Hạ Ảnh đối với chuyện hậu cung vô cùng quen thuộc, cộng thêm nàng có mạng lưới tin tức linh thông, trong hoàng cung nhân sự chỉnh tề, mọi chuyện thuận buồm xuôi gió. Hạ thủ nhanh chóng.
Sau khi bắt người, trực tiếp lấy những thủ đoạn chuyên dành cho những kẻ phạm tội cực kỳ hung ác ra đối phó những người này. Ngay cả mật thám trải qua huấn luyện đặc biệt còn chịu không được, những cung nữ thái giám này sao có thể chịu được. Cho nên sau một ngày một đêm, đã khai ra kẻ đứng đằng sau, thật đúng là có ba người. Một người là một trong tứ phi, Huệ phi, những năm gần đây trong hoàng cung danh tiếng của Huệ phi rất tốt, hơn nữa làm người khiêm tốn, về phần tại sao lại tham dự trong đó tạm thời còn không biết; thứ hai là Hứa Tịnh Thu, Hứa Tịnh Thu cùng Giang Vi từng có không ít va chạm, muốn Giang Vi chết là rất bình thường. Cuối cùng là một người hiện giờ nhận được nhiều hoàng sủng nhất Trân Tiệp dư, bởi vì Giang Vi có Văn quý phi hiệp trợ hôm nay mới có thể cùng Trân Tiệp dư ngang hàng.
Hạ Ảnh đem tin tức lấy được nói cho Hạ Dao, Hạ Dao đến mày cũng không nhăn chút nào: “Hoàng thượng nói như thế nào?” Nếu hoàng đế không nỡ giết bọn họ, vậy để nàng động thủ là được rồi.
Hạ Ảnh cẩn thận nói: “Chuyện này, vẫn nên chờ Quận chúa tới định đoạt. Chúng ta có thể truy xét, nhưng không thể quyết định thay. Hạ Dao, ta tin tưởng Quận chúa đã có quyết định. Thương tổn đến hai đứa bé, chẳng khác nào muốn mệnh Quận chúa. Quận chúa tuyệt đối sẽ không tâm từ thủ nhuyễn. Cho nên ngươi không cần lo lắng Quận chúa sẽ bỏ qua cho mấy người bọn họ.” Hạ Ảnh không phải không muốn tự mình động thủ, nhưng Hạ Ảnh lo lắng động tới những người này, sẽ lưu lại vết dao trong tim hoàng thượng. Đối với Quận chúa mà nói, không có lợi. Đây cũng là lời tâm huyết của Hạ Ảnh.
Hạ Dao cũng biết phân tấc: “Trước đem lời khai chuẩn bị xong. Chờ Minh Cẩn tỉnh lại, ta sẽ nói cùng Quận chúa.” Nhất định phải tìm ra kẻ hạ độc thủ, lập tức liền thu thập. Những người hiềm nghi còn lại từ từ sẽ thu thập.
Đêm lạnh như nước, gió vù vù thổi mạnh. Âm thanh do cây cối xao động truyền ra, xào xạc vang vọng trong đêm.
Ôn Uyển đặt ngón tay trên khuôn mặt lạnh như băng của Minh Cẩn. Trời mưa thì mưa thôi, đừng có sấm sét. Tiểu Bảo sợ nhất là tiếng sấm. Đáng tiếc không như mong muốn, phía ngoài cuồng phong gào thét, oanh một tiếng, phảng phất như muốn đem cả màn đêm đen đặc này bổ ra, rất nhanh, từ phía chân trời truyền đến từng đạo tiếng sấm.
Ôn Uyển quay đầu nhìn Minh Duệ. Minh Duệ vừa định mở miệng tỏ vẻ mình không có chuyện gì, đã thấy Minh Cẩn mở mắt, nên vui mừng kêu lên: “Mẹ, đệ đệ tỉnh, đệ đệ tỉnh.”
Ôn Uyển quay đầu lại, quả nhiên Minh Cẩn đã tỉnh lại. Ôn Uyển vui mừng: “Tiểu Bảo, Tiểu Bảo.” Tỉnh là tốt rồi, thái y nói tỉnh lại sẽ không có chuyện (Thái y đã sớm nói không có chuyện gì. Chưa nói qua tỉnh lại sẽ không có chuyện ).
Minh Cẩn nghe được tiếng sấm phía ngoài, còn có từng đạo tia chớp chói mắt xuyên đến trong phòng. Nhỏ giọng nói: “Mẹ, con sợ.”
Ôn Uyển ôm Minh Cẩn trong ngực: “Không sợ, Mẹ ở chỗ này, không sợ.” Minh Cẩn vẫn rất sợ sấm chớp. Không nghĩ tới hôm nay sấm đánh còn có thể làm cho tiểu tử này tỉnh lại. Ôn Uyển rất là cảm kích ông trời đã hỗ trợ.
Minh Duệ cũng lôi kéo tay Minh Cẩn: “Đệ đệ. Đừng sợ, không có chuyện gì. Ca và Mẹ đều ở bên cạnh đệ.” Minh Duệ đã hạ quyết tâm, chuyện lần này nhất định phải làm cho Minh Cẩn nhận được dạy dỗ. Sau này làm việc mới ổn thỏa được.
Hạ Dao ở bên ngoài nghe được tiếng động biết Minh Cẩn đã tỉnh, nhanh chóng để cho Hạ Nhàn bưng cháo nóng tới. Bởi vì Minh Cẩn đã lâu không ăn gì. Minh Cẩn nhìn chén cháo trong tay Ôn Uyển, trong mắt có sợ hãi. Hắn chính là ăn điểm tâm mới bị hành hạ đến thiếu chút nữa thì chết. Ăn rồi ói, phun ra rồi ăn, bây giờ nhìn thấy đồ ăn đã nghĩ muốn ói a! Bị ám ảnh rồi.
Ôn Uyển hôn một cái lên trán Minh Cẩn, ôn nhu nói: “Đừng sợ, đây là cháo Hạ Nhàn cô cô nấu. Cháo thịt nạc con thích nhất.” Nói xong, tự mình nếm thử một miếng, nhiệt độ vừa phải. Múc một muỗng cho Minh Cẩn. Minh Cẩn mới vừa rồi chỉ là phản xạ có điều kiện, lúc này đúng là có đói bụng, thấy Ôn Uyển ăn cũng hé miệng ăn.
Ăn xong, Ôn Uyển lại ôm Minh Cẩn. Biết lần này thật sự dọa sợ hắn rồi. Minh Duệ cũng bò lên giường, uốn tại bên cạnh Ôn Uyển và Minh Cẩn.
Ôn Uyển nhẹ nhàng vỗ vỗ Minh Cẩn: “Bảo Bảo, Tiểu Bảo, các con có muốn nghe Mẹ kể chuyện xưa hay không.” Hiện tại nói cái gì trách cứ, cái gì an ủi cũng không thích hợp. Ôn Uyển cho rằng kể một chút chuyện xưa, sẽ làm hài tử thoải mái, buông lỏng tinh thần. Về phần Minh Cẩn tham ăn mới trúng độc, chờ Minh Cẩn khoẻ rồi lại dạy dỗ hắn.
Minh Cẩn nhỏ giọng nói: “Mẹ, con muốn nghe chuyện Trư Bát Giới lấy vợ.” Trong Tây Du kí, Minh Cẩn thích nhất chính là nghe đoạn Trư Bát Giới lấy vợ này.
Ôn Uyển cười nói: “Bảo Bảo, con có ý kiến gì hay không?” Minh Duệ thích nghe nhất là đoạn Tôn Ngộ Không cùng thiên binh thiên tướng so chiêu. Đặc biệt là cùng Nhị Lang thần so chiêu, cao thủ tỷ thí, Minh Duệ thích nhất đấy. Cho nên, Ôn Uyển vì không muốn hai huynh đệ bọn họ tranh cãi, cũng vì nghĩ xem nên kể chuyện gì mới thích hợp, miễn cho hai huynh đệ tranh cãi.
Minh Cẩn đáng thương nhìn Minh Duệ: “Ca ca, đệ muốn nghe Trư Bát Giới lấy vợ.”
Khóe miệng Minh Duệ co giật rồi, tên tiểu tử hư hỏng này, hôm nay làm cho mình sợ đến hết hồn hết vía, khoản nợ này hắn vẫn muốn tính toán đấy. Chẳng qua tạm thời nhường cho hắn đi: “Được rồi, vậy nghe Trư Bát Giới lấy vợ.”
Sau khi Ôn Uyển kể xong chuyện Trư Bát Giới lấy vợ, hai hài tử vẫn còn chưa chịu đi ngủ. Minh Cẩn do hôm nay ngủ quá nhiều, Minh Duệ thì hoàn toàn không muốn ngủ.
Ôn Uyển vừa định kể chuyện xưa khác, đã thấy Minh Duệ mở miệng nói: “Mẹ, con muốn nghe chuyện xưa của người. Mẹ, năm đó mẹ bị Bình gia đưa về nông thôn, sau đó quỷ thần xui khiến để người gặp được ông cậu hoàng đế. Chuyện sau thế nào, mẹ cũng chưa kể hết.” Lần trước ở điền trang, Ôn Uyển cũng chỉ mới nói đến lúc nàng trở lại kinh thành, cùng hoàng đế quen biết. Những chuyện khác không nói quá nhiều. Nhưng mẹ hắn từ một nữ tử bị gia tộc vứt bỏ, cho tới Quận chúa tôn quý như lúc này. Con đường này có bao nhiêu gian khổ, Minh Duệ có thể tưởng tượng được phần nào.
Thật ra Minh Duệ cũng có thể đoán được quá trình rất gian khổ. Hôm nay muốn Ôn Uyển nói ra, chính là thừa dịp Minh Cẩn vừa trúng độc mà nói ra, để cho Minh Cẩn biết mẹ bọn họ rốt cuộc khó khăn thế nào mới có ngày hôm nay; thứ hai cũng muốn cho Minh Cẩn biết tình cảnh bây giờ của mẹ con bọn họ rất nguy hiểm. Hơn nữa có lần dạy dỗ này, tin rằng Minh Cẩn đã có một hồi chuông báo động, sau này sẽ không hành động tùy tiện như trước.
Ôn Uyển biết ý tứ này của Minh Duệ, nhưng bây giờ Minh Cẩn mới vừa tỉnh, quá nhanh rồi: “Để lần sau rồi nói!” Ôn Uyển không muốn Minh Cẩn phải sợ hãi.
Minh Cẩn cũng cực kỳ muốn biết: “Mẹ, con cũng muốn nghe? Mẹ nói cho con nghe được không? Mẹ, người yên tâm, con sẽ không sợ đâu.”
Ôn Uyển trầm mặc. Hài tử đã hiểu chuyện rồi, hẳn là nên để cho bọn họ biết mình đang ở hoàn cảnh gì, để bọn họ có cảm giác nguy cơ, sau này cũng sẽ không nữa lỗ mãng như thế nữa. Nhưng Ôn Uyển vẫn không nỡ, hài tử còn nhỏ như vậy, nàng chỉ muốn để bọn hắn hạnh phúc vui vẻ mà lớn lên, không muốn bọn hắn phải biết đến những thứ xấu xa đen tối ngươi lừa ta gạt này. Nói, hay không nói. Nói ra, rất tàn nhẫn. Không nói, thì thực tế cũng rất tàn nhẫn.
Mặc dù nàng đã có suy nghĩ nói chuyện này cùng hài tử, nhưng chuyện xảy ra trước mắt rồi, lại không mở miệng được. Ôn Uyển vẫn đang giằng co.
Minh Duệ nhìn thấu sự phân vân của Ôn Uyển, lên tiếng nói: “Mẹ. Con và đệ đệ sẽ không sợ đâu.” Mẹ hắn là tôn quý Quận chúa, cha là Đại tướng quân. Có cha mẹ như vậy, thời khắc đều có thể gặp nguy hiểm.
Minh Cẩn cũng vội vàng tỏ thái độ: “Mẹ, con cũng không sợ.” Thật ra Minh Cẩn rất ân hận, lúc trước Mẹ vẫn nói ở bên ngoài không nên ăn đồ lung tung, đặc biệt là đến hoàng cung càng không thể ăn đồ lung tung. Nhưng hắn lại không nghe, nhìn thấy bánh mứt táo liền ăn. Hạ Ảnh