Ba ngày sau, ngược lại với không khí nhộn nhịp của Thẩm gia, tại Văn gia đang xảy ra gió bão âm u.
Diệp Nghi dùng mấy tháng mang thai này không ngừng cố gắng cố gắng khiến cho Văn Hoắc yêu cô ta, từ việc quan tâm hỏi han tới nấu ăn đem cho anh ta, vậy mà Văn Hoắc lần nào cũng đem toàn bộ đồ ăn cô ta mất công chuẩn bị hất đổ đi hết.
Cô ta để ý thấy Văn Hoắc rất hay đi vào căn phòng bí mật kia, tới một hôm, trong đó đột nhiên vang lên những âm thanh đổ vỡ rất lớn.
Diệp Nghi chạy vào trong đó, phát hiện Văn Hoắc đang phát điên, anh ta giật xe nát hết những tấm hình và đồ kỷ niệm về cô gái tình đầu năm xưa.
Khuôn mặt cô gái đó rất giống Diệp Nghi, cô ta cảm tưởng như Văn Hoắc đang trút giận lên cô ta vậy.
Diệp Nghi vừa sinh con một tuần trước, sau đó mọi đãi ngộ của cô ta đều biến mất.
Đúng như trên hợp đồng đã ghi, cô ta sẽ mất tất cả, mất cả con trai, cả Văn Hoắc và rất có thể cả chính mạng sống của cô ta.
Kỳ Mộng Nhiên bị Diệp Nghi hẹn tới một quán cà phê ở nơi hẻo lánh, không biết là có chuyện gì nhưng Kỳ Mộng Nhiên vẫn không thể không đi, cô vẫn không dứt ra được tình cảm của bản thân dù cho đã cố gắng không để ý tới chuyện này, thời gian qua cô chỉ cắm đầu vào công việc, dùng nó để làm bản thân phân tâm.
Kỳ Mộng Nhiên ngồi xuống bàn " Cô hẹn tôi ra đây có chuyện gì?".
Diệp Nghi ăn mặc kín mít để che đi cơ thể kiệt quệ vì mang thai của mình " Tôi có chuyện muốn nói riêng với cô".
Kỳ Mộng Nhiên mất kiên nhẫn, những nghĩ tới số phận cô gái này thì cảm thấy thật khó nói " Có chuyện gì mau nói đi, tôi không có nhiều thời gian".
Diệp Nghi nói mà đầu luôn cúi xuống, ánh mắt chán nản " Tôi biết cô vẫn còn yêu anh ấy, tôi cũng vậy, tôi cũng yêu anh ấy rất nhiều, dù cho tình cảm của anh ấy chưa từng đặt trên người tôi".
Kỳ Mộng Nhiên nghe mà nhíu mày, không hiểu Diệp Nghi muốn ngầm nói điều gì.
" Tôi đã ký một tờ hợp đồng với anh ấy, là hợp đồng đẻ thuê, sau khi tôi sinh ra đứa trẻ thì sẽ phải hoàn toàn cắt đứt quan hệ với anh ấy và cả đứa trẻ" Diệp Nghi khóc lóc " Tôi không nỡ, không nỡ xa con, cũng không thể sống thiếu anh ấy được".
" Vậy nên tôi mong rằng nếu sau này cô có ở cùng với anh ấy, hãy đối xử với đứa con của tôi một chút, ít nhất đừng để nó chịu đói chịu rét".
Kỳ Mộng Nhiên như ngờ ngợ ra ý của cô ta " Cô muốn làm gì?", bỗng Kỳ Mộng Nhiên cảm thấy cơ thể mệt mỏi, hai mắt không chịu được mà díu lại, mờ dần.
Trong một giấy cuối, Diệp Nghi vừa khóc vừa nở nụ cười nói " Muốn cho anh ấy một bất ngờ, để anh ấy không thể quên được tôi".
Diệp Nghi vẫy tay, lập tức có người khiêng Kỳ Mộng Nhiên ra ngoài, tới một căn nhà hoang trong rừng sâu.
Kỳ Mộng Nhiên bị trói lại trên một cái ghế trong căn phòng ẩm mốc âm u.
Văn Hoắc khi nhận được tin nhắn của Diệp Nghi thì không thèm xem, nhưng anh ta có một linh cảm gì đó mà ấn mở ra, hình ảnh Kỳ Mộng Nhiên bị trói trong căn phòng tối khiến anh ta trừng mắt sửng sốt.
Diệp Nghi gửi luôn cho anh ta định vị của nơi đó, Văn Hoắc không nghĩ tới Diệp Nghi vào đường cùng lại dám làm ra hành động ngu xuẩn như vậy, anh lập tức gọi theo vài cấp dưới đi theo tới địa chỉ đó.
Kỳ Mộng Nhiên tỉnh lại, phát hiện bản thân bị trói rất chắc trên ghế, còn bị tiêm thuốc giãn cơ để không thể cử động thì hoang mang nhìn xung quanh, không ngờ lại thấy Diệp Nghi đang ngồi ngay phía sau mình, trên tay cô ta cầm một khẩu súng ngắn có công lực rất cao.
Kỳ Mộng Nhiên nói " Độ giật của khẩu súng đó đủ để làm cổ tay cô gãy ngay khi bóp cò đấy".
" Sẽ không đâu!" Diệp Nghi thấy Kỳ Mộng Nhiên tỉnh dậy thì lấy băng dính dán miệng cô lại, còn cẩn thận dán 3 lớp để Kỳ Mộng Nhiên hoàn toàn không phát ra được tiếng nói nào.
Kỳ Mộng Nhiên hình như đã hiểu được điều mà Diệp Nghi định làm, cô kinh ngạc tới mức mở to mắt.
Ngay lúc đó Văn Hoắc cùng mấy cấp dưới xông vào, cánh cửa bật tung ra.
Ba khẩu súng chĩa thẳng vào Diệp Nghi, Kỳ Mộng Nhiên ra sức lắc đầu ý muốn bọn họ đừng bắn, nhưng cô lực bất tòng tâm, nước mắt cô bắt đầu chảy ra.
Diệp Nghi một tay nâng đầu Kỳ Mộng Nhiên lên, tay còn lại chĩa thẳng nòng súng vào thái dương cô " Giống như ngày hôm đó, tôi sẽ cho anh một lựa chọn, hôm nay hoặc là cô ta chết, hoặc là tôi sẽ chết".
Văn Hoắc bảo cấp dưới hạ súng xuống, anh bước lại gần một bước, anh nhìn thẳng vào mắt cô ta mà nói " Người tôi chọn sẽ mãi mãi chẳng bao giờ là cô".
Diệp Nghi cười chế giễu bản thân " Tôi cũng đoán là vậy, nhưng tôi không muốn như vậy, nếu cô ta đã quan trọng với anh như vậy, không bằng tôi trực tiếp bắn chết cô ta cho rồi".
Cô ta