Từ Bi Điện

Chương 7


trước sau

 
Nguyệt Hồi sững sờ một hồi, bỗng nhiên hiểu ra, cái hắn gọi là giữ lại có một tầng ý nghĩa sâu xa khác.
 
Chẳng lẽ do cảm thấy nàng có chấp niệm đối với nhan sắc quá sâu, thế nên hắn mới hiểu lầm? Hắn nhất định cho rằng nàng nuôi dưỡng Tiểu Tứ là vì nuôi phu quân từ bé cho mình, nhưng trời đất chứng giám, nàng có hồ đồ hơn nữa cũng không thể làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy được.
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nàng lúng túng sờ lên trán: “Muội không có ý nghĩ xấu với Tiểu Tứ, chỉ coi đệ ấy như đệ đệ ruột. Muội và đệ ấy cùng nhau khổ cực lớn lên, dáng vẻ xấu xí của đệ ấy muội đã thấy hết, thực sự không thể làm được chuyện đó, ca ca tuyệt đối đừng hiểu lầm.”
 
Lương Ngộ cũng chỉ dùng lời để dò xét mà thôi, chuyện trên đời vốn không nói chính xác được, nếu như hắn không nhận lại nàng, hai đứa trẻ càng ngày càng lớn, tìm người ngoài cưới xin chưa hẳn có thể có kết quả tốt, hoặc là lâu ngày lâu năm, quả thật ăn chung sống qua ngày rồi. Nhưng hôm nay Nguyệt Hồi đã trở về bên cạnh hắn, rất nhiều chuyện đều không phát triển dựa theo quỹ đầu ban đầu, hắn hỏi rõ rồi, nàng không có ý đó với Tiểu Tứ, vậy sắp xếp tương lai chính là một cách nói khác, sẽ không thương gân động cốt, sẽ không tạo thành tổn thương đối với ai.
 
Hắn cười cười, bên môi có một chút nếp nhăn khi cười trong trẻo nhàn nhạt, giống như những gợn sóng khi hoa rơi trong tháng ba tạo ra: “Như vậy cũng tốt, tương lai có tiền đồ của riêng mình, không cần ràng buộc trở thành một nhà. Càng có thêm ân tình thì còn mấy đường lui, trong tay của huynh nắm giữ nha môn lớn như vậy, bên cạnh lại không có lấy một người tin tưởng được, nếu Tiểu Tứ là nhân tài, cố gắng bồi dưỡng, có cơ hội để hắn vươn lên.”
 
Cuối cùng Nguyệt Hồi cũng coi như yên tâm rồi, mặc dù bản thân chỉ lớn hơn Tiểu Tứ hai tuổi, nhưng phần lớn thời gian giống như lão mẫu thân của hắn ta, lấp đầy bụng liền bắt đầu tính toán, đứa trẻ này làm thế nào mới có thể có tiền đồ. Giới quan lại nghiệp lớn hiện nay không dễ dàng tiến vào, hoặc là cắm đầu học như chết để thi lấy công danh, hoặc là trong nhà nhờ phúc ông cha để lại --- ngay cả Cẩm Y vệ cũng là cha truyền con nối. Tiểu Tứ muốn cái gì cũng không có, nếu như không phải nàng ngoài ý muốn nhận lại người ca ca như thế, hắn ta có lẽ chỉ có thể dựa vào cái vỏ tốt làm tiểu quan, hoặc là dụ dỗ cô nương của nhà tốt, tới cửa làm nữ tế* cho người ta.
 
(*:女婿: Nữ tế: Con rể.)
 
Nguyệt Hồi cười nói: “Muội vốn có ý định này, muốn xin ca ca chu toàn thay đệ ấy, ai ngờ ca ca hiểu muội, không để muội mở miệng đã xử lý công việc rồi.”
 
Lương Ngộ khẽ giương khóe môi: “Người nhà họ Lương trọng tình trọng nghĩa từ sâu trong gốc rễ, người khác tốt bảy phần với chúng ta, chúng ta phải báo đáp người đó mười phần.”
 
Hắn nói xong, đứng dậy bước đến trước cửa, nhìn bông tuyết tung bay lộn xộn bên ngoài, rơi trên ngói mái chìa* màu đen, chậm rãi thở dài một hơi nói: “Tòa nhà này, là năm đó huynh xây lên khi làm Thiếu giám, đến bây giờ cũng đã ba bốn năm rồi, số lần huynh nghỉ lại có thể đếm được trên đầu ngón tay. Bởi vì trong nhà không có ai, quay về cũng là môn đình vắng vẻ, càng khiến cho huynh cảm thấy cô đơn, cho nên thà rằng qua đêm ở trực phòng**. Hôm nay huynh ở nha môn, nhận được đề bản ở nơi khác, có người tham tấu Vĩnh Ninh Quận vương gả muội muội vượt qua hạn định, bỗng nhiên liền nghĩ đến muội. Huynh vốn không giành ra được thời gian, nhưng lại lo lắng thuộc hạ hầu hạ không chu đáo, lo lắng ma ma dạy bảo muội không tốt, lúc này mới bỏ lại công vụ trở về xem một chút.” Hắn quay đầu, dịu dàng nhìn nàng một cái: “Tuy nói bây giờ huynh đi con đường này, nhiều lắng lo nhiều nguy hiểm, nhưng muội yên tâm, ca ca sẽ cố gắng hết sức đảm bảo cho muội không có việc gì.”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
*Ngói mái chìa

 
**Trực phòng: Một nơi nghỉ ngơi của thái giám.
 
Nguyệt Hồi vốn là người cẩu thả, nghe hắn nói như vậy, mũi cũng ê ẩm.
 
Nàng đứng bên cạnh hắn, còn nhớ khi còn bé thấp đầu, chỉ tới ngang eo của ca ca, mấy năm nay tuy cao hơn một chút, miễn cưỡng cũng mới tới đầu vai của hắn. Người hầu hạ hắn trong cung, mỗi một chỗ đều để lộ sự tinh tế, nàng trông thấy tóc mai thẳng tắp của hắn, hàm dưới đường nét rõ ràng, nơi yết hầu hơi hướng lên, lại có một loại cảm giác thê lương lẻ loi khác.
 
Ai không phải tình thân cốt nhục thì không có cách nào đồng cảm với tâm tư của hắn. Nguyệt Hồi cảm thấy ca ca vẫn còn có chút gầy gò, cho dù quyền lớn thế lớn, thân ở vị trí như vậy, chỉ sợ ngày đêm thấp thỏm, không thể an tâm giống như người bình thường!
 
Nàng vẫn giống như khi còn bé ôm cánh tay hắn, ngửa đầu nói: “Mạng của chúng ta là tự mình nhặt được, năm đó nếu không phải huynh dẫn muội chạy ra ngoài, muội cũng không sống tới ngày hôm nay. Người ta nói cầu giàu sang từ trong nguy hiểm, huynh chỉ cần bảo vệ được chính mình chính là bảo vệ muội rồi.”
 
Nàng dịu dàng dựa vào hắn, một sức nặng mềm mại rơi vào trên cánh tay hắn, nhiều năm như vậy rồi, hắn ở trên quan trường quát tháo tới lui, vốn cho rằng chán ghét sự đụng chạm của tất cả mọi người, hóa ra không phải. Theo lý thuyết bây giờ nàng lớn rồi, cũng nên chú trọng nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng lời đến khóe miệng lại không nỡ nói ra, không chỉ thương mến mới đụng chạm tay chân, càng là vì thỏa mãn trái tim khát vọng gần gũi.
 
Nguyệt Hồi có một vấn đề đã nhẫn nhịn rất lâu, lúc này mới đánh bạo hỏi: “Ca ca năm nay hai mươi lăm rồi, sao không tìm một người bạn? Lúc nào cũng một mình cô đơn lẻ loi, cũng không được.”
 
Lương Ngộ nhàn nhạt: “Huynh là thái giám, tìm bạn làm gì?”

 
“Là tìm không ra sao?” Nàng bắt đầu tốn sức suy nghĩ: “Trong cung nhiều cung nữ như vậy, toàn bộ do huynh quản, sao ngay cả một người thích hợp cũng không tìm được?” Trong câu chữ tràn ngập sự đồng tình.
 
Lương Ngộ có chút bất đắc dĩ: “Không phải là tìm không ra, nhiều người nịnh bợ lắm, muốn nữ nhân còn không dễ dàng sao! Huynh chỉ là không có tâm tư đó, thân thể không dùng được, ai lại thèm thổ lộ tâm tình với muội? Vừa nằm xuống, từng người mang ý xấu riêng, chẳng bằng một mình thanh tịnh tự tại.”
 
Thật ra đó cũng chưa chắc, Nguyệt Hồi ngoài miệng khó nói, trong lòng thầm nghĩ, chỉ gương mặt này cũng có thể ngắm cả đời, thân thể không còn dùng được thì có gì quan trọng!
 
Có điều có một vài nỗi đau chỉ có bản thân hắn biết, nói thêm gì đi nữa chỉ làm thêm đau xót, liền vội vàng nói sang chuyện phiếm: “Tào quản sự đã chuẩn bị cho muội một gian thư phòng, muội đưa ca ca đi xem một chút nhé?
 
Nha đầu bên cạnh tiến lên hầu hạ, Lương Ngộ đưa ngón tay lên ý bảo bọn họ không cần đi theo, cùng Nguyệt Hồi mỗi người

tự mở dù, bước ra khỏi phòng khách.
 
Tuyết rơi lớn, rơi xuống giống như sợi bông kéo thành xơ, rơi lên mặt dù, một hồi tiếng sàn sạt khẽ vang. Nguyệt Hồi mang giày gấm lông cáo màu trắng, phần eo của y phục cắt may vừa người, từ phía sau nhìn qua thon dài, rất có sự thanh nhã như lan như quế. Thỉnh thoảng nàng quay đầu lại, giống như khi còn bé có được bảo bối, nóng lòng dẫn hắn đi mở tầm mắt, trong miệng nói liên miên: “Trước kia muội rất hâm mộ ca ca có thư phòng của riêng mình, sau này lưu lạc bên ngoài, ngay cả cơm cũng không kịp ăn, suy nghĩ này liền hoàn toàn đứt mất. Hôm nay Tào quản sự dẫn muội đi xem, thật ra muội cảm thấy nhận lấy thì ngại, dù sao thì lớn rồi nhưng chữ không biết được mấy chữ, dùng thư phòng tốt như vậy, thật sự là lãng phí.”
 
Lương Ngộ và nàng đi trên bậc thang, tuyết đọng chấn động rơi xuống trên mặt dù, khép dù của mình lại, lại nhận lấy dù trong tay nàng: “Đồ đạc là vật chết, vốn chính là để cho người ta dùng, chỉ cần muội hạ bút xuống, dùng bao nhiêu cũng không tính là lãng phí.” Nói xong dừng lại một chút, rủ mắt xuống nói: “Nếu trong nhà không gặp biến, muội cũng sẽ là cô nương đọc nhiều thi thư, nào có giống như bây giờ… cũng may huynh tìm được muội, mọi thứ cũng không tính là muộn.”
 
Thư phòng mà Tào Điện Sinh chuẩn bị sắp xếp rất lịch sự tao nhã, không có trang trí hoa mỹ, một bàn một ghế một bệ để đàn, gian phòng cổ xưa đập nét nghệ thuật thiền niệm. Nguyệt Hồi rất thích, đối với những thứ đó cũng có sự nang niu, cẩn thận sờ vào mọi thứ, sờ xong thì đứng ở nơi đó, ánh mắt chờ mong nhìn qua hắn.
 
Lương Ngộ suy nghĩ một chút: “Hôm nay không dạy được muội thứ khác, trước tiên dạy muội viết tên của mình.” Hắn đưa tay qua, đè tay chấm mực khi tia nắng chiếu vào cửa sổ, ngay ngắn viết hai chữ trên giấy Tuyên Thành: “Nguyệt Hồi”.
 

Số nét trong tên của nàng cũng khá ít, học cũng không khó, có điều nàng chưa nhập môn, ngay cả tư thế cầm bút cũng lộ ra sự quái đản, dưới sự làm mẫu của hắn nàng vẫn chưa lĩnh hội được, hắn đành phải tay nắm tay mà dạy nàng.
 
“Năm ngón tay cầm bút, mỗi một ngón tay có nhiệm vụ riêng.” Hắn kẹp bút ở giữa ngón tay giữa và ngón tay áp út của nàng: “Áp, ép, câu, cách, chống*, bút ở giữa ngón tay không thể cứng nhắc, chỉ cần có thể chuyển động linh hoạt thì có thể viết ra được chữ đẹp.”
 
(*: 擫, 压, 钩, 格, 抵: Phương pháp viết 5 ký tự: Thuật ngữ thư pháp, một phương pháp cầm bút lông, do Vương Hi Chi, Vương Hiến Chi truyền lại.)
 
Hắn dạy nàng, dạy vô cùng tận tâm tận lực, nhưng Nguyệt Hồi lại như đi vào cõi thần tiên, một đôi mắt toàn bộ dùng để thưởng thức tay của hắn.
 
Khí chất mỹ nhân, sự đẹp đẽ của Lương Ngộ lan tràn đến đầu ngón tay. Hắn có một đôi tay xinh đẹp, từng khớp xương rõ ràng, lại cân xứng thon dài, trên ngón tay cái đeo một chiếc nhẫn vàng ròng khắc hoa, càng thêm nổi bật lên mười ngón tay mộc mạc tao nhã. Nguyệt Hồi có một tật xấu kỳ lạ, nàng nhìn một người, đầu tiên là mặt, thứ hai chính là tay. Có đôi khi mặt không đẹp cũng không sao, chỉ cần tay đủ đẹp, ở trong mắt nàng cũng tính là đầy đủ như thường.
 
Có chút đại nghịch bất đạo, nhưng thật sự thèm nhỏ dãi, nàng quay đầu lại nói: “Ca ca, chúng ta đợi chút nữa rồi luyện chữ, muội xem tướng tay cho huynh trước đã.”
 
Lương Ngộ sửng sốt: “Xem tướng tay?”
 
Nàng nhe răng cười, gật đầu nói đúng: “Muội biết xem tướng tay.” Sau đó không nói lời gì bắt lấy tay của hắn, lật lại sờ cho đủ.
 
Lương Ngộ làm sao biết được lòng gian không chết của nàng, chỉ cảm thấy cô nương có lẽ là máu hư khí nhược*, tay vô cùng lạnh. Hắn nhíu mày lại: “Lát nữa để Tào Điện Sinh gọi đại sinh, kê hai đơn thuốc bổ bồi bổ thân thể cho mình.”
 
(*:血虚气弱: Máu hư khí nhược: Thiếu máu, khí yếu.)
 
Nguyệt Hồi nói không cần: “Muội cực kỳ khỏe mạnh. Là thuốc thì có ba phần độc, muội không có bệnh không có tật, uống thuốc cái gì!”
 
Lương Ngộ thấy nàng bướng bỉnh thì cũng không có cách nào, chịu nhịn tính khí để nàng sờ mó, nàng chậc chậc hồi lâu, hắn hỏi: “Nhìn ra cái gì rồi?”

 
“Dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, chịu nhiều sự lăng nhục, một khi toại nguyện là thẳng tới mây xanh.” Nàng giả vờ nói: “Sự nhấp nhô của ca ca, nhấp nhô lại quá thông minh, người thông minh tâm tư cẩn thận, khó tránh khỏi sống mệt mỏi, phải thả lỏng tinh thần mới tốt. Còn có đường nhân duyên này, ca ca là một người cả đường tối đen, đời này không có tâm tư tam thê tứ thiếp, vô cùng chuyên tâm.”
 
Điểm ấy cho dù không coi cũng biết, nếu hắn muốn tam thê tứ thiếp thì cũng sẽ không chờ đến bây giờ.
 
Hắn thu tay lại, liếc nàng một cái: “Nhân duyên của huynh thế nào, tạm thời không biết, nhưng huynh biết một điểm, muội muốn lừa bịp, cho nên dắt huynh đi như dắt trâu.”
 
Đây cũng là oan cho nàng rồi, Nguyệt Hồi vội nói không phải, nhặt bút lên một lần nữa bày ra tư thế.
 
Chữ mà Lương Ngộ viết là chữ Khải nghiêm chỉnh, đầu bút lông xinh đẹp thẳng tắp, hai chữ Nguyệt Hồi đặt trước mắt, viết mô phỏng theo là việc nhỏ như con thỏ. Nàng nâng bút vận khí, vốn là có tính toán trước, nhưng ai biết được ngòi bút rơi xuống giấy lại phát hiện ra không dễ cầm vững. Chỉ một chữ Nguyệt mà đã bị nàng viết xiêu xiêu vẹo vẹo, ngay cả đứa trẻ sáu bảy tuổi trong tư thục cũng không bằng.
 
Nàng ô một tiếng: “Có bút đầu cứng không? Muội không viết bút lông sói này được!” 
 
Lương Ngộ vẫn tính là có kiên nhẫn: “Mới học đều như vậy, quen tay hay việc, chữ tốt đều dựa vào luyện tập mà có được.” Hắn cuộn giấy Tuyên Thành lớp trên cho nàng, giương cằm lên: “Thêm lần nữa.”
 
Kết quả Nguyệt Hồi vẫn viết uốn lượn như rắn, lúc này không chỉ có chữ xấu mà thứ tự nét bút còn đảo điên, tình cảm huynh muội sâu đậm sợ là sẽ bị hủy trong một buổi dạy học này mất.
 
Lương Ngộ đứng sau lưng nàng không ngừng lắc đầu, không thể làm gì hơn là cầm lấy tay nàng. Nàng ngồi hắn đứng, hắn không thể không khom người xuống, nửa ôm lấy nàng vào trong ngực.
 
“Ngang bằng dọc thẳng…” Hắn thì thào nói, thấy nàng càng thêm câu nệ, ngạc nhiên nói: “Viết chữ lại không phải là chặt đầu, muội run rẩy cái gì?”
 
Nguyệt Hồi nghiêng cổ nhỏ giọng lúng túng: “Ca ca, huynh kéo trúng tóc muội… ôi, đau…”
 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện