Từ Tiểu Cường trở thành tiêu điểm chỉ vì hắn ta có thể lĩnh ngộ được kỹ thuật chiến Tử thần mà chiến vương Tử thần để lại.
Một vị quân quan uy võ từ trong đám người đi ra.
Đó chính là Tưởng Cương Cường, là phó thống lĩnh của Hổ doanh là một trong những chiến doanh mạnh nhất trong quân trấn Man.
Tưởng Cương Cường là một chiến tướng đỉnh cấp, là một nhân vật đỉnh cấp có hi vọng thành Vương trong vòng 10 năm nay.
Nếu gã trẻ hơn vài tuổi thì nói không chừng còn có thể tham gia cạnh tranh thiếu soái.
Ngoài Tưởng Cương Cường đã ra mặt, còn có phó thống lĩnh của chiến Long doanh Hồng Nghĩa Long đứng ra: “Nhóc con, ngươi tới chiến Long doanh của chúng ta đi, thống lĩnh ta sẽ đích thân đưa ngươi đi giết địch”.
Hai chiến doanh lớn này đều là trận doanh có sức mạnh đứng đầu, mỗi bên có mấy chục ngàn người, lực chiến đấu mạnh mẽ vô cùng, có thể gia nhập hai nơi này thì sẽ rất tự hào, vì hai trận doanh này không cần bất kỳ kẻ tầm thường nào.
“Thằng nhãi này may mắn thế!”, quân binh đứng xung quanh thầm kinh hô trong lòng.
Người người làm binh nhưng binh chủng thì lại có 3, 6, 9 loại, binh chủng thấp nhất chỉ có thể làm lính hậu cần ở hậu phương làm việc.
Lính trung đẳng thì có thể ra chiến trường, thuộc binh chủng lực lượng trung kiên trên chiến trường, như bộ binh, trọng giáp binh v.v, thậm chí trên những chiến trường ngàn dặm tập kích bất ngờ, chiến kỵ binh có thể lui có thể tiến, có thể công có thể phòng mới là binh chủng mạnh nhất chân chính, như chiến Long doanh, chiến Hổ doanh và các quân doanh khác.
Mỗi binh lính đều hi vọng mình có thể lên chiến trường giết giặc, đều hi vọng có thể gia nhập chiến đoàn mạnh nhất.
Họ không chỉ dựa vào thực lực mạnh yếu của cá nhân làm vinh mà còn tự hào với chiến đoàn mà mình gia nhập mạnh hay yếu.
Trong những binh chủng không giống nhau, phần lớn đều là chiến kỵ binh được tôn trọng nhất, được chú ý nhất, thì có thể lập được nhiều chiến công, cơ hội thăng chức cũng lớn hơn.
Có thể nói, chỉ cần Từ Tiểu Cường gật đầu đồng ý thì hắn ta sẽ trở thành một thành viên của hai chiến doanh mạnh nhất, tương lai rộng mở.
Từ Tiểu Cường nhìn hai vị phó thống lĩnh phong độ bất phàm, do dự một lát rồi nói: “Ta… ta đã ở trong quân đoàn Tử thần rồi”.
“Quân đoàn Tử thần thì sao, chỉ cần ngươi gật đầu thì sẽ lập tức làm thủ tục cho ngươi để gia nhập chiến Hổ doanh của ta!”, Tưởng Cương Cường ngang ngược nói.
“Tưởng Cương Cường, cướp người như thế thì phải hỏi chiến Long doanh của ta trước rồi hẵng nói”, Hồng Nghĩa Long đáp lời, sau đó gã cười nói với Từ Tiểu Cường: “Nhóc con, gia nhập chiến Long doanh của ta đi.
Chiến Long doanh của ta là doanh trại đứng thứ nhất, có thể cung cấp cho ngươi giáp chiến, binh khí, thậm chí cả kỹ thuật chiến tốt nhất”.
“Hồng Nghĩa Long, ngươi thật không biết xấu hổ.
Chiến Hổ doanh của chúng ta thua chiến Long doanh các ngươi bao giờ.
Những thứ ngươi có, chiến Hổ doanh của ta cũng có”, Tưởng Cương Cường thản nhiên nói.
“Hai vị đừng tranh cãi nữa, ta không gia nhập vào chiến doanh của các ông đâu!”, Từ Tiểu Cường cắt ngang lời nói của họ.
Hắn ta vừa nói xong thì cảm nhận