(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nghe vậy lão Quan thở một hơi: “Vậy ông không biết rồi, thiếu niên đó...” Ông vừa nói đến đó cũng không biết lấy gì để hình dung.“Nếu ông lo lắng có thể đến nơi khảo hạch xem xem, có điều, hôm nay ta có một chuyện quan trọng hơn muốn nói với ông.” Viện trưởng đặt ly trà xuống nhìn phó viện cười.“Chuyện quan trọng hơn?” Lão Quan nhìn ông hỏi: “Là chuyện gì?”“Mạch Trần công tử tới rồi, nói là muốn ở lại viện một thời gian.” Viện trưởng nói, không ngoài ý nhìn lão Quan với vẻ mặt kinh ngạc.“Thật, thật ư?”Gương mặt Quan lão kích động: “Cũng là hôm nay đến à? Sao tôi vẫn không thấy?”Viện trưởng gật đầu: “Chắc sẽ đến trong hai ngày này.”“Không được không được, tôi phải ra ngoài xem sao.” Ông nói, vừa dứt lời không đợi viện trưởng đáp lại lập tức ra ngoài.Mà lúc này Phượng Cửu đang đứng giữa đường của đan viện và dược viện nhìn tụ điểm báo danh hai bên trái phải có chút kinh ngạc.So với đội ngũ đứng thành hàng dài phía trước, ngoài mười mấy người ở bên dược tễ thì phía đan viện lại chỉ có một lão giả đang chống tay ngồi ngủ gật, nhìn thấy thế nàng thật sự líu lưỡi.Có cần phải khác biệt lớn đến vậy không? Không phải nói luyện đan sư đặc biệt được ưa thích hay sao? Không phải nói luyện đan sư càng có địa vị tôn quý hơn sao? Hơn trăm vạn tử đệ báo danh kia mà lại chỉ có một mình nàng đến khảo hạch đan viện thôi ư?Lúc nàng đang nghĩ thì thấy đằng sau lão giả kia có mấy nam tử ủ rủ cúi đầu đi ra với bộ dạng bị đả kích hướng về phía cửa chính học viện mà đi.“Ngươi là đến báo danh khảo hạch đan viện?” Lão giả kia nhìn thấy thiếu niên áo đỏ đứng kia đã lâu mà không bước lên trước liền mở miệng, nói: “Tới đây tới đây.”Phượng Cửu lấy lại tinh thần bước về trước thi lễ: “Bái kiến đạo sư.” Mặc ông có phải đạo sư hay không, người ta không trách