Trên
khuôn mặt đẹp của Vương Thu Nhi phảng phất bao phủ một tầng sương lạnh,
"Chẳng lẽ ta một người có đầu không đuôi sao?" Vừa nói, nàng rất khí
phách nắm tay trái của Hoắc Vũ Hạo, để cho hai người vũ hồn dung hợp
xuất ra. (“ nguyên văn: chẳng lẽ ta là loại người có bắt đầu mà không có kết thúc sao”) hơi khó hiểi tí.
Hoắc Vũ Hạo thở dài một tiếng, mặc dù trong lòng hắn không muốn được nàng trợ giúp quá nhiều, để tránh phần tinh ý
này lên men, nhưng khi Vương Thu Nhi thật sự theo tới đây, ở sâu trong
nội tâm của hắn vẫn là thở phào nhẹ nhỏm. Có Hoàng Kim Long Chiến Hồn Đế trợ giúp, cho dù là sự an toàn của hắn, hay là việc tìm kiếm đều trở
nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Đem bảo hộ Hồn đạo khí bao phủ Vương Thu Nhi trong đó, Vương Thu Nhi tự nhiên cũng không hề phóng ra kim sắc quang diễm hộ thể nữa, hai người ở chung một chỗ, đồng thời rơi xuống
trên mặt đất.
Như cũ là thất sắc thế giới, nhưng có được kinh
nghiệm của lần trước, lần này hai người coi như là đã quen việc nên dễ
làm hơn. Mới vừa rơi xuống đất, Hoắc Vũ Hạo đã lôi kéo Vương Thu Nhi
chạy hướng dọc theo khe sâu nơi Bích Lân Thất Tuyệt Hoa sinh trưởng.
"Tại sao ngươi không trực tiếp từ trung tâm đột phá vào? Chẳng lẽ ngươi đã quên vị trí?" Vương Thu Nhi có chút khó hiểu nên hỏi.
Hoắc
Vũ Hạo nói: "Ngươi nói rồi mà, không biết nơi đó có nguy hiểm gì hay
không. Ta dĩ nhiên không thể trực tiếp từ trung tâm đột phá vào. Vạn
nhất gặp phải tình huống gì, đến lúc đó cũng không kịp xử lý nữa. Hơn
nữa, trước tiên ta cũng muốn thử một chút rốt cục Bích Lân Thất Tuyệt
Hoa đối với rét lạnh sợ hãi đến mức độ nào."
Vương Thu Nhi lạnh lùng liếc hắn một cái, ánh mắt cao quý lạnh lùng kia khiến cho Hoắc Vũ Hạo có cảm giác mình bị khinh bỉ.
"Ta còn tưởng rằng “ai đó” cũng không sợ chết, trực tiếp vào đi dâng
mạng là được rồi. Thì ra cũng vẫn còn sợ chết. Làm lúc trước ta còn đề
cao ngươi."
Hoắc Vũ Hạo tức giận nói: "Có thể còn sống thì ai
nguyện ý chết? Được rồi, hai ta đừng đấu võ mồm nữa, ở chỗ này phải tiêu hao hồn lực rồi. Ngươi cầm lấy bình sữa, trước tiên ta thử một chút."
Vừa nói xong, Hoắc Vũ Hạo đem một cái bình sữa giao cho Vương Thu Nhi,
chuẩn bị bất cứ tình huống nào phát sinh, hai người đã ngừng lại cách
Bích Lân Thất Tuyệt Hoa không tới ba mươi thước.
Bích Lân Thất
Tuyệt Hoa sinh ra Bích lân độc vân ngưng tụ mà không tán, nhưng lại cũng không trôi lay động quá xa. Chẳng qua là đem sơn cốc kia bao phủ ở
trong.
Lần trước nhìn thấy, hai người cũng bị nỗi khiếp sợ làm
ảnh hưởng tới tâm thái, lúc này lần nữa nhìn thấy, Hoắc Vũ Hạo đã cảm
thấy có chút không giống với lúc trước.
"Quá chỉnh tề. Thu Nhi, ngươi có cảm thấy hay không, những Bích Lân Thất Tuyệt Hoa này bố trí
quá chỉnh tề. Tại sao ta cảm thấy có điểm giống như là có người trồng
nên chúng vậy?" Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói.
Vương Thu Nhi sửng
sốt một chút, cũng chẳng quan tâm cùng hắn đấu võ mồm nữa, "Nghe ngươi
nói vậy, tựa hồ thật sự là có điểm giống."
Hoắc Vũ Hạo phải tay vừa lật, một cái túi nước cũng đã rơi vào trong lòng bàn tay, hắn buông tay của Vương Thu Nhi ra, Vương Thu Nhi cũng rất tự nhiên chuyển tới
sau lưng của hắn, hữu chưởng đặt tại trung tâm lưng của hắn, vẫn tiếp
tục duy trì vũ hồn dung hợp.
Hoắc Vũ Hạo mở túi nước ra, đem
nước bên trong trút ra. Sau khi nước tràn ra, lập tức bị Cực Hạn Băng
ngưng kết trên không trung , rất nhanh, một cái băng cầu ra hiện ra ở
trước người.
Vương Thu Nhi nhìn thấy hết thảy những việc Hoắc
Vũ Hạo làm, trong lòng có chút kỳ dị cảm giác. Tên này thật đúng là tín
nhiệm ta, ta đang đặt tay ở chỗ yếu hại trên lưng ngươi đấy! Chỉ cần hồn lực phóng ra là có thể đánh gãy tâm mạch của hắn, hắn cũng không sợ.
Hừ. . . , tại sao phải giết hắn chứ? Giết hắn chỉ làm bẩn tay của bổn cô nương. Vương Thu Nhi kiêu ngạo tự nói với mình.
Băng cầu ước
chừng có đường kính khoảng một thước, ở trong lòng bàn tay trái của Hoắc Vũ Hạo dần dần biến thành băng lam sắc, trong hồn đạo hộ tráo nhiệt độ
cũng theo đó nhanh chóng rớt xuống.
Cổ tay run lên, cự đại băng cầu cũng đã xoay tròn bay đi ra ngoài, đừng quên Hoắc Vũ Hạo là đệ tử
của Đường Môn, lực khống chế đối với ngón tay, cổ tay tương đối mạnh.
Lần này dùng một loại trong thủ pháp ám khí của Đường Môn. Băng cầu mang theo băng lam sắc quang mang thẳng tắp bay tới trước.
Thất sắc độc chướng quả thật cường hãn, băng cầu vừa mới xuất hiện bọn chúng lập tức liền có khuynh hướng bám vào. Bất quá, ở trong băng cầu này ẩn chứa uy năng Cực Hạn Băng của Hoắc Vũ Hạo, như thế nào dễ dàng như vậy bám
vào được? Dưới cực độ lạnh lẽo có thể thể thấy nơi băng cầu đi qua, mảng lớn thất sắc độc chướng vỡ thành phấn vụn bay tứ tán, hiển nhiên là độc chướng bị ảnh hưởng sau khi đóng băng dưỡng khí.
Xuyên qua khu vực thất sắc độc chướng, băng cầu rốt cục đi vào trong Bích Lân Độc Vân màu xanh biếc kia. Đúng như Hoắc Vũ Hạo cùng Vương Thu Nhi lúc trước
suy đoán, này Bích lân độc vân ở đây quả nhiên là dưới sự khống chế của
một số gốc đã tiến hóa thành Thực Vật Hệ hồn thú Bích Lân Cửu Tuyệt Hoa. Băng cầu mới vừa vào phạm vi của Bích lân độc vân, nhất thời khơi dậy
phản ứng của Bích lân độc vân màu xanh biếc.
Nhưng mà chỉ cần
là khói độc cũng sẽ có một đặc điểm, trong đó nhất định là ẩn chứa một
chút dưỡng khí. Đơn thuần sương khói cũng sẽ giải tán cực nhanh, quyết
không có thể nào trôi thời gian dài ở trên không trung. Chỉ cần có gió
cũng sẽ bị xua tan.
Khi những Bích lân độc vân này đến gần đến
băng cầu, ở trong sự lạnh lẽo của Cực Hạn Băng, có thể thấy nồng nặc
khói độc vừa run rẩy, vừa sinh ra đại lượng bích lục phấn vụn hướng bốn
phía phiêu tán, trong nháy mắt tựa hồ bao trùm phạm vi càng lớn, nhưng
rất nhanh trở nên có chút mỏng manh.
Hoắc Vũ Hạo muốn thử nghiệm hiển nhiên không có đơn giản như vậy, hắn giơ tay trái lên dùng sức nắm chặt.
"Oanh —— "
Băng cầu trong nháy mắt nổ tung, Hoắc Vũ Hạo rót vào trong đó băng bạo
thuật hiện ra hoàn toàn uy năng, cường hãn nổ tung lực lập tức làm cho
băng cầu hóa thành vô số băng phấn tứ tán vẩy ra. Hơn nữa sinh ra bạo
toái sóng xung kích cuốn về phía xung quanh Bích Lân Cửu Tuyệt Hoa!
Hoắc Vũ Hạo tinh thần tham trắc đã sớm bao trùm, cẩn thận quan sát biến hóa của Bích Lân Thất Tuyệt Hoa.
Trong lúc nổ tung, Bích Lân Thất Tuyệt Hoa xung quanh đó nhất thời
giống như sóng biển nhộn nhạo lên, trình độ bền bỉ của chúng còn trên cả Hoắc Vũ Hạo suy đoán. Lấy băng cầu cộng thêm băng bạo thuật nổ tung
lực, ngay cả cánh hoa cũng không thể nổ bay ra ngoài. Chỉ là làm bọn
chúng đung đưa rất nhỏ mà thôi. Bản thể không hư hao chút nào.
Đang ở lúc Hoắc Vũ Hạo vô cùng thất vọng, một màn kỳ dị xuất hiện.
Chỉ thấy từng đóa từng đóa màu xanh biếc đại hoa kia nhanh chóng khép
lại, giống như là một đứa bé sợ lạnh nhanh chóng đắp chăn cho mình vậy.
Trong lúc nhất thời, trong phạm vi chu vi mười mấy mét vuông, Bích Lân
Thất Tuyệt Hoa, Bích Lân Cửu Tuyệt Hoa tất cả đều khép hoa lại, Bích lân độc vân bên trong khu vực này nhất thời giảm bớt đi rất nhiều.
"Quả nhiên là sợ lạnh." Hoắc Vũ Hạo vui mừng quá đỗi. Tâm niệm hơi
động, màu cam sắc quang mang lóng lánh, Tiểu Tuyết Nữ đã từ mi tâm của
hắn chui ra, bay ở bên cạnh hắn.
Hoắc Vũ Hạo vội vàng thông qua tâm thần nói cho Tiểu Tuyết Nữ không nên rời khỏi bảo hộ hồn đạo khí
của mình, để tránh khói độc bên ngoài tiếp xúc với nàng..
"Y y a a!" Trong đôi mắt to màu xanh đậm của Tiểu Tuyết Nữ toát ra một tia
khinh miệt cùng khinh thường. Chỉ chỉ độc chướng bên ngoài, sau đó dùng
ngón trỏ be bé trắng noản hướng Hoắc Vũ Hạo lắc lắc.
Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc nói: "Ngươi không sợ độc?"
"Y y a a!" Tiểu Tuyết Nữ khẳng định cho hắn trả lời chắc chắn. Sau đó liền chui ra khỏi bảo hộ hồn đạo khí.
Đang lúc Hoắc Vũ Hạo còn có chút bận tâm, cam sắc quang mang trên người nàng chợt sáng lên. Dòng nước lạnh như băng bắt đầu tàn sát bừa bãi,
độc chướng trong không khí nhất thời bắt đầu xuất hiện biến hóa. Từng
mảng lớn thất sắc độc chướng giống như là gặp được thứ gì đó đáng sợ
nhất, nhanh chóng giải tán, đại lượng thất sắc phấn vụn rơi xuống đất,
chung quanh không khí nhất thời trong lành hẳn lên.
"Cái này
••••••" Hoắc Vũ Hạo cùng Vương Thu Nhi cũng ngây người, loại kịch độc
chướng khí mà bọn họ kiêng kỵ như vậy ở trước mặt của Tiểu Tuyết Nữ
phảng phất không có . Chuyện gì đang xảy ra?
"Đồ ngốc. Cực Hạn
Băng chính là khắc tinh của các loại độc, vậy mà đệ cũng không biết sao? Cùi bắp quá ^^." (*) Thanh âm lười biếng của Thiên Mộng Băng Tằm vang
lên ở trong đầu cửa Hoắc Vũ Hạo. ( nguyên gốc: “Củi mục”, ý chỉ ngu ngốc )
Đệ đâu có biết . . .
Hoắc Vũ Hạo khóe miệng co giật một chút, trong lòng nói: "Thiên Mộng ca, tại sao ca không nói cho đệ sớm hơn."
"Mới vừa tỉnh ngủ." Thiên Mộng Băng Tằm đáp.
Tiểu Tuyết Nữ trên không trung xoay người bay trở về, trên người nàng
thả ra cam sắc quang mang ngược lại đem Hoắc Vũ Hạo cùng Vương Thu Nhi
bao trùm ở bên trong. Nhất thời, chung quanh độc chướng cũng bị đuổi tản ra, không có uy hiếp gì nữa.
Hoắc Vũ Hạo hướng Vương Thu Nhi bên cạnh cười khổ nói: "Hình như, Cực Hạn Băng có thể khắc chế kịch độc!"
Vương Thu Nhi nhíu nhíu mày, nói: "Hình như. Nếu đã như vậy, cực hạn hỏa tựa hồ cũng có thể khắc chế kịch độc sao."
Hoắc Vũ Hạo nói: "Lúc khác hãy nghiên cứu những điều này, chúng ta đi
xem qua một chút, xem có thể vào sâu trong sơn cốc hay không."
Được Tiểu Tuyết Nữ bảo vệ, bọn họ đi về phía Bích Lân Thất Tuyệt Hoa,
trên người của Tiểu Tuyết Nữ tản mát ra cực hạn lạnh lẻo so sánh với mới vừa rồi cái băng cầu kia không biết cường thịnh hơn bao nhiêu. Thất
thải độc chướng không cách nào chống lại, Bích lân độc vân cũng giống
như vậy. Khi cực hạn lạnh lẻo đến gần, những Bích Lân Thất Tuyệt Hoa đó
cả đám đều là đóng hoa phong bế, Bích lân độc vân xung quanh không ngừng giải tán, căn bản sẽ không đối với bọn họ sinh ra hủ thực.
Cực Hạn Băng khắc bách độc, thế mà ta lại không biết. . . , thảo nào Ngưu Thiên thúc thúc yên tâm như vậy, cho mình đến đây.
Có phát hiện này, không thể nghi ngờ làm lòng tin của Hoắc Vũ Hạo tăng lên rất nhiều, trầm giọng quát lên: "Chúng ta đi."
Nắm tay Vương Thu Nhi kéo đi, hai người đồng thời phóng người lên, Bích Lân Thất Tuyệt Hoa cực độc, đương nhiên là không thể tiếp xúc. Nhưng
bọn hắn có phi hành hồn đạo khí! Tiểu Tuyết Nữ trực tiếp rơi vào trên
người của Hoắc Vũ Hạo, nàng tản mát ra cam sắc quang mang trở thành vòng bảo hộ tốt nhất cho hai người.
Hoắc Vũ Hạo vì sợ với lực lượng của Tiểu Tuyết Nữ thì tốc độ đóng băng khói độc cũng chậm, nên kéo
Vương Thu Nhi bay cũng không nhanh. Những bụi Bích Lân Thất Tuyệt Hoa
này cũng không phải là rộng như vậy. Bất quá sau mấy lần hô hấp thời
gian, bọn họ sẽ qua tới bên kia, đi dọc theo sơn cốc.
Dọc theo
sơn cốc cao chót vót, nhìn qua tựa như đao gọt. Ở trong Bích lân độc vân nơi này, vẫn là nồng đậm thất sắc độc chướng, bọn chúng ảnh hưởng rất
lớn tới tầm mắt của Hoắc Vũ Hạo.
Vương Thu Nhi cùng Hoắc Vũ Hạo liếc mắt nhìn nhau, có phát hiện Cực Hạn Băng là khắc tinh đối với kịch độc, cảm giác nguy cơ trong nội tâm của nàng giảm xuống rất nhiều.
"Bay xuống đi?" Vương Thu Nhi so sánh với thủ thế.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nói: "Cẩn thận một chút."
"Ta biết rồi." Vương Thu Nhi liếc hắn một cái, kim quang chợt lóe, Hoàng Kim Long thương cũng đã rơi vào trong lòng bàn tay.
Hoắc Vũ Hạo mang theo nàng phóng người lên, vẫn là Tiểu Tuyết Nữ mở
đường, khống chế phi hành hồn đạo khí chậm rãi đi xuống sơn cốc.
Rất nhanh, bọn họ đã tiến vào trong phạm vi của thất sắc độc vân. Cực
Hạn Băng mở đường hiệu quả thật là tốt, căn bản không có một chút độc
vân nào có thể vào đến trong vòng bảo hộ.
Thật sự là quá tốt.
Hoắc Vũ Hạo vui mừng quá đỗi. Vốn chỉ muốn tới dò xét trung tâm của sơn
cốc, nhưng theo tình huống như thế này, tỷ lệ tìm được gốc Tiên Thảo kia không thể nghi ngờ là gia tăng thật lớn .
Thất sắc độc chướng
rất dầy, tựa như lúc trước ở trên không trung giống nhau, đưa tay ra
không thấy được năm ngón tay, ngay cả Hoắc Vũ Hạo tinh thần tham trắc
cũng không tìm kiếm được cái gì. Nhưng hắn vẫn kiên trì mở ra tinh thần
tham trắc. Đồng thời bảo hộ hồn đạo khí cũng phóng thích ra, làm hết sức để tránh nguy hiểm.
Sự thật chứng minh, Hoắc Vũ Hạo cẩn thận là đúng!
Trong lúc bất chợt, một đạo Hắc Ảnh lặng yên không một tiếng động hiện
ra trong phạm vi tinh thần tham trắc của hắn, đang cuốn tới hướng bên
này của họ với tốc độ kinh người.
"Cẩn thận." Hoắc Vũ Hạo khẽ quát một tiếng.
Dưới tình huống ở giữa không trung tưởng tượng vô căn cứ này không thể
nghi ngờ là nguy hiểm nhất, Hoắc Vũ Hạo cũng không dám tiết kiệm hồn
lực, tay phải ngang nhiên huơ ra, lợi trảo màu vàng lợt trong nháy mắt
phá vỡ sương mù dày đặc, ở trên không trung như tia chớp xẹt nhanh qua.
Chính là Ám Kim Khủng Trảo.
Tiểu Tuyết Nữ cùng Hoắc Vũ Hạo tâm
linh tương thông, phối hợp tự nhiên cũng là hết sức ăn ý. Nàng hướng về
phía công kích kia thổi một hơi. Nhất thời, lạnh lẻo đánh ra, làm đám
mây độc ở hướng đó trong phạm vi lớn giải tán, tầm mắt cũng theo đó rõ
ràng hơn.
Đó là một cây đằng mạn thô to, toàn thân hiện lên màu xanh đậm, phía trên có từng đạo thất sắc đường vân, lớn bằng đắp đùi
của người trưởng thành, tựa như một loại Cự Mãng phóng tới.
Bất quá, Ám Kim Khủng Trảo chính là bản lĩnh của Ám Kim Khủng Trảo Hùng,
Hoắc Vũ Hạo lúc này lại là toàn lực xuất thủ. Chỉ thấy ám kim sắc quang
mang hiện lên, đằng mạn thô to kia nhất thời bị cắt thành hàng trăm khối vụn rớt xuống.
"Nơi này hiển nhiên có thiên tài địa bảo đặc
biệt cường đại đối với thực vật hệ sinh trưởng. Hẳn là nơi mà Thực Vật
Hệ hồn thú tụ cư, hơn nữa còn rất mạnh. Cẩn thận." Hoắc Vũ Hạo lớn tiếng nhắc nhở.
Cũng vừa lúc đó, lại có vài gốc đằng mạn thô to
phóng tới hướng của bọn họ. Trên những gốc đằng mạn này, thất sắc đường
vân không thể nghi ngờ là bị độc chướng lây dính, nếu bọn chúng có thể ở nơi này bình an vô sự, hiển nhiên tự thân cũng có kịch độc.
"Ngươi khống chế, để ta tới." Vương Thu Nhi hét lớn một tiếng, Hoàng Kim Long Thương trong tay đưa về phía trước, cả người như một mũi thương,
làm cho phạm vi công kích của Hoàng Kim Long Thương dọc theo người đạt
đến trình độ lớn nhất.
Hoàng Kim Long chính là Hoàng Kim Long, vĩnh viễn khí phách mười phần.
Có lẽ là bởi vì ... hai ngày nay đối mặt độc chướng không thể xoay xở
khiến cho vị cô nương này khó chịu, cũng có thể là muốn bộc phát ra tức
giận đối với Hoắc Vũ Hạo. Nàng vừa ra tay đã lộ ra vẻ đặc biệt cường
hãn.
Hoàng Kim Long Thương trực tiếp bị nàng làm thành roi để
dùng. Một cây đằng mạn màu lam đang phóng tới đây, Hoàng Kim Long Thương trong tay Vương Thu Nhi nhất thời nhanh như tia chớp rút lại. Chỉ nghe
"Ba " một tiếng nổ tung vang lên. Cái đằng mạn kia đã bị đánh bay ra
ngoài.
Nhưng mà, đằng mạn rất dai, cho dù là bị đâm trúng, cũng có thể phóng tới đây mới đúng.
Nhưng mà nếu bị Hoàng Kim Long Thương đâm trúng thì hoàn toàn khác. Chỉ thấy trên đằng mạn kia lóe ra điện quang màu vàng, rất xa lay động bay
ra ngoài, hơn nữa ở trong quá trình bay và lay động, vỡ vụn thành từng
khúc. Mà trên Hoàng Kim Long Thương quang hoa lưu chuyển. Hoắc Vũ Hạo rõ ràng có thể cảm giác được, sinh mệnh lực của Vương Thu Nhi chợt tràn
đầy vài phần.
Không hổ là Thần Khí! Vậy mà cũng có thể cắn nuốt sinh mệnh lực của đối thủ. Trong lòng của Hoắc Vũ Hạo thầm hoảng sợ.
lại càng cảm thấy may mắn không dứt khi ngày đó mình có thể chiến thắng
được Vương Thu Nhi.
"Ba , ba , ba !"Hoàng Kim Long thương liên
tục huy vũ, mỗi một kích cũng chính xác quất vào trên những gốc đằng mạn màu xanh lam đang phóng tới. Đem bọn chúng hóa thành khối vụn.
Mặc dù số lượng đằng mạn đang không ngừng gia tăng, nhưng Vương Thu Nhi biểu hiện không có chút áp lực nào. Kim quang lóe lên, đem mình và
Hoắc Vũ Hạo che kín vô cùng tốt.
Hoắc Vũ Hạo khống chế thân
hình của hai người bay xuống, bởi vì không biết phía dưới tình huống như thế nào, hắn cũng không dám bay xuống quá nhanh.
Đồng thời,
tinh thần tham trắc cũng theo phương hướng những gốc đằng mạn kia phóng
tới mở ra, hướng gốc rễ của bọn chúng dò xét qua.
Rất nhanh
Hoắc Vũ Hạo liền phát hiện lai lịch của những gốc đằng mạn này, bọn
chúng sinh trưởng ở trên vách núi đá, chiều dài của đằng mạn thậm chí có thể đạt tới mười trượng, cảm nhận được sự tồn tại của Hoắc Vũ Hạo và
Vương Thu Nhi, bọn chúng liền hướng tới đây công kích. Hơn nữa, càng
xuống phía dưới, số lượng của loại đằng mạn sinh trưởng ở trên vách núi
đá này càng nhiều.
"Chúng ta đi vào bên trong." Chiều dài đằng mạn dú sao cũng có hạn, ta không phi hành xuống dọc theo vách núi nữa?
Hoắc Vũ Hạo mang theo Vương Thu Nhi phi hành mấy chục thước, hướng ra
chỗ sâu của sơn cốc, quả nhiên, đằng mạn màu xanh đậm công kích bọn họ
đã biến mất. Hiển nhiên là đã vượt ra khỏi pham vi công kích của bọn
chúng.
Đầu óc linh hoạt, luôn luôn có thể tránh thoát một chút phiền toái.
Không có đằng mạn màu lam dây dưa, tốc độ bay xuống của bọn họ cũng
trở nên nhanh hơn một chút. Ước chừng bay xuống chừng ba trăm thước.
Trong lúc bất chợt, độc chướng xung quanh chợt biến mất, tầm mắt nhất
thời trở nên rõ ràng.
Hoắc Vũ Hạo cũng vội vàng khống chế thân
hình của mình và Vương Thu Nhi, lơ lửng ở giữa không trung. Thời điểm
giác quan đột nhiên biến hóa nếu như gặp tập kích, là dễ dàng xảy ra vấn đề nhất.
Nhưng mà khi hắn đang lơ lửng, cả người hoàn toàn ngây dại. Không chỉ là hắn, Vương Thu Nhi cũng giống như vậy.
Từ ngày bắt đầu tiến vào Lạc Nhật Sâm Lâm, bọn họ vẫn bị vây trong
trạng thái cẩn thận, cảnh giác, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện
nguy hiểm.
Khi bọn hắn phát hiện chướng khí cũng biết chuyến đi này tuyệt đối không thoải mái.
Thất sắc độc chướng, Bích Lân Thất Tuyệt Hoa, Bích lân độc vân, vách
núi đằng mạn kịch độc. Cái nào cũng có thể nói là trí mạng. Trong địa
phương được nhiều kịch độc trí mạng bảo vệ như vậy, là cỡ nào hiểm ác!
Nhưng mà, nhưng mà. . .
Lúc này những gì hiện ra trước mặt của Hoắc Vũ Hạo và Vương Thu Nhi,
hoàn toàn vượt ra khỏi phán đoán của bọn hắn. Xuyên qua đám thất sắc độc vân kia, thứ mà bọn họ hô hấp được là thứ mà trước đó chưa từng có, lại tràn đầy sinh mệnh khí tức, là không khí trong lành. Nhìn lại không thể nào là cái gì hiểm ác địa phương, quả thực chính là nhân gian Tiên
Cảnh!
Trên bầu trời hoàn toàn bị thất sắc độc vân bao phủ, thế
nhưng ở bên trong sơn cốc lại giống như được cầu vồng chiếu rọi, huyễn
lệ động lòng người.
Xa xa, trên vách núi đá, bò đầy thứ lúc
trước tập kích qua bọn họ, đằng mạn màu xanh đậm, khắp vách núi giống
như là lóe ra nhàn nhạt thất sắc quang mang ngọc bích.
Bên
trong sơn cốc trước mặt diện tích cũng không quá lớn, nhưng sinh trưởng
đủ loại thực vật, dõi mắt nhìn lại, màu sắc dĩ nhiên là nhiều hơn. Các
loại hoa ganh đua sắc đẹp, các loại thảm thực vật cùng trái cây. Trên
rất nhiều loại thực vật, thậm chí cũng tản ra bảo quang mạnh yếu không
giống nhau. Chẳng qua khi dùng ánh mắt đi xem xét, cũng có thể nhìn ra
bọn chúng không giống vật thường.
Làm người ta rung động nhất
chính là, bảo vệ xung quanh ở trong những thực vật này có một mảnh hồ,
hồ này phân biệt rõ ràng chia làm hai bộ phận. Vừa là băng màu trắng,
bốc lên nhàn nhạt bạch khí, bên kia lại là hỏa hồng sắc, phía trên ánh
sáng khẽ vặn vẹo . Hồng cùng Bạch, giống như là hai khối Ngọc Thạch
khổng lồ vây quanh ở nơi đây. Khí tức sinh mệnh nồng nặc trong không khí phải chăng là tại bọn chúng bốc hơi lên sau đó phát tán tràn đầy cả
không gian trong sơn cốc này.
Từ ngày Hoắc Vũ Hạo trở thành Hồn Sư, mỗi lần hắn tu luyện Huyền Thiên Công cũng cần phải hấp thu thiên
địa nguyên khí, nhưng mà, hắn lại chưa bao giờ cảm thụ qua có một chỗ mà thiên địa nguyên lực có thể giống như nhân gian Tiên Cảnh này mạnh như
vậy.
Cho dù là Hạo Thiên Tông
cũng không thể! Trừ phi là ở hàn
băng ngọc tủy sàng, Hoắc Vũ Hạo mới có cái loại cảm giác thiên địa
nguyên lực phô thiên cái địa như vậy. Có thể hàn băng ngọc tủy sàng vốn
có chỉ là đơn thuần lạnh như băng. Nhưng mà trong cái thế giới thần kỳ
trước mắt này, lại có đầy rẫy thuộc tính, lại còn có sinh mệnh lực khổng lồ như vậy.
Rung động, ánh mắt của hai người cũng ngốc trệ. Hết thảy trước mắt thật sự là quá đẹp, quá đẹp.
"Cái này ••••••, đúng là chí bảo địa phương!" Thanh âm của Vương Thu
Nhi có chút run rẩy. Trên người nàng tản ra nhàn nhạt kim sắc quang vụ,
tựa hồ là muốn đáp lại khí tức sinh mệnh nồng nặc trong sơn cốc.
"Ta có thể khẳng định, ở khắp Đấu La đại lục, cũng tìm không được
một cái địa phương thích hợp cho thực vật sinh trưởng như thế nữa. Khí
tức sinh mệnh ở nơi này ít nhất hơn vùng trung tâm của Tinh Đấu đại sâm
lâm gấp năm lần. Tại sao ở trên đại lục vẫn còn có một chỗ như vậy. Hơn
nữa còn được bảo vệ."
Vương Thu Nhi và Hoắc Vũ Hạo cũng suy
nghĩ giống nhau, bọn họ cũng không cho là những Bích Lân Thất Tuyệt Hoa
bên ngoài đó là tự sinh trưởng mà thành. Thật sự bọn chúng quá mức chỉnh tề.
Hoắc Vũ Hạo thở dài nói: "Bảo vệ nhân gian Tiên Cảnh này
đúng là cần phải có lực lượng cường đại mới được! Nơi này thật sự là quá đẹp. Hồ nước kia tại sao lại có hai loại màu sắc? Đến tột cùng là cái
gì, ngươi biết không, Thu Nhi?"
Vương Thu Nhi lắc đầu, nói: "Ta cũng không phải là bách khoa toàn thư, làm sao có thể cái gì cũng biết. Đi thôi, chúng ta đi xuống nào. Nơi này không có độc chướng ."
Hoắc Vũ Hạo nói: "Nhưng mà ta lại cảm thấy nơi này nguy hiểm hơn nhiều. Chẳng lẽ ngươi không cảm giác được, bởi vì nơi này khí tức sinh mệnh
quá mức nồng nặc, dẫn đến thực vật sinh trưởng ở chỗ này phần lớn cũng
sẽ tiến hóa thành Thực Vật Hệ hồn thú sao?"
Vương Thu Nhi sửng
sốt một chút, cẩn thận nhìn lại xuống phía dưới. Quả nhiên, bởi vì sự
xuất hiện của bọn hắn, có không ít thực vật đều chập chờn rất nhẹ. Có
một chút thậm chí hướng mặt về hướng của bọn hắn. Còn có một chút quang
mang tản ra trên người rõ ràng trở nên mãnh liệt hơn.
"Vậy làm sao bây giờ?" Vương Thu Nhi nói: "Nếu đã tới, chẳng lẽ lại xoay người bỏ đi sao."
Thực Vật Hệ hồn thú so sánh với động vật hệ hồn thú, nhược điểm lớn
nhất chính là chúng không đủ linh hoạt. Tuyệt đại đa số thực vật cũng
không thể di động, bọn chúng cắm rễ ở nơi đâu, phạm vi khống chế sẽ lấy
nơi đó làm trung tâm. Cũng như những đằng mạn sinh trưởng ở trên vách
núi đá kia, cũng không thể vượt qua khoảng cách khống chế tiếp tục công
kích bọn họ.
Nhưng mà Thực Vật Hệ hồn thú trong phạm vi của
chính mình khống chế rất cường hãn, thậm chí còn vượt qua động vật hồn
thú. Vì vậy, ở địa phương mà có đại lượng Thực Vật Hệ hồn thú tụ cư, coi như động vật hồn thú thực lực cực mạnh cũng không muốn đến gần.
Hoắc Vũ Hạo lấy bản đồ ra, ánh mắt hướng về bên dưới bản đồ.
Ngưu Thiên vẽ tấm bản đồ này là chia làm hai bộ phận, phần phía trước
chủ yếu là vị trí cụ thể để hắn đi từ Lạc Nhật Sâm Lâm đến cái sơn cốc
này. Còn phía sau là một tờ bản đồ đơn giản hơn, trên bản đồ vẽ ra vị
trí của quyển sách được đề cập trong phong thư.
Ngưu Thiên trong thư nhắc rõ ràng, nhất định phải lấy được quyển sách kia trước, sau đó mới đi tìm Tương Tư Đoạn Trường Thảo.
Đối với một điểm này Hoắc Vũ Hạo nhớ rất rõ ràng, có kinh nghiệm lúc
trước, ở trong lòng hắn càng tin mỗi một lời nói, mỗi một câu nói của
Ngưu Thiên không phải là không có mục đích. Nếu như đã vào được trong
sơn cốc này , đối với bọn họ mà nói, tối trọng yếu chính là phải tìm
được cuốn sách ghi lại đặc tính của thực vật nơi đây.
Hoắc Vũ Hạo vừa nhìn bản đồ trong tay, vừa cẩn thận so sánh cụ thể địa hình phía dưới.
Bản đồ này có chút đơn giản, chỉ là dùng những đường nét vẽ ra bản phác thảo đơn giản nhất. Bất quá, Hoắc Vũ Hạo rất nhanh liền kiếm được mục
tiêu, dựa theo những đường nét phác thảo thì nó ở bên bờ của song sắc
hồ, hắn vừa đối chiếu vị trí trên bản đồ, vừa khống chế phi hành hồn đạo khí chậm chạp phi hành, để cho vị trí của mình và Vương Thu Nhi đồng
nhất với vị trí trên bản đồ.
Bản đồ mặc dù đơn giản, nhưng biểu thị hết sức rõ ràng, rất nhanh Hoắc Vũ Hạo đã tìm được mục tiêu. Dựa
theo bản đồ chỉ dẫn ra, mục tiêu chính là ở hướng bên bờ lam cùng hồng
hai loại hồ nước giao cắt. Ở vị trí cụ thể trên bản đồ, vẽ một đóa hoa,
đánh dấu “sách là ở chỗ này.”
Mặc dù thân ở trên không trung, nhưng Linh Mâu của Hoắc Vũ Hạo lại trực tiếp khóa một buội thực vật bên dưới.
Đó là một đóa đại hoa màu trắng nhạt, không có lá, cành nhảy vọt gần
một trượng, đóa hoa thật lớn, đường kính hơn ba thước, mỗi một cánh hoa
nhìn qua giống như thủy tinh, trong suốt trong sáng, đóa hoa màu trắng
nhạt theo hơi nước nhẹ nhàng lắc lư , sinh trưởng ở cạnh bờ nơi hai màu
nước suối hồng, bạch tương giao.
Sở dĩ Hoắc Vũ Hạo trực tiếp
chú ý tới nó, một là bởi vì nó quá mức mỹ lệ, quá mức tiên diễm, bản
thân lại sinh trưởng ở bên bờ nơi hai loại hồ nước bạch cùng hồng tương
giao, lý do còn lại là bởi vì, trong phạm vi chu vi mười trượng ở chung
quanh nó, không có những thực vật khác. Ở nơi thực vật giăng đầy trong
sơn cốc này, thì càng dễ thấy được .
Thông qua quan sát, Hoắc
Vũ Hạo cũng phát hiện có một chút thực vật cũng giống như nó vậy, trong
phạm vi chung quanh nhất định không có thực vật sinh trưởng.
Những thực vật này đều có cùng chung một đặc tính, hoặc là cực kỳ quái
dị hoặc là cực kỳ huyễn lệ. Hơn nữa cũng tản ra bảo quang đậm nhạt không đồng nhất.
"Đây hẳn là địa phương của đóa đại hoa." Hoắc Vũ
Hạo hướng Vương Thu Nhi nói, có tinh thần tham trắc của hắn chỉ dẫn,
Vương Thu Nhi tự nhiên cũng lập tức nhắm mục tiêu.
"Đóa hoa này hoa gì ngươi biết không?" Hoắc Vũ Hạo hướng Vương Thu Nhi hỏi.
Vương Thu Nhi lắc đầu, "Nhìn chưa ra. Ít nhất ta ở trong Tinh Đấu đại
sâm lâm chưa từng thấy qua đồng dạng thực vật này tồn tại. Nhưng ta có
cảm giác, ở trong sơn cốc này, càng nhích tới gần cái song sắc hồ nước
kia, thực vật bản thân ẩn chứa năng lượng lại càng lớn. Giống như nó
vậy, ở bên cạnh hồ hơn nữa còn chiếm cứ một mảng lớn khu vực như vậy, sợ rằng bản thân đã tiến hóa thành hồn thú. Thực Vật Hệ hồn thú ở trong
phạm vi mình có thể khống chế, nếu so với động vật hệ hồn thú càng thêm
đáng sợ. Ngươi xác định cái cuốn sách kia ở nơi đâu? Ngươi có phát hiện
sao?"
Hoắc Vũ Hạo cười khổ lắc đầu, khi hắn tìm thấy gốc đại
hoa này, cũng đã mở ra tinh thần tham trắc toàn lực đi dò xét từng chút
một. Nhưng gốc đại hoa màu hồng phấn đó tựa hồ tản ra một tầng nhàn nhạt quang vụ, ngay cả tinh thần lực của hắn cũng không thể dò xét được, mà
trên chỗ đất trống trải xung quanh hiển nhiên không có bộ sách gì tồn
tại. Nếu quả thật đem sách đặt ở nơi đó, chỉ sợ cũng đã sớm bị hoàn cảnh nơi đây hủ thực rồi.
"Xem ra, chỉ có thể đi dò xét ở khoảng cách gần mà thôi." Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói.
Vương Thu Nhi nói: "Ta đi. Ngươi yểm hộ ta."
Nàng vừa muốn động, đã bị Hoắc Vũ Hạo kéo lại, "Ngươi không phải nói,
hầu hết thực vật cũng sợ lạnh hoặc là sợ nóng sao? Ta đi vẫn hơn, ngươi
yểm hộ cho ta. Ngươi yên tâm, ta sẽ rất cẩn thận."
Vương Thu
Nhi trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng không tranh cãi nữa, bàn về lực
chiến đấu, nàng tự hỏi không thua Hoắc Vũ Hạo, nhưng về phương diện đa
dạng năng lực nàng đúng là không bằng Hoắc Vũ Hạo. Huống chi Hoắc Vũ Hạo còn có sở trường về hồn đạo khí, ở phương diện bảo mệnh, nhất định mạnh hơn nàng một chút.
Hoắc Vũ Hạo từ không trung chậm rãi nhẹ
nhàng rơi xuống hướng gốc đại hoa màu hồng phấn kia, cảnh giác tăng lên
tới cực hạn, Ám Kim Khủng Trảo ở tay phải xuất ra, hồn đạo thôi tiến khí ở ngực sung năng đến trình độ lớn nhất, một khi phát hiện tình huống
không ổn - lập tức sẽ thoát ra ngay.
Băng Tinh hóa thành áo
giáp đem thân thể của hắn hoàn toàn ôm trọn ở bên trong, ở khắp nơi đều
là bảo quang lóe lên, toàn thân của hắn quang mang cũng chớp thước.
Không chỉ như thế, Hoắc Vũ Hạo còn hơi mở ra Vĩnh Đống Chi Vực, khống
chế hết thảy bên ngoài một thước xung quanh thân thể, duy trì cực hạn
băng phát ra.
Đối với việc hắn từ rơi xuống, nhưng thực vật bên trong sơn cốc tựa hồ lộ ra vẻ rất bình tĩnh, cũng không có bất kỳ thực
vật nào cố gắng công kích hắn. Hoắc Vũ Hạo lựa chọn lối ra là dọc theo
đất trống chung quanh đóa hoa lớn kia.
Khi Hoắc Vũ Hạo cho là
mình đã đem phòng ngự đạt đến cực hạn, trong lúc bất chợt, một cổ nhàn
nhạt mùi thơm chui vào mũi của hắn.
Hoắc Vũ Hạo ngẩn ngơ, sau
một khắc, trực giác toàn thân của hắn trong nháy mắt dựng đứng lên. Đúng rồi! Tại sao ta lại quên điểm này. Thiên tính vạn tính, không tính được rằng những thực vật này tản mát ra mùi vị cũng có thể là công kích mà!
Theo bản năng hắn liền bế khí trong nháy mắt, Ám Kim Khủng Trảo của
Hoắc Vũ Hạo xuất ra ở trước ngực, đồng thời toàn lực điều động hồn lực
trong cơ thể, cố gắng bức ra mùi thơm mà mình đã hít vào. Cực Hạn Băng
đối với phần lớn kịch độc đều có tác dụng khắc chế rất mạnh. Vào lúc
này, Hoắc Vũ Hạo mặc dù giật mình, nhưng không có nửa phần bối rối.
Nhưng mà ngoài ý muốn tình huống xuất hiện, sau khi mùi thơm kia được
hút vào thể nội, lập tức cùng thân thể của hắn dung hợp, muốn bức ra
căn bản không làm được.
Hơn nữa, càng làm cho Hoắc Vũ Hạo kinh
ngạc chính là, mùi thơm kia sau khi thấm vào ruột gan, hắn chỉ cảm giác
tinh thần khẩn cấp của mình bị thanh tẩy, ngay cả đại não cũng trở nên
sáng sủa hơn, mặc dù chẳng qua chỉ hít vào một chút, nhưng cả người của
hắn lại có cảm giác như bị nước rửa sạch, sướng không thể tả. Đây là lần đầu tiên sau khi tiến vào Lạc Nhật Sâm Lâm cho tới nay, hắn mới có cảm
giác như thế.
Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao ta lại có cảm giác
như thế? Chẳng lẽ nói, đóa hoa lớn này tản mát ra mùi hoa không có hại
đối với cơ thể người?
Khi Hoắc Vũ Hạo chuẩn bị thử lần nữa hít vào một chút mùi hương, trong lúc bất chợt, đóa đại hoa màu hồng phấn kia sáng lên.
Một tầng hào quang màu hồng phấn lấy nó làm trung tâm trong nháy mắt
xuất hiện, đem đất trồng phạm vi đường kính mười trượng hoàn toàn bao
phủ ở bên trong, cũng đem Hoắc Vũ Hạo bao phủ trong đó.
thân
thể của Hoắc Vũ Hạo hơi ngồi xuống phía dưới, hắn không có bỏ chạy, bởi
vì hắn muốn trong lần dò xét này cảm thụ rõ ràng hơn một chút, chứ không đến làm công không. Hơn nữa, hiện tại mặc dù hắn cũng chưa tính là cao
cấp Hồn Sư, nhưng bằng vào ưu thế của song sinh vũ hồn, cực hạn vũ hồn,
bàn về thực lực, đủ để cùng phần lớn thất hoàn Hồn Thánh so sánh, đối
với bản thân cũng vẫn tương đối tự tin.
Khiến cho Hoắc Vũ Hạo
cảm giác ngoài ý muốn chính là, màn hào quang màu hồng phấn kia sau khi
xuất hiện, hắn cũng không có cảm giác được cái gì khác thường, hô hấp
giảm xuống rất nhỏ, chỉ là mùi thơm kia nồng nặc hơn mà thôi. Hơn nữa
cảm giác sau khi hít vào thể nội cũng tốt hơn, cái loại cảm giác sung
sướng toàn thân thậm chí khiến cảm giác của hắn đối với việc khống chế
hồn lực bản thân cũng tốt hơn.
Bản thân hắn chính là tinh thần
thuộc tính Hồn Sư, lập tức đoán được, mùi thơm này có hiệu quả rất tốt,
nâng cao tinh thần, sẽ không nâng cao tinh thần quá mức, lại làm hắn cảm thấy vô cùng thoải mái, thậm chí tâm thần yên bình, trạng thái lập tức
tăng lên tới độ cao trước nay chưa từng có.
Bất quá, những thứ
này đối với Hoắc Vũ Hạo mà nói cũng không phải là thứ hắn muốn, sau khi
cảm nhận được màn hào quang màu hồng phấn kia đối với bản thân hắn cũng
không có bất kỳ thương tổn gì, hắn lập tức hành động. Cam sắc quang mang lóe lên, Tiểu Tuyết Nữ ra hiện tại đầu vai của hắn.
Lực khống
chế của Tiểu Tuyết Nữ đối với Cực Hạn Băng linh hoạt hơn hắn, hơn nữa
không cần tiêu hao quá nhiều hồn lực của hắn. Khi được hắn chỉ dẫn, Tiểu Tuyết Nữ nhẹ nhàng nhấc ngón tay út mãnh khảnh lên, một đạo băng lam
sắc quang mang đã hướng một mảnh cánh hoa của đóa đại hoa màu hồng phấn
kia vọt tới.
Tia sáng rơi vào trên mặt cánh hoa, lập tức hóa
thành một vòng băng lam sắc quang mang khuếch tán ra. Cực Hạn Băng cũng
không phải là chuyện đùa, trong nháy mắt nhiệt độ hạ thấp dưới một trăm
độ đối với một loại thực vật mà nói, tuyệt đối là sát thủ trong sát thủ. Đại hoa màu hồng phấn kia run nhỏ một cái, một tầng vầng sáng màu hồng
phấn nhất thời từ thân hắn khuếch tán ra.
Tia sáng so sánh với màn hào quang chung quanh càng thêm nồng nặc, Hoắc Vũ Hạo cảm nhận được là uy nghiêm cảm xúc.
Ngay sau đó, đại hoa màu hồng phấn kia nhẹ nhàng thoáng một cái, Tiểu
Tuyết Nữ phát ra công kích thêm vào lạnh lẻo liền tiêu tán , một đạo hỏa hồng sắc quang mang đột nhiên từ phía sau cùa hắn bắn nhanh ra, nhưng
không bắn về phía Hoắc Vũ Hạo cùng Tiểu Tuyết Nữ, mà là ngưng kết thành
một đóa hoa hỏa hồng sắc tương tự như bản thể ngay trước người của nó,
nhưng thể tích chỉ có một phần mười.
Thật kỳ dị! Tình huống như thế này Hoắc Vũ Hạo cũng là lần đầu tiên gặp phải, thực sự là tương đối thần kỳ. Không nghi ngờ chút nào, đóa đại hoa màu hồng phấn này tuyệt
đối là Thực Vật Hệ hồn thú. Nhưng làm người ta kinh ngạc chính là, tính
công kích của nó tựa hồ không mạnh.
Hỏa hồng sắc quang mang kia cũng không phải là tự thân của nó phát ra, mà tới từ cái hồ nước màu đỏ kì dị ở phía sau nó.
Lúc này Hoắc Vũ Hạo cũng dần dần cảm thấy có chút không đúng. Mặc dù
hắn có Băng Hoàng Hộ Thể hộ thân, nhưng không khí chung quanh rõ ràng
làm cho người ta có cảm giác bị đè nén. Nhiệt độ biến hóa hết sức kịch
liệt. Lúc này vị trí của hắn là ở chỗ giao hội của song sắc hồ, cảm giác rõ ràng nhất. Hồ nước màu trắng bên kia, nhiệt độ rất thấp, còn hồ nước màu đỏ bên này, nhiệt độ tương đối cao. Hai hồ đấu đá lẫn nhau, nhưng
tựa hồ không bên nào chiếm ưu thế.
Nếu như không phải có Băng
Hoàng Hộ Thể bảo vệ, lấy tu vi của Hoắc Vũ Hạo sẽ bị nhiệt độ ở đây ảnh
hưởng. Nhất là thiên địa nguyên lực nồng nặc trong không khí tựa hồ đối
với hắn cũng không có hữu hảo. Hắn thử hơi hấp thu, lập tức nhận lấy
băng và hỏa hai loại bất đồng nhiệt độ trùng kích vào. Tựa hồ hai loại
bất đồng nhiệt độ này cũng đã hòa tan vào trong thiên địa nguyên lực,
điều này sẽ dẫn đến thiên địa nguyên lực nồng nặc tương đối bá đạo.
Thử dò xét dĩ nhiên không thể cứ như vậy , Hoắc Vũ Hạo bày mưu đặt kế,
Tiểu Tuyết Nữ lại nhấc cánh tay nhỏ bé, lại là một đạo băng lam sắc
quang mang hướng đóa đại hoa kia vọt tới.