Tư Hôn Mật Ái - Bà Xã VIP

Quyển 2 - Chương 61 - Chử Đồng dấn thân vào nguy hiểm


trước sau

" lời này nên là anh hỏi em mới đúng , nhiệt tình như vậy , anh làm thế nào mà ăn cơm đây ? "

Chân Chử Đồng buông lỏng , muốn nhảy xuống , nhưng Giản Trì Hoài nơi nào có thể như ý nguyện của cô , bàn tay anh đỡ cô , xoay người để cho cô ngồi trên lan can , Chử Đồng nhìn hướng ra sau lưng , có chút hoảng sợ , chỉ có thể quấn chặt hai tay , " mau thả em xuống đi . "

" không phải là chính em tự nhảy lên người của anh sao ? "

Chử Đồng nhắm mắt lại , hai chân kẹp chặt , " Giản Trì Hoài , em thật sự rất đói bụng . "

Người đàn ông thấy cô như vậy , vươn ngón tay ra nâng cằm của cô lên hôn tới , đôi môi Chử Đồng bị chặn lại không nói nên lời , hai tay cô vòng chặt ở sau lưng Giản Trì Hoài , đợi sau khi người đàn ông buông ra , lúc này cô mới lên tiếng , " em nói em đói bụng , anh hôn em làm gì ? "

" em đã sớm nhắm mắt lại , không phải là đang mong đợi sao ? " hai tay Giản Trì Hoài chống ở bên người Chử Đồng , lưng cô cứng đờ không dám động đậy , hai tay nắm bờ vai của anh , " em sắp ngã xuống . "

" ngã không được , anh có chừng mực . "

Chử Đồng hướng ra phía sau nhìn cẩn thận từng ly từng tí , sắc mặt cô trắng bệch , chân run lẩy bẩy , " em mắc chứng sợ độ cao đấy. "

" bớt nói , mắc chứng sợ độ cao còn đòi làm phóng viên , em thế nhưng leo cây trèo tường cái gì cũng giỏi . "

" đây là lầu hai , hơn mấy thước đó ! " hai chân Chử Đồng dùng sức kẹp chặt , muốn nhảy xuống , Giản Trì Hoài lại không chịu cho cơ hội , " anh ôm em đi . "

" cái gì ? " Giản Trì Hoài làm như không nghe rõ .

" anh ôm chặt em . " Chử Đồng chỉ có thể lớn tiếng lặp lại .

Người đàn ông nghe lời cô , hai tay nhấc lên một cái , đem cô áp vào trong lồng ngực mình , hai tay Chử Đồng vội vàng vòng qua thắt lưng anh , Giản Trì Hoài cúi đầu thấy bộ dáng năn nỉ đáng thương của cô , dứt khoát đỡ hông cô ẵm lên , Chử Đồng nhìn về phía một bàn thức ăn , " ăn xong cơm tối rồi tắm có được không ? "

" được . " Giản Trì Hoài miệng đầy đồng ý , Chử Đồng vui mừng trong bụng , Giản Trì Hoài đem cô thả xuống đất , giúp cô cởi áo khoác ra , ngay sau đó nhấn vào một cái nút bên cạnh , cả tòa ban công đều bị mái vòm thủy tinh bao phủ che kín lại , hệ thống sưởi trong phòng toả ra ấm áp , Chử Đồng ngồi trước bàn ăn , vội vàng cầm đũa lên gắp một miếng thức ăn thả vào trong miệng , vẫn còn nóng hổi , " ngon quá , ngon quá . "

Trên ban công trong nháy mắt liền ấm áp hẳn , Giản Trì Hoài mở cái chốt ở giữa bàn ra , anh đã bảo người giúp việc chuẩn bị sẵn một nồi lẩu , không đến mấy phút , bếp đặt nồi lẩu đã nóng đến sôi trào . Chử Đồng ngón trỏ linh hoạt , đôi đũa trong tay sốt ruột muốn thử , ngày như vậy mà được ăn lẩu , một từ ' thoải mái ' làm sao có thể hình dung ra được ?

Giản Trì Hoài rót một ly rượu đỏ thượng hạng cho cô , Chử Đồng nâng cái ly chân đế cao lên lắc nhẹ , " rượu đỏ kết hợp với lẩu , thật là lãng mạn . "

" không , cái này so với lãng mạn vẫn còn xa lắm . " Giản Trì Hoài đứng dậy ngồi vào bên cạnh Chử Đồng , anh vươn nửa người trên qua , nhẹ ngửi trên người cô , " một cỗ mùi vị trong bệnh viện , không thể cho phép ăn rồi . "

Chử Đồng cắn chặt đầu đũa , " Giản Trì Hoài , anh đừng quá đáng , em cũng sắp chết đói rồi , tuyệt đối không đi tắm ! "

" tốt lắm , còn một cách khác . " Giản Trì Hoài đoạt lấy đôi đũa trong tay cô bỏ lên trên bàn , " đem quần áo ném ra ngoài , anh có thể chịu đựng để em ăn xong cơm tối rồi đi tắm . "

" anh điên rồi có phải không ? " hai tay Chử Đồng che ở trước ngực , " bên ngoài có người ! "

" bọn họ không thấy được bên trong . " Giản Trì Hoài mở nắp nồi lẩu ra , mùi thức ăn bay tới khiến người ta thèm thuồng đến nhỏ dãi , thịt viên và xương hầm như ẩn như hiện ở trong nồi lẩu , Chử Đồng có cảm giác bụng mình đang bắt đầu kêu réo ùng ục . Hai tay Giản Trì Hoài nắm lấy vạt áo của cô , dùng sức kéo lên , Chử Đồng không chống cự nổi sự hấp dẫn của thức ăn , bị anh cởi hết hai lớp áo , cuối cùng chỉ còn dư lại một chiếc áo ngực mặc ở trên người , cô hướng anh oán hận trợn mắt , " anh còn dám động ! "

Người đàn ông hài lòng nhẹ câu khóe miệng , " như vậy là được rồi , " Giản Trì Hoài nói xong , làm một động tác nhẹ ngửi , " cái mùi đáng ghét muốn chết kia thật sự không còn nữa . "

Chử Đồng sờ sờ bả vai , " anh cũng không sợ em bị lạnh cóng . "

" nhiệt độ như vậy , lạnh cóng không nổi đâu , còn có thể làm nơi tránh nạn trong lúc cần gấp cho em . "

Chử Đồng gắp miếng sườn hầm thả vào trong chén , Giản Trì Hoài đổ đĩa nấm ở bên cạnh vào trong nồi , anh nhẹ nhấp một hớp rượu đỏ , người đàn ông này ngay cả ăn lẩu cũng phải từ tốn nếm từng tí một , Chử Đồng ngẩng đầu lên nhìn anh một chút , " có Sprite không ? "

" không có ! "

Cô ' oh ' một tiếng , tiếp tục ăn thứ gì đó , trên ban công chỉ có chiếc bàn trà này , độ cao của ghế salon cơ hồ cũng ngang bằng nó , lúc Chử Đồng gắp thức ăn nhất định phải cúi người xuống , ngay cả khi ăn cũng vậy . Giản Trì Hoài nghiêng đầu liếc tới trước ngực cô , anh không nói thẳng ra , cũng không mở miệng nhắc nhở , Chử Đồng ăn đến sung sướng hớn hở , cũng không quá bận tâm đến hình tượng , áo ngực căng phồng lên , có chút cảnh sắc tựa hồ sắp bị đè ép tới mức bật ra . Giản Trì Hoài nhìn chằm chằm không chớp mắt , nơi cổ họng anh nhẹ lăn , rượu đỏ vừa nuốt xuống trở nên nóng bỏng hẳn lên , Chử Đồng vớt một đũa nấm kim châm thả vào trong chén , thấy Giản Trì Hoài mãi không chịu động đũa , cô nghiêng đầu hướng anh nhìn một chút , " anh không ăn sao ? "

Người đàn ông đúng lúc hồi thần lại , " ăn đây , em lo cho chính mình đi . "

Chử Đồng cảm thấy tư thế ngồi này không thoải mái , dứt khoát khoanh chân ngồi ở dưới đất , dù sao cũng có thảm lông dê , mềm mại vô cùng . Cô vươn cánh tay ra , ánh mắt Giản Trì Hoài lần nữa rơi vào trước người cô , cô cũng không phát hiện ra bất thường chút nào , ăn đến cực kỳ thoải mái . " Giản Trì Hoài, em nói cho anh nghe , mấy ngày nay em cũng không thu hoạch được cái gì hết , ngược lại tiếp xúc được với từng bệnh nhân bị mắc bệnh nan y , trong lòng đặc biệt khó chịu . "

" thế à ? " Giản Trì Hoài không yên tâm, dựa về phía cô , " anh đã bảo em bớt chạy tới những nơi như bệnh viện sao không nghe . "

Chử Đồng không nói , tập trung vào thức ăn ngon trước mặt , Giản Trì Hoài đem chiếc ly chân đế cao giơ đến khóe miệng , ly rượu được nâng cao lên một chút , đầu người đàn ông lui về phía sau ngửa mặt lên , chất rượu màu đỏ chảy vào trong môi mỏng đang hé mở . Tầm mắt anh chăm chú nhìn Chử Đồng , làn da cô trắng nõn trơn mịn , bị ánh đèn ban công chiếu vào , càng nổi lên cảm giác bóng bẩy mềm mại như tơ lụa , cô rất gầy , hai đường gờ xương quai xanh tạo thành một mảng tối vắt trên vai , Giản Trì Hoài nắm chặt ly rượu , cảm thấy có một luồng khí nóng đang toả ra tán loạn trong cơ thể , lúc nào cũng có khả năng bùng nổ tràn ra ngoài .

Chử Đồng gắp một viên tôm thả vào trong miệng , " ừhm , ăn ngon thật , đây là tự làm sao ? "

Không thấy Giản Trì Hoài trả lời , cô nghiêng mặt nhìn về phía anh , lại thấy ánh mắt của người đàn ông hơi rũ , cô nhìn theo tầm mắt của anh rơi vào trước ngực mình ......

Chử Đồng vứt bỏ chiếc đũa , hai tay ôm ở trước ngực , trừng mắt lạnh lùng , " anh nhìn cái gì ! "

" có

nhiều chỗ , cũng không phải là chưa từng xem qua , " Giản Trì Hoài vẫn nhìn chằm chằm vào nơi nào đó như cũ , " em trái lại còn ngây ngốc như thế , hay là ...... em ăn no rồi ? "

" vẫn còn đói bụng đây . "

Giản Trì Hoài cầm đũa lên , hướng trước mặt chỉ chỉ , " vậy thì tiếp tục . "

Chử Đồng đứng dậy , " không ăn nữa , em đi tắm rồi ngủ . "

" tắm táp cái gì ? " Giản Trì Hoài một phát nắm lấy cổ tay kéo cô ngồi trở lại , " sau khi ăn uống no say , phải có vận động thích hợp . "

Chử Đồng bị anh đẩy vào ghế sa lon bên cạnh , Giản Trì Hoài cúi người tiến lên , cô lui về phía sau từng chút một , hai tay làm động tác ngăn trở , " em chưa có tắm , xế chiều hôm nay cũng đã ở bệnh viện , toàn thân đều là vi khuẩn , còn có , em mới ăn lẩu xong , Giản Trì Hoài , anh là một người ưa sạch sẽ , anh có thể chịu đựng được sao ? "

" không chịu được . "

Sắc mặt Chử Đồng đầy vui mừng , " vậy thì đúng rồi . "

Bàn tay người đàn ông bắt lấy mắt cá chân cô , chợt kéo cô về hướng mình , bởi vì dùng sức quá mạnh , phần lưng Chử Đồng chà xát lên ghế sa lon , cái mông đã bị trượt ra ngoài , chỉ có thắt lưng còn tựa lên mép ghế sa lon , chống đỡ cả người cô khỏi bị ngã xuống . Hai tay cô vung vẩy lung tung , Giản Trì Hoài khẽ cười nói , " cái tư thế này rất hay , anh thích . "

Mùi thơm từ nồi lẩu trên bàn trà đang được nấu bay ra tứ phía , canh lẩu trong nồi phát ra tiếng vang ' ục ục ' , trên ban công mờ mịt toả ra một tầng hơi nước , hai tay Giản Trì Hoài đỡ hông của Chử Đồng , giọng nói cô êm ái , bởi vì được ăn uống no nê , lúc này cả người lộ ra một vẻ lười biếng , nói chuyện cũng mang theo âm thanh quyến rũ , " ít nhất anh cũng để cho em nằm tử tế đi ? "

" không phải đã nói với em rồi sao ? Anh thích tư thế như vậy . "

Giản Trì Hoài nói xong , tay rơi vào chỗ hông của mình , âm thanh cởi dây thắt lưng ' lạch cạch ' truyền vào trong tai Chử Đồng , phần eo cô ê ẩm , dậy cũng không dậy nổi .

Lúc Giản Trì Hoài quay trở lại đây , Chử Đồng còn có chút sợ , " anh chắc chắn người ở bên ngoài thật sự không thấy được ? "

" yên tâm , anh cũng không có sở thích biểu diễn đặc biệt trước mặt mọi người . " hai tay anh ấn bả vai Chử Đồng xuống , không để cho cô lộn xộn .

Hồi lâu sau , hông của Chử Đồng giống như sắp bị bẻ gãy , trên gương mặt góc cạnh rõ ràng của Giản Trì Hoài hiện đầy mồ hôi rịn ra , người đàn ông nắm lấy đầu vai kéo cô ngồi dậy , cô nhẹ kêu ra tiếng , " đau . "

" đau chỗ nào ? "

" đau thắt lưng . " trử đồng lắc lư nửa người trên , Giản Trì Hoài đem mặt chôn ở trước người cô , " vẫn có mùi thuốc sát trùng , đi tắm đi . "

Anh buông cô ra , cầm quần áo ở dưới đất phủ lên trên người Chử Đồng , cô nhìn thấy Giản Trì Hoài nghênh ngang ung dung đi vào trong nhà , Chử Đồng cầm quần áo lên hướng anh ném tới , " phủi mông một cái liền bỏ của chạy lấy người , anh điển hình là dùng xong rồi vứt ! "

Giản Trì Hoài nhìn cũng không thèm nhìn cô một cái , đi thẳng vào trong phòng tắm . Chử Đồng chống hông của mình đứng lên , vừa lẩm bẩm , " ui da , cái eo già nua của tôi . "

Chử Đồng tắm táp chơi đùa xong , cũng gần nửa đêm , cô nằm vào trong giường lớn , Giản Trì Hoài ôm chầm lấy cô đem cô chôn vào trong ngực , ánh mắt Chử Đồng mơ màng mở ra , " đừng đụng vào em , em muốn ngủ bù , anh cứ như vậy khiến cho em mệt phát ngất đi , em sẽ nằm mơ thấy ác mộng . "

" có anh ở đây , sợ gì ác mộng . "

Chử Đồng không trả lời nữa , mắt híp lại thật chặt , Giản Trì Hoài tắt đèn , ôm cô chìm vào giấc ngủ .

Thời điểm cô mở mắt ra lần nữa , cái gì cũng không nhìn rõ , chỉ thấy trên đỉnh đầu có một tia sáng , giống như cả người đang ở trong một căn phòng tăm tối , ánh sáng kia , chính là ánh trăng ở ngoài phòng , xuyên thấu qua mái nhà chiếu vào trong có chút không trọn vẹn .

Chử Đồng cảm giác mình đang nằm trên một chiếc giường cứng rắn , cả người không thể động đậy , một bóng người mờ ảo đến gần , loáng thoáng có thể thấy người đó mặc áo khoác blouse , trong tay giơ lên dao phẫu thuật toát ra lạnh lẽo . Chử Đồng nhẹ nuốt xuống nước bọt , cô muốn há miệng kêu ' cứu mạng ' , nhưng trong miệng lại một chữ cũng không nói ra được .

Dao giải phẫu hướng cô tiến tới gần , sợ hãi ngập tràn đến đỉnh đầu âm thầm cuốn tới , đối phương hoàn toàn xuất hiện ở trong mắt Chử Đồng , miệng người đó đeo khẩu trang , một cái tay rơi vào trên mặt Chử Đồng . Cảm giác tiếp xúc như vậy , tựa như một con rắn độc , đang trườn theo mặt, xung quanh gò má của cô . Cô cảm thấy càng ngày càng sợ , ngón tay của đối phương trượt xuống miệng Chử Đồng , cô cũng không biết làm thế nào lại có thể cử động , đột nhiên há miệng cắn một phát .

Cô nghe được một trận âm thanh kêu đau truyền tới trong tai , Chử Đồng cẩn thận mở mắt ra , nhớ lại mình còn ngồi dậy kéo rơi khẩu trang của đối phương ! Mà gương mặt đó , cô thấy rất rõ ràng , lại là Giản Trì Hoài .

Tiếng kêu rên của người đàn ông càng ngày càng nặng , Giản Trì Hoài vươn cánh tay ra mở đèn , cúi đầu xuống một cái , cư nhiên nhìn thấy Chử Đồng đang cắn ở trước ngực mình , hơn nữa còn rất dùng sức , " em là rắn sao ? "

Chử Đồng tỉnh táo hẳn , miệng buông lỏng , thấy trên ngực Giản Trì Hoài hiện ra một cái dấu răng rõ ràng , sắp chảy ra cả máu , có thể thấy được lực cắn này phải nặng bao nhiêu . Chử Đồng sờ sờ miệng của mình , " em đã nói rồi , để cho em nghỉ ngơi thật tốt đi , chỉ cần em mệt mỏi sẽ dễ gặp ác mộng . "

Bàn tay Giản Trì Hoài sờ sờ trên lồng ngực mình , chỗ này da mỏng manh , một cú cắn này , thật là ......" Anh mắc tội gì chọc giận em à , trong mơ còn phải bị em đánh lén . "

" Giản Trì Hoài , em nằm mơ thấy anh cầm dao phẫu thuật hướng về phía em , còn mặc quần áo bác sĩ . "

" em thật là ngày suy nghĩ đêm nằm mơ , đã bảo em đừng đi tới những chỗ bệnh viện rách kia rồi . " Giản Trì Hoài ngồi dậy , thấy chỗ vết thương cũng sưng lên , thật ra thì sau khi tỉnh táo lại , chỉ thấy càng đau hơn , Chử Đồng ngượng ngùng tiến lên xoa xoa , " thật xin lỗi, thật xin lỗi , trong mơ có người muốn sờ lên mặt của em , em cũng là vì bảo vệ sự trong sạch của mình mà thôi , vì thế mới cắn ột phát . "

Giản Trì Hoài nhìn hướng cô , " em , trong sạch ? "

" đúng vậy , vì anh mà giữ mình , em mới thề phải chống cự , có thể tưởng tượng được em có bao nhiêu cứng cỏi và mạnh mẽ không ? "

Giản Trì Hoài cắn răng , " thật hẳn nên khoá cái miệng của em lại trước . "

Chử Đồng ngoan ngoãn lấy tay che miệng của mình lại , âm thanh mơ hồ , " đây cũng không phải là lỗi của em , chẳng qua là gặp ác mộng thôi mà . "

" được rồi , ngủ đi . " Giản Trì Hoài nằm lại xuống giường , Chử Đồng chui vào trong ngực anh làm ổ , người đàn ông kéo cao chăn lên che chắn ở trước ngực , chỉ sợ lát nữa sẽ còn bị người ta tấn công tiếp .

Qua mấy ngày , Chử Đồng đang phỏng vấn ở bên ngoài , chợt nhận được một cuộc điện thoại . Người phụ nữ bên kia vẫn đang khóc lóc , Chử Đồng mơ hồ có nổi lên một dự cảm xấu , " xin chào , Chử Đồng của Dịch Lục Soát . "

" là phóng viên sao ? Tôi đã xem qua bài báo trước đây của mọi người ...... con trai tôi bị mất tích hai ngày trước , hôm nay mới vừa tìm được , nhưng mà , nhưng mà ......" bên đầu điện thoại kia , bà mẹ trẻ đã nói không nên lời .

Trong lòng Chử Đồng không khỏi ngưng trọng , " mọi người bây giờ đang ở đâu ? "

Người phụ nữ đọc một địa chỉ cho Chử Đồng , " phóng viên các người có cách nào để gây nhiều sự chú ý, vạch trần chuyện này ra ánh sáng , giúp tôi bắt lại những tên khốn kiếp kia hay không ? Con trai của tôi còn nhỏ như vậy..."

Chử Đồng an ủi cô ta mấy câu , " tôi lập tức tới ngay , chị yên tâm đi , bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ sa lưới . "

Sau khi cúp điện thoại , Chử Đồng tăng nhanh tốc độ xe lao về phía trước , cô nhập địa chỉ vào bản đồ chỉ đường , lái xe theo hướng dẫn chạy tới địa chỉ đó , chỗ đó cũng không ở trong trung tâm thành phố , có chút xa xôi hẻo lánh , đi tới một căn nhà trước mặt , Chử Đồng xuống xe , bước tới gọi cửa .

Không quá nửa phút sau , cửa sắt liền mở ra , nơi này là một nhà dân hiu quạnh cô độc , Chử Đồng nhìn thấy một người phụ nữ đứng trước mặt hốc mắt đỏ bừng , trong lòng cô chìm xuống , " là chị gọi điện thoại cho tôi đúng không ? "

" đúng vậy , cô là phóng viên à ? "

Chử Đồng chìa ra thẻ phóng viên , " đứa bé đâu ? "

" cô lái xe vào trong trước đi , tôi không muốn bị người khác nhìn thấy . "

Cô ta băn khoăn , Chử Đồng cũng hiểu , dù sao cô cũng lái xe công vụ tới đây , Chử Đồng nhẹ gật đầu , sau đó quay lại trên xe . Xe chậm rãi lái vào trong, người phụ nữ đứng ở ngoài cửa , lấm lét nhìn trái ngó phải , sau khi xác định không có ai nhìn thấy , lúc này mới vội vàng đóng cửa lại .

Chử Đồng khoá túi lại bước xuống , vẫn là câu nói kia , " đứa bé đâu ? "

" đang ở trên lầu , mới đón về từ bệnh viện . " người phụ nữ nâng tay áo lên nhẹ lau nước mắt , Chử Đồng cất bước đi tới cửa , " dẫn tôi đi lên xem một chút được không ? "

" được . " người phụ nữ miệng đầy đồng ý , cô ta đi tới trước mặt Chử Đồng , hai tay nắm chặt lại bên người , mạnh mẽ kìm chế khẩn trương , chỉ sợ Chử Đồng lên lầu trước , bị cô nhận ra chút gì đó khác thường .


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện