Trọng Sinh Tướng Quân Luôn Xem Mình Là Thế Thân

Hết lòng tin tưởng đối phương


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Hạ Vy

______

Chương 91: Hết lòng tin tưởng đối phương.

Doanh trướng ban đầu đen nhánh bị ánh lửa chiếu sáng lên, hơi nóng như thiêu đốt và khói dày đặc ập vào mặt.

Cố Hách Viêm phản ứng cực nhanh, hắn móc chủy thủ bên hông cắt một góc đệm mềm đưa cho Mộ Chi Minh: "Che miệng mũi lại." Sau đó kéo y từ trên giường đứng lên, chạy ra nơi doanh trướng chưa bị cháy tới.

Khói đặc cuồn cuộn bay lên làm người ta không khỏi cay mắt híp lại, Cố Hách Viêm vung chủy thủ vài nhát, cuối cùng cũng cắt được ngọn lửa đang dần liếʍ ɭáρ trên doanh trướng, sau đó kéo Mộ Chi Minh chạy ra ngoài.

Bên ngoài doanh trướng một mảnh hỗn loạn, toàn là hình ảnh đao rìu loạn xạ, máu nhiễm ánh trăng, binh lính Câu Cát chém gϊếŧ lẫn nhau, tiếng hò hét và gầm gú vang lên không dứt bên tai. Đột nhiên có một binh lính giơ đao lên định chém hai người họ nhưng lại bị Cố Hách Viêm thành thạo giải quyết, còn thuận tay đoạt lấy trường đao hộ thân.

Mộ Chi Minh lôi kéo cánh tay Cố Hách Viêm, kêu: "Đi ngược chiều với doanh trướng Thiên Hãn đi, sẽ có ít người."

"Ừm." Cố Hách Viêm gật đầu, nắm tay Mộ Chi Minh rời khỏi phân tranh.

Giải quyết mấy tên binh lính chặn đường, hai người chạy một mạch, cuối cùng tìm được một đống rơm rạ không người mới có thể ngừng lại thở dốc một lát.

Mộ Chi Minh nương vào ánh trăng thanh lãnh nhìn thấy trên y phục của Cố Hách Viêm có dính máu, sợ hãi lúng túng hỏi: "Ngươi bị thương sao?"

Cố Hách Viêm lắc đầu: "Không có."

Mộ Chi Minh nhẹ thở phào một hơi nhưng sau đó lại bắt đầu bất an.

Hiện giờ Câu Cát nội chiến, không biết kết quả sẽ như thế nào, nếu như thế lực của Hãn Vương cũ giành được thắng lợi, vậy chẳng phải bọn họ sẽ lâm vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm sao...

Nếu y bịa đặt Cố Hách Viêm là người của thôn trang thì có thể bảo toàn tính mạng cho hắn sao?

Dù như thế nào thì y cũng phải bảo vệ Cố Hách Viêm, không thể để hắn bị giam cùng với mình, Đại Tấn có thể không có Mộ Chi Minh nhưng không thể không có Cố Hách Viêm.

Mộ Chi Minh ngẩng đầu nhìn lên, thấy Cố Hách Viêm bên cạnh cảnh giác mà quan sát bốn phía, y mở miệng muốn gọi hắn, nào ngờ Cố Hách Viêm như thấy cái gì đó mà đột nhiên che miệng Mộ Chi Minh lại, ôm y vào chỗ tối.

Nơi xa truyền đến tiếng bước chân vội vàng, hai người nín thở nhìn qua, kinh ngạc phát hiện đó là Thiên Hãn Bố Nhật Cố Đức.

Thiên Hãn Bố Nhật Cố Đức hiển nhiên bị thương, hắn che ngực lại, bước chân lảo đảo, từng bước đều dính đầy máu, giống như là đang bị người đuổi theo, đi mấy bước đã quay đầu nhìn lại.

Đột nhiên lúc này, một mũi tên từ trong bóng đêm bay đến hắn, âm thanh sắc nhọn lao trong không khí cực chói tai.

Thiên Hãn Bố Nhật Cố Đức cắn răng xoay người, nâng đao chém đứt mấy mũi tên nhọn, nhưng hắn bị thương, cánh tay không có lực, chém hai cái tốc độ đã chậm lại, mắt thấy hắn sắp bị mũi tên sắc nhọn như con nhím bắn trúng, chợt có người đi đến, che chở hắn phía sau.

Ánh sáng bạc của lưỡi dao giao hòa với ánh sáng chói lóa của mặt trăng, Cố Hách Viêm thong thả vung đao, ngăn chặn tất cả mũi tên nhọn.

Bố Nhật Cố Đức còn đang ngây ra thì đột nhiên bị một người khác nắm lấy cánh tay kéo ra phía sau.

Mộ Chi Minh đẩy Bố Nhật Cố Đức ra sau đống cỏ khô, nói: "Hách... Hạ Dật, đống cỏ này có thể chặn mũi tên."

"Ừm." Cố Hách Viêm lại chém đứt thêm mũi tên nữa, lui về sau vài bước, ba người cùng nhau trốn tránh trong đống cỏ khô.

Sau khi đợt mưa tên dần qua đi, bốn phía an tĩnh một lát, nhưng rất nhanh đã truyền đến tiếng bước chân và tiếng vó ngựa dồn dập.

Cố Hách Viêm cẩn thận đưa mắt thăm dò, thấy tên vương tộc Câu Cát hùng hổ dọa người ngày hôm đó dẫn theo một đội người cưỡi ngựa tới.

Bố Nhật Cố Đức thầm mắng một câu: "Không xong, nếu ta bị bọn họ bắt lấy nhất định chúng sẽ không chút do dự mà chém rớt đầu ta."

"Thiên Hãn, nhân mã của ngươi đâu?" Mộ Chi Minh hỏi.

Bố Nhật Cố Đức: "Chắc sẽ nhanh chóng chạy tới, vì vậy phải kéo dài một chút thời gian."

Mộ Chi Minh nói: "Ta có một kế."

Bố Nhật Cố Đức vội la lên: "Kế gì? Mau nói đi!"

Mà bên kia, vương tộc Câu Cát đã hạ lệnh lục soát, rất nhanh đã có vài tên binh lính Câu Cát cầm đao bước tới gần đống rơm rạ.

Đúng tình huống cùng đường bí lối, máu của Bố Nhật Cố Đức chảy ngược, tay chân lạnh băng, vừa ngẩng đầu đã thấy Mộ Chi Minh dùng tiếng Đại Tấn vội vàng nói mấy câu với Cố Hách Viêm, mà Cố Hách Viêm nghe xong lại gật đầu, hai người đều bình tĩnh vô cùng, nhìn qua như hết lòng tin tưởng đối phương.

"Rốt cuộc ngươi có kế sách gì? Đừng chỉ nói với hắn, mau nói cho ta biết!" Bố Nhật Cố Đức sốt ruột nói.

Mộ Chi Minh quay đầu, nhìn Bố Nhật Cố Đức cười nói: "Thật sự không cần thiết nói cho ngươi, hắn biết là được."

Vừa dứt câu, Cố Hách Viêm đã đem chủy thủ trong tay đưa cho Mộ Chi Minh, Mộ Chi Minh một chút cũng không chần chừ giơ dao lên kề sát yết hầu Bố Nhật Cố Đức, y vẫn tươi cười hiền lành như vậy, chỉ là lời nói phun ra lại không phù hợp: "Thiên Hãn, đừng sợ, tay ta rất tốt, sẽ không cắt vỡ yết hầu của ngươi đâu."

Bố Nhật Cố Đức: "..."

Mắt thấy binh lính Câu Cát sắp tìm được đóng cỏ khô, Mộ Chi Minh dùng chủy thủ bắt cóc Bố Nhật Cố Đức xuất hiện trước mặt bọn họ.

Y chậm rãi từ sau đống cỏ khô đi ra, dùng tiếng Câu Cát hô to: "Đừng nhúc nhích, nếu không ta gϊếŧ Thiên Hãn của các ngươi!"

Màn đêm tối tăm, không trăng không sao, vương tộc Câu Cát nheo mắt lại, nương theo ánh sáng cây đuốc của binh lính tìm kiếm đi lên, miễn cưỡng nhận ra Mộ Chi Minh, và Thiên Hãn Bố Nhật Cố Đức đang bị y vặn cánh tay chĩa chủy thủ vào yết hầu, bộ dạng chật vật bất kham.

Vương tộc Câu Cát cười nhạo một tiếng: "Người Đại Tấn, hiện tại ngươi không hiểu tình huống gì xảy ra, cũng đúng, ngươi biết cái gì, có bản lĩnh thì động thủ đi."

"Cái gì?!" Mộ Chi Minh lộ ra biểu cảm kinh ngạc, "Đây chính là Thiên Hãn của các ngươi."

"Ha hả, Thiên Hãn của chúng ta." Trong cổ họng của vương tộc Câu Cát lộ ra ý cười châm chọc, "Người Đại Tấn, nhanh chóng động thủ đi, nếu ngươi không động thủ thì ta để cho thuộc hạ động thủ."

Mộ Chi Minh cắn răng, túm Bố Nhật Cố Đức lui về sau nửa bước: "Phép kích tướng? Đừng cho rằng ta không dám gϊếŧ hắn!"

Vương tộc Câu Cát lạnh giọng cười nói: "Ngươi gϊếŧ hắn, ta để lại cho ngươi một con đường sống, thế nào?"

Mộ Chi Minh nhìn gã đầy nghi ngờ

Vương tộc Câu Cát không kiên nhẫn, nổi giận gầm lên một tiếng: "Động thủ đi! Gϊếŧ hắn!"

Mộ Chi Minh dường như bị dọa sợ run lên một cái, chủy thủ trong tay y cũng vì động tác khẽ run mà cắt vào cổ họng Bố Nhật Cố Đức một vệt máu nhợt nhạt.

"Người Đại Tấn, ta đếm đến ba." Vương tộc Câu Cát khí định thần nhàn nói, "Đếm

xong nếu ngươi còn chưa gϊếŧ hắn, thì kết cục của ngươi sẽ bị chặt thành từng mảnh, ném cho sói ăn, một, hai..."

Cả người Mộ Chi Minh căng chặt, nuốt khan một cái, bỗng hít sâu một hơi, đột nhiên giơ chủy thủ trong tay lên cắt vào cổ họng của Bố Nhật Cố Đức!

Trong khoảnh khắc, ánh mắt mọi người đều gắt gao nhìn chằm chằm chủy thủ trong tay Mộ Chi Minh, một đao này, sẽ ghi trên sử thư của Câu Cát quốc khiến tất cả điên đảo! Sẽ thay đổi cả triều đại Câu Cát!

Tuy nhiên, không ai có thể ngờ rằng thủy thủ trong tay Mộ Chi Minh giơ lên rồi lại hạ xuống, vững vàng cách cổ họng Bố Nhật Cố Đức một tấc, không hề cắt xuống.

Gió nổi lên, ánh lửa hoảng loạn, bóng người rung động, trời đất vắng lặng.

Chợt có tướng sĩ quay đầu nhìn về phía thủ lĩnh, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của gã nào ngờ vừa liếc mắt một cái, tướng sĩ đã hít hà một hơi.

Cổ họng của tên vương tộc Câu Cát kia đang bị một thanh trường đao kề vào! Dường như lúc này gã mới phản ứng lại kịp, đại kinh thất sắc, sắc mặt trắng bệch!

"Đừng nhúc nhích." Giọng điệu của nam tử phía sau lạnh băng, mang theo sát ý nồng đậm nói bằng tiếng Đại Tấn mà vương tộc Câu Cát nghe không hiểu.

Lúc này mới có người phản ứng lại, thì ra vừa rồi lúc Mộ Chi Minh bắt cóc Thiên Hãn Bố Nhật Cố Đức thu hút ánh mắt của mọi người, Cố Hách Viêm đã nhân cơ hội này, mượn bóng đêm ẩn giấu thân mình, im lặng không một tiếng động từ phía sau đống cỏ khô đi đến chỗ góc chết khuất tầm mắt của địch quân, nhân lúc Mộ Chi Minh giơ chủy thủ lên, với tốc độ cực nhanh, dáng người nhanh nhẹn, như sét đánh mà xông đến bên người vương tốc Câu Cát khống chế gã!

Nhất thời, người đứng đầu thế lực của Hãn Vương cũ trong tay Cố Hách Viêm, người đứng đầu của thế lực Hãn Vương mới lại nằm ở trong tay Mộ Chi Minh.

Ở đây không một người dám hành động thiếu suy nghĩ.

Cứ thế giằng co một lát, đột nhiên bốn phía vang lên tiếng vó ngựa, tiếng bước chân và âm thanh hò hét.

Hai mắt Bố Nhật Cố Đức sáng lên nói với Mộ Chi Minh: "Là nhân mã của ta!"

Mộ Chi Minh gọi: "Hách... Hạ Dật, người của Thiên Hãn Bố Nhật Cố Đức tới."

"Ừm." Cố Hách Viêm gật đầu với y, sau đó nhìn vương tộc Câu Cát đang bị trường đao uy hiếp đến run bần bật, hoảng sợ xin tha.

Ánh mắt Cố Hách Viêm lạnh lùng, lãnh đạm nói: "Ngươi muốn chặt ai thành từng khúc cho sói ăn?"

Dứt lời, hắn giơ tay chém xuống, lưỡi dao sắc bén cắt vỡ cổ họng gã, máu bắn ra ba thước, tên vương tộc Câu Cát kia thành một thi thể dáng đứng sừng sững.

Bóng người lay động, ánh lửa lóa mắt, hai đội nhân mã Câu Cát va chạm nhau, trong đó có một đội như rắn mất đầu, quân lính rất nhanh đã tan rã.

Tân Hãn Vương Bố Nhật Cố Đức cuối cùng cũng diệt trừ kẻ bất đồng chính kiến bằng cách máu nhuộm quân doanh, diệt trừ tận gốc thế lực của Hãn Vương cũ.

Trên ngai vàng, giữa quyền mưu không có gì đổi mới, chỉ có bốn chữ to đùng "Người thắng làm vua".

***

Sau binh hỏa, Bố Nhật Cố Đức nghiêm túc nắm chặt quyền thế ở quân doanh trong tay, chờ đến khi mọi chuyện đã êm xuôi, Bố Nhật Cố Đức triệu kiến Mộ Chi Minh và Cố Hách Viêm vào doanh trướng Thiên Hãn.

Có điều chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đã là cảnh còn người mất.

Lần trước trên người Mộ Chi Minh và Cố Hách Viêm bị người ta cột dây thừng xô đẩy vào trong doanh trướng.

Lần này, bọn họ là sứ thần của Đại Tấn được coi trọng, với tư cách là ân nhân cứu mạng của Thiên Hãn Bố Nhật Cố Đức bước vào doanh trướng.

Hồ cầm* tấu nhạc ăn mừng, món ngon rượu ngon đãi khách, ở trước mặt chúng tướng sĩ Câu Cát, Bố Nhật Cố Đức chính miệng đồng ý chuyện kết minh với Đại Tấn, cũng quyết định ngày sau sẽ phái sứ thần đến Kinh thành Đại Tấn yết kiến Hoàng Thượng.

Con đường buôn bán ở Bạch Thành được khởi động lại, vinh quang ngày xưa được tái hiện, sẽ có thi nhân vì biên cương đại mạc mà viết một đoạn mỹ lệ truyền kỳ.

Sau yết tiệc, Mộ Chi Minh và Cố Hách Viêm về doanh trướng.

Doanh trướng cũ đã bị hủy, hiện tại bọn họ đang ở một doanh trướng mới, vật dụng ở đây được bài trí hoa lệ tinh xảo, trên sạp còn được phủ bằng tấm áo lông chồn với lụa đỏ thêu hoa văn. Mộ Chi Minh vén rèm đi vào, nhìn quanh bốn phía không khỏi cảm thán: "Xưa đâu bằng nay."

Cố Hách Viêm nhìn ra ngoài doanh trướng, thấy không có thủ vệ có thể tự do đi lại.

Mộ Chi Minh đi đến sờ vào chăn đệm mềm mại, quay đầu nhìn Cố Hách Viêm cười nói: "Đêm nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai phải xuất phát về Đại Tấn, sau đó nhờ sứ đoàn mang lễ vật tới, ta và A Âm cùng nhau cưới ngựa về kinh phục mệnh Hoàng Thượng."

"Ừm." Cố Hách Viêm gật đầu.

Khi hai người đang nói chuyện, đột nhiên có tướng sĩ Câu Cát tới báo, gã hành lễ xong nhìn Mộ Chi Minh nói: "Sứ thần đại nhân, Thiên Hãn của chúng ta mời ngài qua đó."

"Mời ta?" Mộ Chi Minh nghi hoặc, "Chỉ có ta?"

"Đúng vậy." Tướng sĩ Câu Cát gật đầu, "Một mình ngài đi."

Mộ Chi Minh khó hiểu, quay đầu nói chuyện này với Cố Hách Viêm.

Cố Hách Viêm nhíu mày: "Không được, nguy hiểm."

Mộ Chi Minh nói: "Tuy không biết Thiên Hãn có ý gì, nhưng hiện giờ hai nước muốn kết giao, ngươi và ta lại là ân nhân cứu mạng của hắn, chắc sĩ không có chuyện gì nguy hiểm."

"Sứ thần đại nhân, xin theo ta." Tướng sĩ Câu Cát thúc giục.

Chuyện tới nước này, không đi không được, Mộ Chi Minh vỗ nhẹ bả vai của Cố Hách Viêm trấn an nói: "Đừng lo lắng, ta đi một chút sẽ về." Dứt lời rời đi cùng tướng sĩ Câu Cát.

(*Hồ cầm (胡琴; bính âm: húqín) là tên gọi chung của nhiều loại nhạc cụ kéo được sử dụng trong âm nhạc Trung Quốc. [ĐM/EDIT] Trọng sinh tướng quân luôn xem mình là thế thân - Chương 91: Hết lòng tin tưởng đối phương


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện