ Vân Trì lộ ra biểu tình “bừng tỉnh”, “Ý cậu là câu nói vừa rồi à?”
Kỷ Minh Nguyệt không nói chuyện.
“Đã có người xinh đẹp như Kỷ tiểu thư ở bên cạnh rồi, những người khác khẳng định sẽ không có ý gì được.” Tạ Vân Trì cười cười, “Kỷ tiểu thư yên tâm.”
Kỷ Minh Nguyệt bĩu môi, phất phất tay với Tạ Vân Trì, đi về phía cửa.
Tạ Vân Trì khẽ cười, thản nhiên mà đi theo sau nữ hài tử.
Bởi vì quán ăn ở gần đại học Viễn Thành, đi qua cũng chỉ mất hơn mười phút, hai người cũng không lái xe.
Thang máy rất nhanh đã tới, hai người họ một trước một sau đi vào.
Bên trong còn có một đôi nam nữ có vẻ là vợ chồng, nhìn bọn họ tiến vào, cười thiện ý mà chào hỏi.
Tâm tình của Kỷ Minh Nguyệt khá tốt, cũng cười cười, đứng ở trong thang máy bắt đầu đếm ngón tay với Tạ Vân Trì, “Lát nữa tôi sẽ ăn bánh bao hấp, gân bò, mỳ lạnh… À đúng rồi, nấm kim châm nướng tỏi cũng phải gọi một phần, tôi rất thích ăn!”
Tạ Vân Trì vừa nghe vừa tùy ý gật gật đầu, nghe tới cuối thì cười, “Tỏi?”
Kỷ Minh Nguyệt gật đầu như giã tỏi.
“Không sợ ăn vào…” Tạ Vân Trì chọn lọc từ, “Mùi hương không ổn lắm sao?”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt lập tức nản lòng.
Cô giãy dụa trong lòng, vẫn là không thể ngăn cản sự thèm ăn, nắm chặt tay, “Ăn kẹo cao su là được.
Hơn nữa, có mùi thì mới tôn trọng món ăn chứ?”
Tạ Vân Trì buông tay, làm ra bộ dáng “Cậu nói gì cũng đúng”.
Kỷ Minh Nguyệt còn đang chuẩn bị nói gì đó, thang máy “đinh” một tiếng, đã đến tầng một.
Đôi vợ chồng kia đi ra ngoài, người vợ đi trước, sau đó còn quay đầu lại nhìn Kỷ Minh Nguyệt cười cười.
Kỷ Minh Nguyệt gãi gãi đầu, sau đó cùng Tạ Vân Trì đi ra khỏi thang máy.
Cặp vợ chồng kia đi cũng không nhanh, Kỷ Minh Nguyệt đi ngay phía sau họ, còn có thể nghe thấy hai bọn họ nói chuyện.
Người vợ cười nói: “Cặp đôi vừa rồi có phải sinh viên của đại học Viễn Thành không? Thuê nhà trọ ở đây sao, thật quá xuất sắc, cả hai người đều đẹp.”
Người chồng cũng đáp, “Có lẽ là vậy, vừa nhìn đã biết là sinh viên, ra ngoài giờ này hẳn là đi ăn khuya?”
Hai người càng đi càng xa thì càng không nghe rõ tiếp theo đó nói gì.
“…”
Kỷ Minh Nguyệt rốt cuộc cũng hiểu vì sao nữ nhân kia khi ở trong thang máy lại nhìn cô cười.
Trong lòng cô có chút ngọt ngào, lại có chút hoảng loạn, ngẩng đầu nhìn nhìn Tạ Vân Trì, phát hiện anh đang cười.
… Không nghe được?
Kỷ Minh Nguyệt cũng giương môi, cười theo.
***
Hiện tại đúng là thời gian hoạt động của sinh viên, tuy không thực sự tốt cho sức khỏe nhưng quán ăn quanh đây ngon và rẻ hơn bên ngoài, đều là món khoái khẩu của sinh viên.
Có mấy sinh viên trong ký túc xá đi ra ngoài tìm đồ ăn, cũng có những cặp yêu nhau ra ngoài ăn khuya, cũng có vài tập thể ở đây liên hoan.
Cực kỳ náo nhiệt.
Tuy nói là muốn đi ăn đồ nướng, nhưng Kỷ Minh Nguyệt vừa tới Viễn Thành không lâu, thực sự không quá hiểu mấy quán xung quanh đây.
Cô nhìn tới nhìn lui một loạt quán nướng xung quanh, do dự, dứt khoát quay đầu hỏi Tạ Vân Trì, “Cậu nói xem, chúng ta nên ăn ở quán nào?”
“Hương vị có lẽ không quá khác nhau.” Tạ Vân Trì đáp, “Tìm quán nào có chỗ ngồi tốt là được.”
Kỷ Minh Nguyệt vừa định gật đầu, liền nghe thấy Tạ Vân Trì bổ sung, “Đương nhiên, nếu cậu muốn đứng ăn thì tôi cũng không phản đối.”
?
Đây là lời mà con người có thể nói ra à?
Kỷ Minh Nguyệt tỏ ra hết cách với Tạ Vân Trì, vén mấy sợi tóc ra sau tai, nhìn nhìn, chỉ vào một quán, “Ăn ở đây đi? Còn một chỗ không nhỏ.”
Tạ Vân Trì không quá để ý mà gật gật đầu, đi qua quán kia.
Kỷ Minh Nguyệt vội vàng đi theo, đặt cái túi xách xuống bàn.
Bàn bên cạnh tựa hồ là đang liên hoan, rất là náo nhiệt.
Cô tùy ý mà liếc mắt một cái, quay đầu, đưa thực đơn cho Tạ Vân Trì, hòi, “Cậu muốn ăn cái gì? Tôi đi gọi món.”
Vốn nghĩ là theo tính cách của anh thì sẽ chỉ nói là “Cái gì cũng được”.
Ngoài dự đoán, Tạ Vân Trì vậy mà lại cầm thực đơn nghiêm túc mà nghiên cứu một hồi, sau đó không chút khách khí mà nói ra một loạt món ăn.
Thành thạo vô cùng, “Một đĩa thịt nướng, một đĩa bột mì rán, một đĩa mực nướng…”
?
“Từ từ, cậu chậm một chút!” Kỷ Minh Nguyệt nhanh tay mở ghi chú trên điện thoại, vừa ghi vừa nhỏ giọng lặp lại.
Chờ Tạ Vân Trì nói xong, Kỷ Minh Nguyệt lại xem thực đơn, ghi thêm những món mình muốn ăn vào ghi chú.
Cô chỉ vào túi xách của mình: “Cậu nhớ để ý cái túi cho tôi, nó rất…”
Đến chữ “đắt” thì đột nhiên im bặt.
Mẹ nó.
Cô như thế nào lại quên mất thiết lập của mình.
Vội vã gật gật đầu với Tạ Vân Trì, Kỷ Minh Nguyệt giống như bướm nhỏ mà bay thẳng đến chỗ ông chủ.
Chết đói mất thôi!
Tuy nói quán này có khá ít người ăn, nhưng vẫn phải xếp hạng gọi món.
Bà chủ vừa đưa lọ gia vị cho ông chủ vừa gân cổ lặp lại: “… Còn muốn một đĩa rau hẹ nướng và một đĩa cà tím nướng phải không?!”
Người gọi món cũng gân cổ lên đáp lại, “Không sai!!!”
Bà chủ ra hiệu “OK”, lại chỉ chỉ vào mã QR, “Quét mã trả tiền! 125 tệ!”
…
Kỷ Minh Nguyệt ở phía sau xem mà bật cười.
Cô vừa cười vừa không nhịn được mà suy nghĩ,