Từ Hôm Nay Bắt Đầu Ngược Tra Nam

Anh Thật Sự Tàn Nhẫn


trước sau


Triệu Hướng Hải vỗ nhẹ nước lên mặt, hít sâu một hơi.
Tiêu Diệp nói chiếc đồng hồ kia là mua cho anh?
Dẹp đi.
Anh hiếm lạ chút đồ đó sao?
Anh đây nhiều tiền, còn phải để bụng một chiếc đồng hồ sao?
Hơn nữa, cho dù ngay từ đầu Tiêu Diệp đã muốn đưa đồng hồ cho anh, nhưng sau đó lại đổi ý.

Chỉ cần thứ đó có chút quan hệ với người bên ngoài của Tiêu Diệp, trong lòng anh sẽ cảm thấy chán ghét!
Anh đứng tại chỗ bình tĩnh cảm xúc trong lòng, lúc này mới đi ra toilet, trở về hội trường.
Bữa tiệc ở hội trường sắp kết thúc, Triệu Hướng Hải không ở lại nữa, cầm áo khoác rời khỏi chỗ ngồi.

Bước ra khỏi cửa lớn, anh gọi trợ lý Vương mang xe lại đây.
Bên ngoài rất lạnh, bóng đêm như bao trùm lấy vạn vật.
Triệu Hướng Hải mặc thêm áo khoác, sờ sờ túi, anh quên mang thuốc rồi...
Anh xoay người vừa định rời đi, bỗng nhiên thấy phía trước có hai thân ảnh đi tới đi lui.

Là Phó Chu Minh cùng người đại diện.
Phó Chu Minh cùng người đại diện của cậu ta hiển nhiên cũng thấy được Triệu Hướng Hải, hai người nhìn nhau, vẻ mặt căng thẳng, bước nhanh tới: "Triệu tổng, Triệu tổng!".

Truyện Linh Dị
Triệu Hướng Hải nhíu mày ghét bỏ.
"Triệu tổng." Người đại diện sắc mặt trắng bệch như cũ, nhưng trong mắt lại bùng lên ngọn lửa lo lắng và tức giận: "Chu Minh bị người ta bôi đen, chính là do ngài làm đúng không? Triệu tổng, là ngài đúng không!"
Triệu Hướng Hải khẽ cười: "Ừ."
Tại thời điểm này, bất kỳ ai không bị khuyết tật não đều có thể đoán được ai là người đứng sau màn.

Triệu Hướng Hải cũng không muốn giấu diếm, cũng không sợ hai tên ngu này, liền dứt khoát nói thẳng.
"Triệu tổng, ngài sao có thể......" Tên đại diện vừa kinh ngạc vừa tức giận, hô hấp cũng không thông, nhưng lo ngại quyền thế của Triệu Hướng Hải, gã không thể làm ra hành động nào khác: "Chu Minh như thế nào chọc tới ngài? Sao ngài lại đến mức tìm người bôi đen cậu ấy như vậy!"
"Tôi bôi đen cậu ta?" Triệu Hướng Hải khẽ hừ nhẹ một tiếng, dáng vẻ như cực kỳ khinh thường: "Phó Chu Minh, tôi hỏi cậu, tên côn đồ năm sơ trung suốt ngày chạy đi đánh người là cậu đúng không? Muốn cùng người khác hẹn tình một đêm, là cậu đúng không? Dáng vẻ kệch cỡm ở trước mặt fans giả bộ đáng thương cũng là cậu, không sai đi?"
Phó Chu Minh nghẹn họng, trong nháy mắt không biết phải trả lời như thế nào.
"Những thứ này đều là cậu tự mình làm." Triệu Hướng Hải từ tính trầm giọng nói: "Tôi đây là bôi đen cậu cái gì?
Người đại diện cắn chặt răng, niết chặt nắm tay.
Gã trầm mặc một hồi lâu, rốt cuộc thở dài: "Được rồi......!Tôi hiểu rồi.


Triệu tổng, hôm nay ở hội trường nói xấu ngài là tôi sai.

Ngài là đại nhân vật, tôi với Chu Minh chỉ là tiểu nhân vật không đáng nhắc tới, ngài tốt bụng tốt tính, vì sao không......"
"Muốn tôi rút những tin tức đó về?" Triệu Hướng Hải cười.
Người đại diện đột nhiên ngẩng đầu, trong ánh mắt lóe lên một tia hy vọng: "Nếu có thể, tôi hy vọng......"
"Không có khả năng."
Triệu Hướng Hải lạnh lùng nhấn mạnh ba chữ này.
Người đại diện trong ánh mắt mới vừa sáng lên tia hy vọng, trong nháy mắt đã vụn thành đất cát.
"Tôi không phải làm từ thiện, hơn nữa, và tôi không muốn có bất kỳ thông cảm nào với những người đã xúc phạm tôi." Triệu Hướng Hải sửa lại tay áo của chính mình, tư thái bình tĩnh: "Các người không bằng nghĩ cách rẽ hướng trên mạng hoặc là đến trước mặt Tiêu Diệp mà lấy lòng, có lẽ còn có chút hy vọng.

Còn ở đây, có chết tôi cũng không cho các người chút ngon ngọt nào, hiểu chưa?"
Bước chân của tên đại diện không ổn định, mồ hôi lạnh lăn dài trên trán.
Gã cũng vừa mới vào vòng giải trí này mấy năm, Phó Chu Minh là nghệ sĩ mà gã đặt nhiều tâm huyết nhất.
Mấy ngày trước Phó Chu Minh được đề danh ảnh để, lại ôm được vai chính của 《 trục phong 》, hơn nữa còn có Tiêu Diệp nâng đỡ, lòng tự tin của gã một lần bành trướng đến không thèm đặt Triệu Hướng Hải vào mắt.
Nhưng hiện tại gã mới phát hiện, đấu cùng Triệu Hướng Hải, quả thực tìm là chết.

"Triệu Hướng Hải ——"
Giọng của Tiêu Diệp vang lên sau lưng, Triệu Tương Hải chưa kịp phản ứng thì đã có người nắm lấy vai anh.
"Triệu Hướng Hải, anh đứng lại đó cho tôi." Tiêu Diệp sốt ruột nói: "Anh đừng đi, tôi còn có chuyện muốn nói."
"Im miệng, tôi không muốn nghe."
Triệu Hướng Hải lạnh lùng đem hắn tay kéo ra, bước ra ngoài không thèm dừng lại.
Tiêu Diệp nóng nảy nhấc chân chạy theo.
Người đại diện giống như nhìn thấy cứu tinh, gắt gao lôi kéo tây trang của Tiêu Diệp: "Tiêu tổng, Tiêu

tổng! Chu Minh bị người ta bôi đen, lần này ngài nhất định phải giúp giúp cậu ấy, ngài nhất định phải......"
"Buông ra." Tiêu Diệp vội vàng đuổi theo Triệu Hướng Hải, không rảnh phản ứng, trực tiếp đẩy người đại diện ra.
"Tiêu tổng!" Phó Chu Minh tựa hồ cũng thật sốt ruột, cậu ta ngày thường không dám nói nhiều, thế nhưng cũng đánh bạo ngăn ở trước mặt Tiêu Diệp: "Tiêu tổng, tình thế thật sự rất khẩn cấp, ngài có thể giúp tôi được không?"
"Tôi nói..." Vẻ mặt Tiêu Diệp hiện lên một tia không kiên nhẫn, sự xúc động cùng hảo cảm dành cho Phó Chu Minh ngày trước, bây giờ bay mất không còn một mảnh: "Có việc thì đi tìm công ty giải quyết.

Từ nay về sau đừng có liên lạc với tôi."
Dứt lời, hắn đẩy Phó Chu Minh ra, rồi chạy nhanh tới chỗ Triệu Hướng Hải.
Người đại diện nhìn bóng dáng biến mất của Tiêu Diệp, đột nhiên nghĩ đến bản thân mình trong bữa tiệc đã thề nguyện son sắt khoe với mọi người, nếu thật sự xảy ra chuyện, Tiêu Diệp sẽ không quan tâm Triệu Hướng Hải, mà trước hết sẽ bảo hộ Phó Chu Minh đầu tiên.
Nhưng hiện tại, câu trả lời đã được tiết lộ.
Ở trong lòng Tiêu Diệp, Phó Chu Minh chỉ là mới mẻ nhất thời, cùng lắm cũng chỉ là thứ để mua vui.
Có lẽ......!Có lẽ với Triệu Hướng Hải, Phó Chu Minh đến một đầu ngón tay của anh cũng không so được.
Người đại diện nghĩ đến đây, dưới chân chợt mềm nhũn, cả người ngã khụy trên mặt đất.

......
Trợ lý Vương lái xe ở ngoài hội trường chờ Triệu Hướng Hải.
Triệu Hướng Hải đi đến xe bên, mở cửa, vừa muốn ngồi vào đã bị Tiêu Diệp bắt được cánh tay: "Anh chờ chút!"
Triệu Hướng Hải hừ một tiếng, biểu tình phiền muộn nói: "Tiêu Diệp, sao cậu phiền quá vậy?"
Tiêu Diệp thở phì phò, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm mặt Triệu Hướng Hải.
"Cậu không phải muốn đấu cùng tôi sao? Lúc nãy không nhìn thấy Phó Chu Minh khổ sở sắp khóc à?" Triệu Hướng Hải lạnh lùng cười: "Còn không mau đi an ủi tiểu tình nhân của cậu đi? Ở chỗ này mặt dày mày dạn làm gì?"
"Anh muốn đi đâu, tôi đưa anh đi." Tiêu Diệp tiến tới gần thân hình của Triệu Hướng Hải: "Trên đường đi cùng nói rõ mọi chuyện."
Triệu Hướng Hải yên lặng nhìn Tiêu Dã: "Nếu tôi muốn đi thuê phòng, cậu cũng đưa tôi đi sao?"
Dứt lời, anh không để ý tới Tiêu Diệp nữa, trực tiếp đẩy ra hắn rồi ngồi trên xe, không chút do dự đóng cửa xe: "Vương Hách, lái xe đi."
Vương trợ lý dạ một tiếng, đạp ga rời đi.
Tiêu Diệp có rất nhiều chuyện muốn nói, lại một câu cũng chưa thể nói ra, trơ mắt nhìn Triệu Hướng Hải ngồi lên xe, biến mất trong tầm nhìn của chính mình.
Hắn ngẩn người ở đó một hồi, trong lòng càng chua xót và hoảng sợ.
Cùng Triệu Hướng Hải dây dưa lôi kéo lâu như vậy, hắn vì muốn bức Triệu Hướng Hải phản ứng lại hắn mà dùng đủ loại biện pháp để kích thích anh.
Chính là Triệu Hướng Hải vẫn không dao động như cũ, thậm chí còn tính kế hắn một phen.
7 năm trước, hắn cùng Triệu Hướng Hải cũng cãi nhau, thậm chí cũng nháo đến mức tay, nhưng đây là lần đầu tiên Triệu Hướng Hải cứng mềm đều không ăn, thờ ơ khó đối phó khiến hắn cáu kỉnh, khó chịu.
Tiêu Diệp ở tại chỗ, trong lòng nhảy ra một ý nghĩ.
Lần này, Triệu Hướng Hải thực sự rất tàn nhẫn..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện