Thấy Tiêu Tân cùng Hà Viên Tuyết sóng vai đi đến, Mộ Dung Thanh Tư đứng dậy, mỉm cười châm biếm:“Tiêu Tân, cuối cùng ngươi cũng tới! Quả nhiên không làm lão sư thất vọng.”
Tiêu Tân không thèm để ý chút nào nói:“Chỉ cần lão sư vừa lòng là được.”
“Vừa lòng, đương nhiên vừa lòng!” Đôi mắt động lòng người mở to ra, Mộ Dung Tư Thanh mười phần tin tưởng nói:“Vậy là tốt rồi! Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hai tiết mục tại tài chính học viện tiến cử khẳng định có thể dành giải thưởng.”
Nói xong, trong ánh mắt của nàng hiện lên vẻ thỉnh cầu, ôn nhu nói:“Ngươi có thể đem ca khúc đó hát lại một lần không, cho chúng ta nghe một chút hiệu quả thực hành.”
“Được a!” Trong lòng Tiêu Tân đã sớm chuẩn bị, thấy trên bàn bên cạnh có cây ghi-ta điện, tiện tay cầm lên.
“Leng keng leng keng......” Để thử âm sắc như thế nào, hắn tùy ý gảy một đoạn ghi-ta ngắn để luyện tập. Ân, cảm giác không tệ lắm, lâu rồi không đụng vào đàn ghi-ta, cũng không có cảm giác lạ lẫm gì.
Mộ Dung Thanh Tư và Hàn Viên Tuyết liếc mắt nhìn nhau, đồng thời thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Đối với âm nhạc các nàng cũng không lạ gì, chỉ cần động tác đàn vừa rồi trong khúc nhạc luyện tập của Tiêu Tân, cảm giác được kỹ thuật rất thành thạo, nếu so sánh với người chuyên nghiệp cũng không kém chút nào
Tiếp theo, Tiêu Tân nhớ lại bản nhạc sau đó gẩy lên cất giọng hát, giọng hát có vẻ u buồn, ca từ động lòng người, tiếng nhạc đêm du dương từ cây ghi-ta, làm người ta như mê như say, thần tình mê mang.
Một lúc lâu qua đi, ca khúc dừng lại.
“Bài hát này thật sự rất hay!” Mộ Dung Thanh Tư thản nhiên khen ngợi, nhưng trong lòng lại nổi lên mừng như điên. Tiểu biểu muội nói không sai chút nào, gã Tiêu Tân này quả thật quái dị, không làm thì thôi, đã làm thì luôn khiến người khác kinh ngạc.
Chia tay khó, tương tư khổ, khúc nhạc nói lên tâm tình chung của tất cả sự vật.
Nhạn bay về phía nam, mộng biệt ly, ngàn vạn chuyện tình bi thương được hòa tan trong năm tháng, biến thành ký ức nhạt nhòa.
Ánh mắt Hàn Viên Tuyết lóe sáng, thì thào tự nói hai câu hát từ khúc nhạc, vẫn còn đang đắm chìm trong ca khúc.
“Ba......” Buông đàn ghi-ta, Tiêu Tân vỗ vỗ tay, hấp dẫn sự chú ý của hai người kia.
“Tốt lắm, hát hò cũng xong rồi, ta nên đi thôi!”
“Không được!” không hẹn mà hai vị mỹ nữ đồng thời lớn tiếng kêu lên.
Tiêu tân chút nào để ý, đứng dậy nói:“Thật có lỗi, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng ta tập luyện. Nếu hai vị nghe chưa đủ, chỉ có thể chờ đến buổi dạ yến thôi!”
Âm thanh dừng lại một chút, góc miệng của hắn nổi lên một tia xấu xa, tươi cười:“Những bài hát của ta đều là kinh điển , về sau nếu muốn nghe, thì phải thu phí!”
Hai vị mỹ nữ trơ mắt nhìn Tiêu Tân nhẹ nhàng rời đi, đồng thời cảm giác thập phần quái dị. Các nàng chợt phát hiện, gần đây Tiêu Tân lại rất khác so với trước kia . Cái này là do tính cách cổ quái của tên kia phải không?
※※※※※※
Ra khỏi phòng, Tiêu Tân lập tức đem chuyện vừa rồi bỏ sau lưng. Lúc này, tâm tình của hắn rất tốt, cũng không trở lại thư viện , quyết định một mình đi ra ngoài một chút. Vào z đại gần hai tháng , hắn chưa tự mình đi ra ngoài lần nào, nên lần này thay đổi không khí, muốn thả lỏng một chút .
Lúc này đang là hoàng hôn, phía xa mặt trời đang lặn xuống làm chân trời một màu vàng nhạt, làm cho thành phố hiện đại này như được phủ thêm một bức tranh bằng cát vàng. Giao thông trên đường tiến vào giờ đông đúc, nếu so với việc Tiêu Tân nhàn nhã đi dạo thì đúng là hai hình tượng đối lập nhau.
Dưới nắng chiều, thân ảnh Tiêu Tân có vẻ cô độc, nhưng thân hình ngay thẳng, ánh mắt sâu thẳm, khuôn mặt tang thương, đều cho thấy khí độ và phong phạm vượt quá lứa tuổi của hắn. Việc dung mạo được khôi phục, làm lòng tin của hắn cũng tăng lên, quá khứ tâm tình hắn rất bình thản, nhưng từ khi phát sinh biến hóa hắn nổi lên một cỗ hung tâm tráng chí trước nay chưa từng có.
Mười năm mài kiếm, hiện giờ đã sắp xuất võ.
Tiêu Tân à Tiêu Tân, tương lại của ngươi lo chính ngươi nắm giữ a!
Lúc này, trong đầu Tiêu Tân hiện ra hình ảnh của mẫu thân, trong lòng âm thầm tính toán: Qua vài ngày nữa nhất định phải về nhà xem như thế nào. Mẫu thân mà nhìn thấy hình dáng hiện tại của ta nhất định sẽ mừng như điên!
“Đại ca ca, xin rũ lòng thương!” Bên tai truyền đến một giọng nói yếu ớt.
Tiêu Tân trong suy nghĩ tĩnh lại, thấy một đứa bé trai khoảng tám tuổi,