Sau khi rời chủ phong, Diệp Kiều vẻ mặt không còn gì luyến tiếc nằm sấp trên giường.
Nàng nghĩ thế nào cũng không hiểu, sao mọi chuyện lại có thể phát triển đến bước này.
Chân truyền, nội môn, ngoại môn.
Nhiệm vụ của đệ tử chân truyền nặng nhất.
Ngoại trừ việc phải tham gia đại hội, còn phải ngày ngày tham gia huấn luyện.
Theo lời Mộc Trọng Hi kể, sẽ có một trưởng lão nội môn đích thân huấn luyện tốc độ phản xạ, mỗi ngày đều được no đòn.
Khi nghe kể, Diệp Kiều còn nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu đồng cảm với hắn.
Không nghĩ tới, quả báo không chừa một ai, bây giờ đã đến phiên nàng lần đầu làm chuyện ấy.
Khi nghe tin Diệp Kiều muốn dọn đến chủ phong ở, người thấy khiếp sợ nhất chính là đám đệ tử ngoại môn.
Diệp Kiều thành đệ tử chân truyền? Chời đựu, nàng ta đi cửa sau à?
"Thành tích trên lớp của nàng ta có khá hơn tôi đâu?" Có kẻ không phục lẩm bẩm.
"Đúng vậy!"
"Thiên phú không cao, thành tích kiểm tra cũng nát bét.
Dù muốn tuyển đệ tử chân truyền cũng phải tuyển từ nhóm đệ tử nội môn chứ?"
"Đáng lẽ nên chọn sư tỷ Ninh sẽ hợp hơn chứ nhỉ?"
Ninh Tình là đệ tử nội môn của Trường Minh Tông, hỏa linh căn thượng phẩm, mười sáu tuổi, đang ở kỳ Trúc Cơ.
Xét theo mặt bằng chung của đại tông môn, nàng ấy cũng được xem như người có thiên phú không tồi.
Vốn tưởng rằng vị trí đệ tử chân truyền thứ năm sẽ thuộc về nàng ta, không ngờ giữa chừng lại lòi ra một con bé đệ tử ngoại môn.
Ví như đối phương tài giỏi hơn nàng thì không nói.
Nhưng theo những gì nghe ngóng được, Ninh Tình biết rằng Diệp Kiều không những thiên phú kém mà mỗi lần kiểm tra cũng đều bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Người như vậy dựa vào đâu lại có thể trở thành đệ tử chân truyền?
Đỗ Thuần đang giúp Diệp Kiều thu xếp đồ đạc.
Hai người quen biết nhau cũng đã hai tháng, ở chung với nhau rất hảo hữu.
Bây giờ nghe tin nàng phải đi, hắn có chút không nỡ.
"Muội muội, muội giỏi lắm!" Hắn vỗ vai nàng: "Không nói không rằng đùng một phát thành đệ tử chân truyền."
Đó là vị trí mà bao nhiêu người cầu mà không được!
Thế mà vẻ mặt Diệp Kiều lại nhăn nhó như ch*t cha ch*t mẹ!
Đỗ Thuần chỉ hận rèn sắt không thành thép: "Cười một cái nào, làm gì mà mặt nhăn như khỉ ăn ớt."
Mặt Diệp Kiều lộ ra nụ cười còn khó coi hơn.
Đỗ Thuần: "..." Trời ạ! Vẫn đừng nên cười thì hơn.
Hắn giúp Diệp Kiều sắp xếp đồ đạc trong viện.
Diệp Kiều sinh hoạt rất tằn tiện, ngoại trừ một cây kiếm nát, linh thạch đã được nàng cất vào túi không gian, bốn lá bùa dán trên tường.
Còn lại không có gì khác.
Diệp Kiều hít sâu một hơi, vực dậy tinh thần, lấy bùa xuống rồi gọi Đỗ Thuần.
"Huynh đợi một chút" Nàng nghĩ trong khoảng thời gian ngắn sắp tới, chắc là nàng sẽ không xuống núi.
Dù sao thì, 900 bậc thềm có sức cản quá lớn, vừa nghĩ tới đã muốn nhũn chân từ bỏ cuộc chơi.
Đỗ Thuần nghi vấn nhìn nàng.
Diệp Kiều lục lọi trong túi không gian hồi lâu.
Đêm qua nàng đau buồn cả đêm không ngủ được, cuối cùng cặm cụi vẽ mấy chục lá bùa.
"Đây là bùa Tụ Linh" Diệp Kiều chỉ cụ thể cho hắn nên dán bùa ở đâu.
"Khi đó, tối huynh chỉ cần nằm xuống là có thể tu luyện."
Đỗ Thuần nhìn mấy lá bùa bằng sự nghi ngờ: "Thật hả?"
Không phải hắn nghi ngờ Diệp Kiều, mà việc chỉ cần nằm là có thể tu luyện, trên đời thật sự còn có loại sung sướng này?
Diệp Kiều: "Huynh có thể thử xem, lúc trước ta dùng nó đấy."
Sau khi dọn dẹp những gì cần thiết, Diệp Kiều cầm gói đồ chuẩn bị lên đường.
Chân vừa bước ra sân, lưỡi kiếm mang theo ánh bạch quang chỉ thẳng về phía nàng.
Diệp Kiều điềm tĩnh ngước đầu nhìn.
Đối diện là một cô gái đang nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lùng.
Diệp Kiều thở dài, tay giơ lên toan đẩy mũi kiếm sang một bên: "Vị sư tỷ này, có gì bình tĩnh nói chuyện, ở trong Trường Minh Tông cấm rút kiếm."
Nhìn thấy thái độ điềm tĩnh của nàng, Ninh Tình càng tức giận hơn.
Sau khi tìm hiểu được nơi ở của Diệp Kiều, nàng lập tức cầm kiếm đến hỏi tội.
"Dựa vào cái gì mà mi được làm đệ tử chân truyền?" Ninh Tình vẻ mặt hung dữ nhìn chằm chằm Diệp Kiều: "Chỉ vì mi chơi thân với sư huynh Mộc? Nếu không thì một kẻ vô dụng linh căn chỉ thuộc hàng trung phẩm như mi dựa vào đâu lại có thể được chuyển vào chủ phong cùng tu luyện với sư huynh Minh Huyền?"
Dưới ánh mắt ghen ghét đố kỵ của nàng ta, Diệp Kiều trầm mặc hồi lâu rồi lên tiếng: "Tỷ hoàn toàn không biết tôi ngưỡng mộ tỷ bao nhiêu."
Ninh Tình: "?"
Nhìn dáng vẻ thật thà không có nửa phần dối trá của Diệp Kiều, trong đầu Ninh Tình tràn ngập dấu chấm hỏi.
"Mi ngưỡng mộ ta cái gì cơ? Ngưỡng mộ ta không có cơ hội trở thành đệ tử chân truyền?"
Nếu không phải nét mặt khổ sở của Diệp Kiều quá chân thật, nàng còn hoài nghi mình đang bị cà khịa.
Diệp Kiều lại trầm mặc, sau đó nói bằng giọng thâm sâu: "Muội ngưỡng mộ mọi người không cần phải nỗ lực."
Ninh Tình: "..." Cái quần què gì vậy?
Trong lúc hai người giằng co, một chàng trai tiếng vào: "Đi chưa?"
Giọng điệu lười nhác, dáng vẻ uể oải, quần áo xám xịt.
Bộ dáng không hề có chút gì dính dáng đến bốn chữ "đệ tử chân truyền".
Diệp Kiều không chiến tranh bằng mắt với Ninh Tình nữa.
Nàng cầm gói đồ, đi đến cạnh chàng trai kia.
"Đại sư huynh?" Nàng thử gọi hắn.
Ba người Tiết Dư, Minh Huyền, Mộc Trọng Hi nàng đã gặp được, người còn lại chưa gặp chỉ có đại sư huynh Chu Hành Vân.
Trong cốt truyện, vị đại đệ tử này thuộc hệ trai đẹp thích tự đăng xuất sever.
Mỗi ngày đều đam mê các loại hành động tự đăng xuất.
Cuối cùng nữ chính dịu dàng lương thiện đã cứu vớt hắn.
Sau đó Chu Hành Vân cũng trở thành một thành viên trong dàn hậu cung hùng hậu của nữ chính.
Nghe Diệp Kiều gọi, Chu Hành Vân lười biếng ừ một cái, sau đó lặng lẽ đánh giá nàng, rồi vươn tay vuốt vuốt cái nhúm tóc ngốc nghếch đang phất phơ trên đầu nàng.
Diệp Kiều nghi hoặc nghiêng đầu, đưa tay sờ cọng tóc ngốc vẫn vẫn kiên cường không chịu xẹp xuống.
Chu Hành Vân nhíu mày, nhìn chằm chằm cọng tóc ngốc kia.
Hắn lại vươn tay đè nó xuống.
Diệp Kiều như nghĩ đến điều gì đó:....!Vị đại sư huynh này, đừng nói là bị ám ảnh cưỡng chế nhé?
...
Sau khi đến chủ phong, lượng khí linh nồng đậm nháy mắt chui vào cơ thể Diệp Kiều.
Cả người thoải mái đến mức lỗ chân lông cũng nở ra.
Diệp Kiều thoải mái thở một hơi dài.
Hèn chi tu sĩ của thế giới tu chân đều đấm nhau vỡ đầu để giành vị trí đệ tử chân truyền.
Chỉ với lượng khí linh nồng đậm của chủ phong cũng đủ khiến nàng không muốn dời bước ra ngoài.
Sau khi Chu Hành Vân dẫn sư muội đến chủ phong, hắn xong việc phủi đít, vứt nàng cho Tiết Dư.
"Tiểu sư muội của đệ đây." Hắn chậm rãi nhả chữ vàng chữ ngọc, sau đó rời đi không chút lưu luyến.
Chu Hành Vân sợ nếu mình còn tiếp tục ở lại sẽ nhịn không được mà rút kiếm chém đứt cái cọng tóc đáng ghét kia.
Tốc độ bay của Chu Hành Vân quá nhanh khiến khiến Diệp Kiều say kiếm.
Đến khi nàng thấy ổn hơn một chút đã bị Tiết Dư đưa đến một cánh rừng trúc yên tĩnh.
Diệp Kiều không hiểu quy trình nhận đệ tử chân truyền lắm, suốt đoạn đường