Quay đầu, Trịnh Nho nhìn Mập Mạp, oán giận nói: “ Hoàng thượng, ngài đều thấy rồi chứ? Phương Tranh ngay trước mặt ngài cùng các quan viên hành hung, cựu thần cũng không oan uổng hắn!”
Sau đó hắn vươn bàn tay dính đầy máu, cả người hơi run, nói: “ Hoàng thượng, người xem, máu…máu…”
Mập Mạp ngồi trên ngai vàng, chán ghét nhíu mày, gật đầu nói: “ Trẫm thấy, ân, quả nhiên là máu.”
“ Người đâu, nhanh chóng dìu Trịnh ái khanh đến thái y viện băng bó, Trịnh ái khanh là trọng thần, phân phó ngự y nhất định phải tỉ mỉ khám và chữa trị.”
Trịnh Nho dùng một tay đẩy tiểu thái giám định tiến lên dìu hắn, lớn tiếng nói: “ Hoàng thượng, không! Cựu thần không đi! Cựu thần ngay ở đây nhìn, Phương Tranh trong điện hành hung, thỉnh hoàng thượng cần phải trừng phạt nghiêm khắc, để nêu cao phong khí cương thường của triều đình.”
Quần thần đều nghị luận, ánh mắt nhìn phía Phương Tranh lại thêm vài phần khinh thị, thanh niên nhân quả nhiên là thanh niên nhân, một lời không hợp liền động thủ, làm gì có tâm cơ lòng dạ của nhân vật quan trường? Trên kim điện, dù cho có cừu hận sâu nặng, ngay mặt vẫn phải làm vẻ tươi cười đón chào, phải làm ra vẻ rộng lượng, triều đình biểu hiện ra vẻ hòa hợp êm thấm cần phải được duy trì.
Nhưng hết lần này tới lần khác vị Phương đại nhân này tựa hồ chưa từng xem quy củ quan trường để vào mắt, trên triều đình vui thì cười tức giận thì mắng, vung tay, không có chuyện gì mà hắn không dám làm, tính tình này làm quan thật quá ủy khuất, lên núi làm sơn tặc rất có tiền đồ…
Mập Mạp lau mồ hôi, nhìn sắc mặt bình tĩnh của Phương Tranh, trong lòng Mập Mạp không khỏi thở dài, đối với Trịnh Nho cũng bắt đầu bất mãn, tên này càng già càng hồ đồ, mắng chửi Phương Tranh thế nào cũng không quan hệ, ngươi vì sao phải moi móc lão bà người ta? Hắn cưới ai làm thiếp, quan ngươi chuyện gì?
Trịnh Nho hồn nhiên chưa phát giác ra Phương Tranh ở phía sau đang chậm rãi ngưng tụ tức giận, vẫn lớn tiếng ồn ào: “ Các vị đại nhân, các ngươi đều nhìn, đây là cách làm của triều đình nhị phẩm đại thần! Đây là hành vi của đương kim quốc công! Lão phu đã già, nhưng cần gì ngại thân xác già? Lão phu không muốn nhìn thấy trong triều đình có đại thần công nhiên hành hung! Hành động này có xem quốc pháp vào đâu? Xem hoàng uy như đất! Cựu thần thỉnh cầu hoàng thượng vì cựu thần làm chủ, trừng phạt Phương Tranh nghiêm khắc.”
Lúc này hơn mười Ngự Sử thai ngôn quan quỳ xuống, cùng kêu lên nói: “ Khẩn cầu hoàng thượng, trừng phạt Phương Tranh nghiêm khắc.”
Phương Tranh lại lười biếng nói: “ Đủ rồi, đừng ồn ào, một đống tuổi tác, ở trong kim điện lại chẳng khác gì người đàn bà chanh chua, có thấy mất mặt hay không? Nếu không các ngươi lăn lộn thêm mấy vòng trên mặt đất? Nhỏ ra thêm mấy giọt lệ mờ đục?”
Trịnh Nho cả giận: “ Phương Tranh, ngươi…ngươi khinh người quá đáng! Vừa rồi có phải ngươi dùng tuân bản đánh ta? Ngay trước mặt cả triều văn võ, ngươi dám phủ nhận không?”
Mọi người đều nhìn chằm chằm Phương Tranh, tất cả mọi người biết, phàm là Phương Tranh phạm chuyện xấu gì, khẳng định phản ứng đầu tiên là chối đây đẩy không thừa nhận. Tất cả mọi người muốn nhìn một chút, lần này Phương Tranh lại mượn cớ gì đễ hỗn qua lần nữa.
Lần này phản ứng của Phương Tranh lại ngoài dự liệu của mọi người, con mắt hắn trừng lên, phi thường quang côn thừa nhận.
“ Không sai, là ta đập đó. Chính xác cũng không tệ lắm, nếu trên tay lão tử còn tuân bản, nhất định đập chết lão vương bát đản ngươi!”
Mọi người kinh ngạc, đều châu đầu ghé tai nghị luận không ngớt.
Hôm nay Phương đại nhân biểu hiện có điểm xa lạ, dĩ vãng hắn không phải lại luôn đôi chối hay sao? Vì sao hôm nay lại quang minh chính đại thừa nhận?
Trịnh Nho ôm đầu, tay run run chỉ vào Phương Tranh cả giận: “ Phương Tranh, ngươi thật quá làm càn! Trên kim điện, trước ngự giá, quốc pháp há có thể cho ngươi khi nhục triều đình đại thần? Hôm nay dù lão phu phải chết, cũng muốn cùng ngươi phân ra thị phi đúng sai!”
Phương Tranh cười lạnh nói: “ Ngươi đừng có nói lớn tiếng chính nghĩa như vậy, ta biết ngôn quan các ngươi thích chơi mồm mép, các ngươi nói cái gì, lão tử coi như đánh rắm, mặc kệ, các ngươi càng nói càng hào sảng, lão tử cưới thiếp bà gì, chẳng lẽ còn phải hỏi qua ngôn quan các ngươi mới được sao? Các ngươi xem mình như tờ thông hành, ai yêu ai cưới ai con mẹ nó cũng phải đi hỏi qua các ngươi a!”
Trịnh Nho cả giận nói: “ Ngươi…ngươi quả thật là thứ thô lỗ! Ai muốn quản chuyện ngươi cưới vợ nạp thiếp? Nhưng ngươi cưới một thổ phỉ bà về nhà, vậy không được! Ngươi là triều đình quan lớn, ngự phong quốc công, ngươi đại biểu chính là mặt mũi của triều đình, cưới một nữ thổ phỉ, không chỉ là chuyện của ngươi, còn tương quan tới tôn nghiêm uy vọng của triều đình, hành động này sẽ biến thành trò cười cho người trong thiên hạ! Ngươi nói có liên quan tới chúng ta hay không?”
Hơn mười ngôn quan quỳ gối trên kim điện, lớn tiếng phụ họa: “ Chúng thần tán thành lời Trịnh đại nhân nói, Phương Tranh xem thường quốc pháp, lời nói và việc làm ương ngạnh, còn cưới phỉ loại làm thiếp, đại thương mặt mũi triều đình, chúng thần thỉnh hoàng thượng trừng phạt nghiêm khắc!”
Trong triều đình, quần thần ồn ào. Ngoại trừ đám ngôn quan, lúc này có một ít đại thần xưa nay không quá thuận mắt Phương Tranh cũng đi ra khỏi hàng, quỳ gối giữa kim điện, cùng kêu lên thỉnh chỉ trừng phạt Phương Tranh nghiêm khắc.
Phương Tranh chậm rãi nhìn quét một đám đại thần quỳ đầy trong kim điện đòi trừng phạt hắn nghiêm khắc, ánh mắt băng lãnh không gì sánh được, sau đó Phương Tranh bỗng nhiên đứng lên, hai tay chắp sau lưng, sau đó bắt đầu ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười lan truyền quanh quẩn trong kim điện, làm kẻ khác run lên sợ hãi.
“ Phương Tranh ta xuất thân thương nhân, tất nhiên là không được các ngươi sở dung, hôm nay Phương gia nhân có phúc hạnh gì, ngay trên triều đường kim điện bị ngàn người chỉ trích. Nguyên nhân, chỉ là vì ta cưới một thổ phỉ lão bà, ha ha, các vị đại nhân, các ngươi thật để mắt tới người nhà của ta quá!”
Trịnh Nho cũng đứng lên, nhìn chằm chằm Phương Tranh, chậm rãi nói: “ Phương đại nhân, lão phu mặc kệ ngươi xuất thân là gì, nhưng nếu ngươi đang ở triều đình, làm thần tử của hoàng thượng, nói chuyện làm việc đều phải tự xét lại hạn chế, đừng bôi đen mặt mũi của triều đình, ngươi cưới thổ phỉ làm thiếp, tự hạ thấp xem mình là đồng loại của phỉ tặc, thử hỏi người trong thiên hạ làm sao đối đãi triều đình chúng ta? Làm sao đối đãi hoàng thượng? Lão phu thân là Ngự Sử trung thừa, đối với các quan viên thậm chí là hoàng thượng có quyền giám sát duy trì trật tự, Phương đại nhân hành vi làm mất danh dự, lại mất đạo đức, chức trách của lão phu, phải đứng ra tham tấu tội ngươi.”
Phương Tranh cười lạnh nói: “ Trịnh đại nhân đã quan tâm bổn quan như vậy, không bằng thỉnh Trịnh đại nhân cấp cho một kiến nghị, bổn quan nên làm như thế nào mới có thể làm cho Ngự Sử ngôn quan các ngươi thỏa mãn?”
Trịnh Nho nói: “ Nếu ngươi ở ngay trên kim điện, đáp ứng từ bỏ thổ phỉ thiếp thất của ngươi, chúng lão phu tất nhiên là không lời nào để nói.”
“ Từ bỏ nàng?” Phương Tranh bỗng nhiên nở nụ cười quái dị: “ Ý tứ của Trịnh đại nhân là nói, nếu ta từ nàng, có thể bảo trụ quan to lộc hậu của ta, bảo trụ phú quý không đổi, hơn nữa đám ngôn quan các ngươi từ nay về sau cũng sẽ không tìm ta phiền phức?”
Trịnh Nho thần sắc trầm tĩnh nói: “ Phương đại nhân nói quá lời, chỉ là một nữ trùm thổ phỉ bé nhỏ không đáng kể mà thôi. Xuất thân bất chính, đường về bất cương, đại nhân tội gì vì cưới cô ta mà tự hủy đi thanh danh, chỉ là giang hồ thô nữ, thô lỗ không chịu nổi. Dùng võ vi phạm lệnh cấm, trong đó có thể có mấy người tốt? Đại nhân còn trẻ vị cao, phong lưu tuấn lãng, hà tất luyến lưu một tiện nữ tử? Đại nhân cần gì vì cô ta mà tổn thương mặt mũi triều đình, đắc tội cả triều đồng liêu?”
Phương Tranh nghe vậy nở nụ cười, cười với dáng dấp rất hài lòng. Tựa như hôm nay nghe được chuyện vô cùng buồn cười, dáng tươi cười càng ngày càng thâm, thanh âm cũng càng ngày càng lớn. Cuối cùng hắn cười tới ngửa tới ngửa lui, bắt đầu cười ha hả, tiếng cười khàn giọng, lại mang theo vài phần ý tứ hàm súc thê lương.
Mập Mạp đang ngồi trên ngai vàng, trong lòng lộp bộp trầm xuống, thầm nghĩ: Phá hủy!
Không đợi Mập Mạp đứng lên hòa giải, đã thấy tiếng cười của Phương Tranh khựng lại, bỗng nhiên đi tới trước mặt một đại thần, vươn tay cười nói: “ Nào, đem tuân bản của ngươi cho ta mượn dùng một chút.”
Đại thần còn chưa hiểu, hơi giật mình đưa tuân bản cho Phương Tranh.
Phương Tranh tiếp nhận tuân bản, sau đó đi tới trước mặt Trịnh Nho, hướng hắn mỉm cười vạn phần hiền lành, khi mọi người cùng Trịnh Nho còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Phương Tranh bỗng nhiên biến sắc, tuân bản trong tay xuất thủ nhanh như thiểm điện, “ Phanh” một tiếng giòn vang, đầu của Trịnh Nho bị đập một cái ngay tại chỗ, máu tươi phun ào ra, Trịnh Nho kêu thảm thiết một tiếng, sau đó mềm nhũn ngã xuống mặt đất, ngất đi.
Quần thần ồ lên, các đại thần đều vừa sợ vừa kinh hãi nhìn chằm chằm Phương Tranh, bị sự xuất thủ ngoan lệ độc ác của hắn làm sợ ngây người. Mà hơn mười ngôn quan vừa sợ vừa giận, chỉ vào Phương Tranh thật lâu nói không ra lời.
Chiêu thức ấy của Phương Tranh rất nặng, tuân bản nện lên trên đầu của Trịnh Nho, nứt ra thành vô số mảnh nhỏ màu trắng, xen lẫn trong máu tươi của Trịnh Nho, có vẻ đặc biệt dọa người.
Làm như không có việc gì vỗ vỗ tay, Phương Tranh cười tủm tỉm nhìn hơn mười ngôn quan, giọng nói hiền lành: “ Còn có vị đại nhân nào tưởng khuyên bổn quan bỏ thiếp? Nào, nói một chút, nói thoải mái, cáp, bổn quan lòng dạ rộng rãi, biết nghe lời phải, cũng không phải loại người không chịu nghe ý kiến, ha ha..”
Phương Tranh nói xong nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng âm sâm, gương mặt đang cười, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm đám ngôn quan lại tản mát ra hàn quang khiến kẻ khác run như cầy sấy, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn.
Đám ngôn quan vốn là người không sợ hãi quyền quý, không sợ quyền quý là một chuyện, không có nghĩa là bọn họ không sợ lưu manh. Ở trước mặt quyền quý, bọn họ tự nhận vào một thân chính khí, tất nhiên là dám đối chọi gay gắt, một bước cũng không nhường, cấp cho lịch sử lưu lại danh tiếng tốt.
Thế nhưng ở trước mặt lưu manh, một thân chính khí, lưu danh sử sách, toàn bộ con mẹ nó vô nghĩa! Lưu manh sẽ không theo bọn hắn nói cái gì là đạo lý, một lời không hợp liền đánh thẳng vào mặt ngươi, đến lúc đó ngươi đi nói lý lẽ với ai? Sợ rằng dù sử quan cũng tuyệt sẽ không viết vào sách sử những điều sáng lạn, Trịnh Nho đang nằm trên mặt đất chính là một điển hình phản diện.
Đám ngôn quan sợ, bởi vì tương lai bọn họ còn có thể tham tấu Phương Tranh. Nhưng hiện tại cũng không phải thời cơ tốt để tham tấu hắn, chỉ cần không phải kẻ ngu si, đều nhìn ra được, vị quan lớn kiêm Trung Quốc Công này đã thực sự động chân nộ, ai cũng sẽ không dám tiếp tục làm ra dáng dấp kiên trinh bất khuất, không cảm thấy được hạch tội hắn, lưu danh sử sách có bao nhiêu trọng yếu, nhưng bảo trụ tính mạng quan trọng hơn, ai lại dám ở ngay lúc vị quốc công gia này đang nổi giận mà đi tìm phiền phức? Đó không phải là ngu ngốc hay sao?
Phương Tranh đứng ngay giữa kim điện, chắp tay sau lưng ngạo nghễ bễ nghễ nhìn quần thần. Đợi một lát cũng không có người đi ra cãi cọ cùng hắn, Phương Tranh không khỏi khinh miệt cười, giọng nói bắt đầu trở nên dữ dằn: “ Lão tử tân tân khổ khổ cưới lão bà về nhà, luyến tiếc đánh, luyến tiếc mắng, cẩn cẩn thận thận phủng trong lòng bàn tay, xem như tổ tông mà hầu hạ, vì sao? Bởi vì lão tử thích nàng, yêu nàng! Móc hết tâm phế đều đáng giá! Các ngươi là đám hỗn trướng vương bát đản không có việc gì chỉ biết đi nói láo, có tư cách gì chít chít méo mó lão bà của ta? Ngôn quan quản trời quản đất, còn quản lão tử cưới lão bà, thích chõ mõm vào như thế, sao các ngươi không đi kỹ viện làm quy công? Mẹ nó! Đối với các ngươi