Bên trong căn phòng đậm chất Âu cổ, thiếu niên cầm lên chai rượu đã rỗng đặt lên trước mặt nam nhân trông lớn hơn chính mình vài tuổi.
Người kia nhận thấy động tác của cậu, đem tờ báo đưa tới.
"Đây, ngay trang cuối."
Thiếu niên kia ngồi phịch xuống ghế, nhận lấy tờ báo rồi bắt đầu đọc.
Cái tên "Vietnam" được lướt nhanh qua.
Là "Vietnam" chứ không phải "Việt Nam" nhỉ?
Nam nhân tự rót cho bản thân một cốc nước, bắt đầu trần thuật.
"Được phát hiện lần đầu tiên ở lãnh thổ Nhật Bản và đã thuần hóa các dã thú, thu phục một lãnh thổ rừng rộng lớn, Japan sau khi phát hiện đã cố gắng bắt giữ cậu ta nhưng thất bại. Theo lời của Japan thì có vẻ như tên đó đang có ý định tiến về phía Tây giới chúng ta."
"Ừm."
Thiếu niên khẽ đáp lại, vứt tờ báo qua một bên, mệt mỏi ngả đầu ra sau.
"Tôi muốn gặp cậu ta."
"Cậu chắc không?"
Nam nhân chau mày nhìn cậu. Với tính cách của cậu thì chắc chắn nếu như gặp mặt sẽ ra tay đánh người ta luôn mất.
"Russia, cậu không phải kẻ sẽ làm điều này."
"Câm mồm đi Finland, tôi nói là tôi muốn gặp. Nếu không có gì muốn nói nữa thì anh cút về chỗ thủ phủ của EU đi."
"Hah, cậu gấp gáp cái gì chứ. Dù sao thì y cũng chỉ là một bán thần, thắng được thần thì sao chứ, cũng chẳng phải đánh một lần."
Finland khó chịu ra mặt, mi tâm hắn nhăn lại đôi chút rồi vớ lấy chiếc áo khoác của bản thân, định rời đi luôn.
Russia không đáp lại, dù sao thì hắn cũng thuộc loại người khẩu xà tâm phật, mấy thứ này không cần chấp nhất hắn.
"Mà cha cậu đâu rồi? Tôi ở đây cũng hơn hai tiếng đồng hồ rồi mà không thấy ông ta ra tiếp đón gì cả."
"Muốn bị cha tôi dùng súng tiếp đón thì ra chỗ hồ Baikal mà tìm, ổng đang câu cá cùng Nazi đó."
"........."
Ừm... có lẽ là không có lạ đâu.
Việc USSR sau khi nghỉ hưu đã bám lấy Nazi cùng dưỡng già là chuyện thường gặp rồi.
Sau trận chiến tranh giành lãnh thổ của đám bọn họ thì tất cả đã đi tới quyết định chung rằng sẽ để Nazi sống thay vì tử hình như trước kia đã làm với cha gã là Germany Empire nhưng với điều kiện phải nằm dưới sự kiểm soát của USSR.
Chỉ là người tính không bằng trời tính, không lâu sau khi trận chiến đó kết thúc, lãnh thổ Xô Viết mới phục hồi chưa được bao lâu đã phải lao vào những trận chiến khác khiến cho USSR mệt mỏi vô cùng nhưng lúc ấy y lại thấy Nazi sau khi thua trận ngồi thảnh thơi một chỗ vẽ trời vẽ mây.
Vì vậy y quyết định....
"Ta muốn nghỉ hưu."
Một câu bốn chữ vừa dứt, y cứ như vậy ném đống công việc ngổn ngang cùng vô số vấn nạn chưa được giải quyết cho đám con của mình, bản thân chạy đi an hưởng tuổi già, cần ăn thì ăn, cần ngủ thì ngủ,