C5.
Vỡ lòng (trung)
2019.12.08 ~ 2019.12.15
Vệ Cẩm Hoa cúi đầu nhìn hài đồng non mềm trong lồng ngực đang dùng ánh mắt vô cùng nghiêm túc nhìn chính mình, ánh sáng trong đôi con ngươi chậm rãi trở nên phức tạp.
Vĩnh viễn đều sẽ không không cần ca ca sao? Đó là bởi vì ngươi còn nhỏ, còn không biết tranh đoạt ngôi vị hoàng đế có bao nhiêu huyết tinh, còn không hiểu mình cần phải đi tranh đoạt vị trí chí cao vô thượng kia.
Từ xưa hoàng gia vô phụ tử, thủ túc huynh đệ có tồn tại sao? Cốt nhục tương liên thân sinh huynh đệ đều sẽ vì vị trí kia tranh đến vỡ đầu chảy máu, đấu đến ngươi chết ta sống.
Bọn họ là dị mẫu huynh đệ lại tính là cái gì?
Ý cười ôn nhu bên môi Vệ Cẩm Hoa xuất hiện một tia trào phúng, không biết là trào phúng chính mình hay là trào phúng Vệ Cẩm Dương, hoặc là trào phúng hoàng gia vô tình, không tồn tại quan hệ huyết thống.
"Vĩnh viễn đều sẽ không không cần ca ca sao?" Vệ Cẩm Hoa thực mau thu liễm tia trào phúng trên mặt, ôn nhu lặp lại.
Tốt, nếu Cẩm Dương ngươi nói như vậy, ca ca liền rửa mắt mong chờ! Không biết chờ đến khi ngươi lớn lên, Lưu gia sau lưng ngươi cùng Lâm gia sau lưng ta tranh đấu sẽ có bao nhiêu huyết tinh đây!
Vệ Cẩm Dương thấy được Vệ Cẩm Hoa thần sắc phức tạp, lại chỉ có thể làm bộ nhìn không ra, mở to đôi mắt ngây thơ, thập phần nghiêm túc gật đầu, nói, "Ân! Đệ vĩnh viễn đều sẽ không không cần ca ca.
Cẩm Dương thích nhất ca ca".
Nói xong, Vệ Cẩm Dương còn phồng lên đôi má bánh bao, nỗ lực vươn người, ở trên gương mặt trắng nõn của Vệ Cẩm Hoa hôn "bẹp" một cái.
Tiểu hài tử gì đó, thân thân (1) huynh trưởng người thân gì đó, cũng là thực bình thường đi!
Đại ca, ta thật sự không phải cố ý muốn chiếm tiện nghi của ngươi! Ta cũng là vì bồi dưỡng tình cảm huynh đệ của chúng ta a! Ta tuyệt đối sẽ không cùng ngươi tranh đoạt đế vị, cũng là thật tâm muốn cùng ngươi làm huynh đệ tốt! Vì để cho lão nhân gia ngài về sau có thể có một thần tử trung tâm ái quốc, một hảo đệ đệ không cho ngài thêm phiền, ngài liền nhịn đi! Ủy khuất ngài!
Đời trước túc hoa miên liễu, cơ thiếp phi tử dưỡng thành một đàn, Vệ Cẩm Dương hắn cảm thấy chỉ là hôn mặt một cái mà thôi, hơn nữa lại là tiểu hài tử vô tư liền không có gì.
Nhưng mà Thái Tử điện hạ lại ngây ngẩn cả người.
Y tuổi nhỏ mất mẹ, hơn nữa vẫn luôn phấn đấu trở thành dáng vẻ nam nhân ưu tú, đến nay chưa từng cùng người nào có cái gì ôm ấp hôn hôn linh tinh.
Hắn ngày thường tuy rằng đều ra vẻ đạo mạo, đối với nhóm đệ đệ dị mẫu đều là một bộ ôn hòa, khiêm tốn có lễ hảo ca ca, lại chưa từng cùng đứa nhỏ nào chân chính thân cận.
Đệ đệ do Lưu thị sở sinh này mỗi ngày dính lấy y, tuổi còn nhỏ, tính tình lại ngoan ngoãn đáng yêu, Vệ Cẩm Hoa trong lòng cũng là thập phần thích nhóc, ngày thường ôm một cái đã là khó có được, lại chưa từng có hôn hôn thân mật như vậy.
Hai phiến môi mềm mại lướt qua gò má của y, mang theo hơi thở nhè nhẹ, khi rời đi còn lưu lại một vệt nước ấm áp ẩm ướt trên mặt.
Bị gió thổi qua, y cảm giác trên mặt đột nhiên lành lạnh, lại bất giác nâng tay sờ sờ tia ướt át kia.
Mặt hồ tĩnh lặng trong tâm Vệ Cẩm Hoa như bị ném vào một viên đá, lập tức nhấc lên gợn sóng, thật lâu sau vẫn không thể bình tĩnh lại.
Chính y cũng không biết cảm giác này là gì, thập phần quái dị, nhưng y cảm thấy mình thật thích nó, một loại cảm giác khiến y phi thường không thể nói nên lời.
Trong lòng ngực ôm hài tử nhuyễn nộn còn mang theo hương sữa, thần sắc trong mắt Vệ Cẩm Hoa không khỏi trở nên phức tạp, còn pha lẫn một chút mê man.
Nhìn Hoàng đế bệ hạ tương lai rõ ràng ngây ngẩn cả người, Vệ Cẩm Dương nháy mắt đã hiểu! Ngọa tào! Này Hoàng đế tương lai cũng không tránh khỏi quá ngây thơ đi! Chỉ là hôn má một cái mà thôi, hơn nữa vẫn là do tiểu hài tử hôn, vậy mà lại có biểu tình này! Trách không được kiếp trước một đám nữ nhân trong lòng đều coi hắn là vị hôn phu tốt nhất!
So sánh với vị đế vương giữ mình trong sạch như vậy...!Yến Vương điện hạ hắn thật là tên hoa tâm đại củ cải, ai đến cũng không cự tuyệt.
Bản thân là kẻ ăn chơi trác táng, so không được người ta tuổi trẻ đầy hứa hẹn, khó trách lần đầu tiên hắn thật lòng thích một cô nương, Liễu thị nàng lại không thích hắn mà lại đi thích người này a!
Không thể trách ai...!Muốn trách cũng chỉ có thể trách chính hắn.
Cô nương gia lựa chọn không sai, một chút cũng không sai!
Bất quá, hắn hiện tại rất tò mò, Liễu thị nếu thấy Hoàng đế bệ hạ tương lai bị đứa nhỏ hôn một cái liền ngây ngẩn cả người như vậy, còn có thể thích y hay không? Hình tượng tinh anh trong lòng nàng có lẽ sẽ đổ nát đi! Giống như khi hắn nhìn thấy bộ dáng ngây ngô của Thái Tử điện hạ liền cảm thấy sụp đổ (2) a! Chỉ cảm thấy người trước mắt này cùng đại ca ngoài mặt văn nhã có lễ, nội tâm hắc ám âm u kiếp trước đã giết hắn căn bản không phải là cùng một người.
Cũng có lẽ, Liễu thị cảm thấy đại ca nhà mình đặc biệt giữ mình trong sạch, sẽ càng thêm thích y.
Cũng không phải không có khả năng này, tâm tư nữ nhân giống nhau, đều là rất khó đoán.
Vệ Cẩm Dương bị Vệ Cẩm Hoa ôm vào trong ngực, suy nghĩ lại bay xa vạn dặm bên ngoài.
Có điều, hiện tại giống như không phải thời điểm để suy nghĩ lan man, Vệ Cẩm Dương lấy lại tinh thần, nhìn Hoàng đế bệ hạ tương lai đang ngốc lăng lăng, hắn phải nhanh nghĩ cách bổ cứu a!
"Đại ca, ca làm sao vậy? Không thích Cẩm Dương thân thân sao? Mẫu hậu nói, lúc muốn nói thích phụ hoàng thì sẽ thân thân phụ hoàng, như vậy phụ hoàng mới có thể cao hứng!" Vệ Cẩm Dương ngẩng khuôn mặt nhỏ, mắt trông mong nhìn Vệ Cẩm Hoa, "Cẩm Dương thích đại ca, cũng nhiều như thích phụ hoàng, không, so với phụ hoàng còn nhiều hơn...!cho nên đệ liền thân thân đại ca.
Đại ca không cao hứng sao?"
Nhìn xem lão tử dễ dàng sao? Vì muốn bịa ra lý do để thân ngươi một chút, còn phải cố sức nhắc tới vị hoàng đế một năm cũng không gặp được vài lần kia.
Ta dễ dàng sao?
"Cao hứng, đại ca làm sao không cao hứng.
Đại ca cũng thích nhất Cẩm Dương", Vệ Cẩm Hoa nhìn hài tử trong lòng, trên mặt sớm đã một lần nữa treo lên tươi cười cố hữu, hơi hơi cúi đầu, hướng gương mặt mềm mại như đậu hủ trắng của hài đồng trong ngực...!hôn một cái.
Lúc này đến phiên Vệ Cẩm Dương sửng sốt.
Ngọa tào! Lão tử đây là bị phi lễ sao? Đại ca, ngươi cũng học quá nhanh đi? Kẻ vừa mới còn ngây ngẩn cả người đâu! Lão tử còn khen ngươi ngây thơ, ngươi cũng không cần vừa học vừa hành, suy một ra ba đi!
Sáng sớm ngày thứ hai, huynh đệ Lưu Minh, Lưu Nhân đã bị phụ mẫu đóng gói đưa đến Chiêu Dương điện,