Trước Khi Ngủ Vương Gia Luôn Nghe Thấy Ám Hầu Niệm Chú Thanh Tâm

Chương 73


trước sau

Chương 73: Ta có chuyện phải nói với ngươi, tuyệt đối không thể để người khác nghe

Biên Trọng Hoa cười: "Xem ra lại phải ủy khuất Vương gia chen chung giường với ta rồi."

Kỳ Từ che miệng ho nhẹ một tiếng: "Ủy khuất hay không ủy khuất gì chứ, Biên đại nhân cứ đùa, huống hồ mùa đông giá lạnh chen chung mới ấm."

Nhưng lại có vấn đề khác, không phải Kỳ Từ chưa từng ngủ chung giường với Biên Trọng Hoa, quan trọng là giường phải đủ rộng mới được.

Giường kia cực nhỏ, hai đại nam nhân ngủ chung dù có nằm nghiêng cũng chỉ có thể dựa sát vào nhau.

Hai người nằm xuống, Biên Trọng Hoa ngủ phía trong giường còn Kỳ Từ ngủ phía ngoài, vì sợ lấn chỗ Biên Trọng Hoa nên gần nửa người Kỳ Từ nằm nhô ra khỏi giường, toàn thân co quắp cẩn thận từng li từng tí.

Kỳ Từ đang cố duy trì tư thế cứng ngắc của mình thì chợt cảm thấy có sợi tóc rơi xuống trên cổ.

Thì ra Biên Trọng Hoa nhích lại gần.

Biên Trọng Hoa cong mắt, chẳng biết có phải cố ý hay không mà kề vào tai Kỳ Từ nói khẽ: "Vương gia, đắc tội."

Kỳ Từ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Biên Trọng Hoa ôm eo kéo vào ngực, sau lưng lập tức dán sát lồng ngực Biên Trọng Hoa.

Biên Trọng Hoa cười nói: "Tuy làm thế này là sai cấp bậc lễ nghĩa nhưng dù sao cũng ngủ thoải mái hơn, xin Vương gia chấp thuận."

Kỳ Từ ấp úng lên tiếng, tay chân không biết để vào đâu, ánh mắt nhìn loạn xạ khắp phòng muốn che giấu nội tâm bối rối và rung động, cuối cùng chú ý đến một bức tranh lụa treo trên tường.

Biên Trọng Hoa cong mắt nói: "Vương gia không trách tội ta thì xem như Vương gia đã ngầm cho phép, vậy ta tắt nến đây."

Nói xong hắn khẽ bóp quyết, định dùng luồng gió trong tay áo dập tắt ngọn nến trên bàn.

"Khoan khoan!" Kỳ Từ chợt kêu lên.

Biên Trọng Hoa còn tưởng Kỳ Từ để ý nên trong lòng thoáng hụt hẫng, nhưng lại thấy Kỳ Từ đập mình một cái rồi kinh ngạc chỉ vào tranh lụa trên tường: "Ngươi xem bức tranh kia kìa."

Biên Trọng Hoa nhìn theo hướng Kỳ Từ chỉ thì thấy nét vẽ của bức tranh trên tường và bức tranh ngoài phòng tương tự nhau, trong tranh là một nữ tử ôn nhu hiền thục ôm đứa bé, Biên Trọng Hoa nhìn kỹ nhưng không phát hiện điều gì khác thường, đang định hỏi Kỳ Từ thì chợt nhìn thấy tên người vẽ, hai mắt đột ngột mở to.

Dưới góc phải tranh lụa có một cái tên cực nhỏ được viết ngay ngắn.

Kỳ Như Lan.

Chính là tên mẫu thân Kỳ Từ.

Kỳ Từ và Biên Trọng Hoa kinh ngạc ngồi bật dậy.

Biên Trọng Hoa bấm quyết niệm chú, tranh lụa từ trên tường rơi xuống bay vào tay hắn, Biên Trọng Hoa đưa cho Kỳ Từ: "Ngươi xem có giống nét vẽ của mẫu thân ngươi không?"

Kỳ Từ cầm tranh tỉ mỉ xem xét, nói không chắc lắm: "Giống nhưng vẫn phải so sánh mới dám chắc được, ta có đem theo tranh của mẹ ta ở Bắc Cương để trên xe ngựa, sáng mai đi tìm rồi so sánh hai bức xem."

Biên Trọng Hoa nói: "Ngay giờ luôn đi."

Dứt lời hắn lại bấm quyết niệm chú, chưa đầy nửa khắc sau một bức tranh từ ngoài cửa sổ yên lặng bay vào.

Kỳ Từ vội vàng đặt hai bức tranh gần nhau.

Vừa so sánh thì quả nhiên liếc qua thấy ngay, Biên Trọng Hoa không cần Kỳ Từ khẳng định cũng nhìn ra hai bức tranh này do cùng một người vẽ.

Hai người bất giác liếc nhau.

"Chuyện này......" Kỳ Từ lúng túng nói không nên lời.

"Đừng hoảng hốt, sáng mai hỏi Dược bà bà chắc sẽ biết rõ nguyên do thôi, có lẽ năm xưa mẹ ngươi trốn đến phía Bắc từng đặt chân đến thôn này." Biên Trọng Hoa trấn an.

Kỳ Từ gật đầu, tâm tình phức tạp cất hai bức tranh đi.

Đột nhiên tìm được tranh vẽ của mẹ mình ở một thôn trang xa xôi, sự trùng hợp kỳ lạ này khiến người ta không khỏi rùng mình, trong lòng Kỳ Từ băn khoăn nên cả đêm mơ màng ngủ không ngon, cảm thấy ngoài nhà dường như có mưa.

Mưa rơi không theo quy luật nào xuống đất, mặt hồ và cửa sổ, tiếng mưa rơi tí tách làm Kỳ Từ chìm vào trong mộng.

Ai ngờ y lại đột ngột tỉnh giấc vì đau.

Vết bớt trên ngực đầu tiên chỉ đau như bị kim đâm, sau đó hệt như bị lưỡi dao đâm

vào liên tiếp làm Kỳ Từ đang ngủ mơ chợt bừng tỉnh.

"A..." Kỳ Từ xuýt xoa ôm ngực, ý thức mơ hồ dần tỉnh táo, lại bất ngờ phát hiện Biên Trọng Hoa không còn nằm sau lưng.

Ngoài phòng không có tiếng mưa nhưng lại thoang thoảng mùi bùn đất, chẳng biết vì mưa to quậy lên bùn nhão hay nước hồ cuồn cuộn dâng lên, ngực Kỳ Từ đau như sắp vỡ làm y khó thở, miễn cưỡng đứng dậy muốn thắp nến xem ngực mình bị sao, nhưng khi xuống giường lảo đảo vấp phải chân ghế ngã nhào xuống đất.

Dược bà bà đã lớn tuổi nên thường dậy sớm, sát vách có tiếng động lớn như vậy tất nhiên nghe được, vội vàng khoác áo bưng nến tới xem có chuyện gì, ai ngờ lại thấy Kỳ Từ té ngã dưới đất loạng choạng muốn bò dậy.

"Ôi, sao thế này? Bạn ngươi đâu?" Dược bà bà vội vã đặt nến lên bàn rồi đỡ Kỳ Từ dậy.

Kỳ Từ đau đến mặt mũi trắng bệch, thở hổn hển nửa ngày không nói nên lời.

"Có phải đau ở đâu không? Mau để ta xem nào." Dược bà bà thấy bộ dạng này của y thì đoán ra ngay.

Kỳ Từ gật đầu, cắn răng cởϊ áσ ngoài rồi chỉ vào vết bớt màu đỏ trên ngực.

Một cơn gió lạnh từ ngoài phòng đột nhiên ùa vào làm ngọn nến chập chờn, cả gian phòng cũng lung lay theo ánh nến phản chiếu trên tường.

Dược bà bà thấy vết bớt trên ngực Kỳ Từ thì kinh ngạc lui lại một bước, nheo mắt nhìn kỹ một hồi mới run giọng hỏi Kỳ Từ: "Hài tử, tên ngươi là Kỳ Từ đúng không? Mẹ ngươi có phải là Kỳ Như Lan không?"

Cơn đau trên ngực Kỳ Từ chẳng hiểu sao dịu đi nhiều, y lau mồ hôi lạnh trên trán rồi gật đầu: "Làm sao bà bà....."

Kỳ Từ định hỏi sao Dược bà bà lại biết, ai ngờ Dược bà bà bỗng nhiên nắm lấy cổ tay y bóp mạnh, vừa lo vừa giận chất vấn y: "Hài tử, sao ngươi lại đến kinh thành! Có phải ngươi đi làm Vương gia không? Sao ngươi không nghe lời mẹ ngươi rời xa kinh thành hả!"

"Bà bà, ta....." Kỳ Từ chẳng hiểu ra sao, vừa hoảng sợ vừa nghi ngờ, nhất thời không biết nên trả lời Dược bà bà hay phải hỏi lại.

Dược bà bà cũng nhận ra mình quá kích động nên trấn tĩnh lại, lẩm bẩm đều là ý trời rồi bảo Kỳ Từ: "Người kia đâu? Hắn đi đâu rồi? Chừng nào về? Hài tử, ta có chuyện phải nói với ngươi, tuyệt đối không thể để người khác nghe!"

Biên Trọng Hoa đi đâu?

Biên Trọng Hoa đang đứng lặng bên hồ vì hắn phát hiện trong hồ có một sức mạnh vô hình rất kỳ dị.

Trời đã sáng hẳn, vì mới mưa nên mặt đất ướt sũng, Biên Trọng Hoa đứng bên hồ dò xét sức mạnh kia nhưng không cách nào thấy rõ, chỉ cảm thấy đáy hồ có thứ gì đó.

Biên Trọng Hoa nghĩ ngợi rồi nhẹ nhàng bấm quyết, tiểu đao tỏa ánh sáng bạc bay ra từ ống tay áo hắn lao xuống đáy hồ.

Ngay khi tiểu đao rơi xuống hồ thì sức mạnh vô hình kia đột ngột biến mất.

Tựa như đang trốn tránh, lại như đang ẩn giấu.

Sau đó dù Biên Trọng Hoa ra sức tìm kiếm thế nào cũng không tìm được nơi phát ra sức mạnh kia, càng không thấy trong hồ có bất kỳ thứ gì, Biên Trọng Hoa hết cách đành phải thôi, đứng dậy về nhà Dược bà bà.

Ai ngờ hắn vừa tới ngoài cửa thì nghe Dược bà bà nói với Kỳ Từ: "Hài tử, ta có chuyện phải nói với ngươi, tuyệt đối không thể để người khác nghe!"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện