Đối với thốn quyền, Băng Sơn chưởng và Ba Lãng Toàn Liệt chưởng, Dương Ân đều đã đạt đến giai đoạn hoàn mỹ rồi, chỉ có đao tập kích loạn mã và mười hai kiếm đuổi gió thì sắp tới mức độ thành thục mà thôi, hắn dứt khoát lấy ra đao sắt, một tay cầm đao, một tay cầm kiếm, đao kiếm cùng dùng, quả là vô song.
Cảm ứng được sơ hở trong đòn tấn công của đám người vây đánh là không thể chạy trốn quá xa, đao và kiếm của Dương Ân lồng vào nhau biến thành đao quang kiếm ảnh, bùng nổ lực tấn công phi thường, rất nhanh đã đánh ngã năm người còn lại.
A a a!
Một số người kêu la thê thảm, binh khí trong tay bọn họ đều rơi xuống đất, trên cổ tay xuất hiện vết thương do đao kiếm.
Dương Ân đắn đo có chừng mực, không hề khiến bọn họ bị thương nặng, chỉ khiến bọn họ chịu chút vết thương ngoài da thịt mà thôi.
Mười người chiến bại!
Cục diện đáng kinh ngạc này cuối cùng đã khiến các thống lĩnh đều phải im miệng rồi.
Song, Dương Ân cảm thấy như thế vẫn chưa đủ, hiện giờ kỹ thuật chiến đấu bằng đao kiếm của hắn vẫn đang kẹt tại giai đoạn đại thành, cách bước ngoặt chuyển tiếp lên giai đoạn hoàn mỹ kia vẫn còn thiếu một chút nữa, hắn lại một lần nữa khiêu chiến: “Bổn thống lĩnh cho phép hai mươi người cùng lên khiêu chiến, không phải là đồ nhát gan thì cút lên đây cho bổn thống lĩnh!”
“Tên này bị điên rồi!”.
Tất cả binh sĩ đều nghĩ thầm.
Lời nói của Dương Ân quá ư là chói tai nên lại có hai mươi người đồng thời lên đài khiêu chiến, không nói một lời liền vây giết Dương Ân.
“Ta muốn xem thử tên tiểu tử này rốt cuộc đã tu luyện bảy loại kỹ thuật chiến đấu đó đến trình độ nào rồi!”, Nam Như Nam tự nhủ.
“Dù nói thế nào đi chăng nữa, lòng dũng cảm của tên tiểu tử này cũng thật đáng khen! Nếu là ở trên chiến trường, chắc chắn hắn đã bị chém thành thịt vụn rồi!”, Tưởng Cương Cường nói.
“Haha, ta cảm thấy vị huynh đệ này của ta hoàn toàn không có vấn đề gì cả!”.
Nghiêm Minh Tranh không biết từ đâu đến, cười lớn nói.
Mấy ngày này, Nghiêm Minh Tranh vẫn đang chữa trị vết thương, không dễ gì mới hồi phục nên nhanh chóng đi tìm Dương Ân uống rượu, nhưng kho nghe nói Dương Ân ở trên đài khiêu chiến biểu hiện đầy oai phong thì liền vội vàng chạy đến ngay lập tức.
“Từ lúc nào mà Dương Ân trở thành huynh đệ của Nghiêm thống lĩnh ngài vậy?”, Hồng Nghĩa Long hỏi.
“Không phải là ta đã trở về từ cõi chết vào mấy ngày trước à? Nếu không được Dương Ân cứu, ta đã bị tộc Man giết chết rồi!”, Nghiêm Minh Tranh nói với vẻ mặt mang mấy phần may mắn.
“Hóa ra là như vậy, xem ra ngài đã rất rõ thực lực của Dương Ân?”, Hồng Nghĩa Long lại hỏi.
“Đó là đương nhiên, nếu như hắn ta muốn tranh cử một chức thiếu tướng thì cũng chẳng phải là vấn đề gì to tát!”, Nghiêm Minh Tranh vô cùng quả quyết nói.
“Hừm, kỹ thuật chiến đấu không đủ để thay thế cho thực lực chân chính!”.
Tưởng Cương Cường bất mãn nói.
“Phó thống lĩnh Tưởng nói đúng, ta và Dương Ân cùng gia nhập quân doanh, hơn ai hết, ta là người hiểu rõ cảnh giới của hắn nhất, cùng lắm là hắn chỉ mới đột phá cảnh giới cấp tướng chưa bao lâu.
Nếu như là ở trên đài khiêu chiến lực chiến đấu, ta tin rằng Phó thống lĩnh Tưởng có thể đánh bại hắn chỉ với một tay!”, Từ Tiểu Cường mạo muội bước đến bên cạnh Tưởng Cương Cường nói.
Từ Tiểu Cường chính là người mà Tưởng Cương Cường lôi kéo gia nhập Chiến Hổ Doanh, hiện giờ quan hệ của hai người bọn họ tương đối không tệ.
“Ừ, Tiểu Cường nói không sai! Nếu như hắn ta có thể giành chiến thắng trận này, ta sẽ đánh một trận với hắn trên đài khiêu chiến lực chiến đấu, chỉ là xem hắn ta có dám hay không!”, Tưởng Cương Cường nói với vẻ đầy tự tin.
“Ta khuyên