Vào mùa xuân, thời tiết đã dần ôn hòa, không giống như mùa đông, tuyết rơi trắng xóa, lạnh lẽo bức người.
Tuy nhiên, phía trước quân doanh của quân đoàn Tử Thần, có một cảm giác lạnh như băng đã xuyên qua cơ thể của các vị tướng lĩnh, khiến cho bọn họ như chết cóng tại chỗ, trong một thời gian dài đều không thể hồi phục.
Trước mặt bọn họ có một bức tượng băng vô cùng bắt mắt, khí lạnh toát ra khiến người ta sợ hãi không dám tới gần.
Bức tượng băng này chính là một người còn sống vừa mới bị đóng băng đến chết, biểu cảm và phong thái vô cùng sống động, không có chút giả tạo nào.
Nếu như nói đây chỉ là một binh sĩ bình thường bị chết cóng ở đây, thì e rằng sẽ chẳng ai thèm nhìn tới, nhưng kẻ bị đóng băng này không hề đơn giản như vậy, y chính là Hoa Phong Thần, nhân vật đứng thứ sáu trong bảng Độc Thủ.
Hoa Phong Thần đã gây ra 88 vụ thảm sát, giết quan chức, cướp thương nhân, diệt vua chúa, việc xấu xa đã làm qua vô số, đặc biệt còn có vô số mỹ nữ đã bị y hãm hại.
Y vẫn có thể ung dung tự do đến giờ phút này, cũng chứng tỏ bản lĩnh của y không hề tầm thường.
Ở Đại Hạ, người có thể đạt tới cảnh giới vương giả cao cấp tuyệt đối không vượt quá 100 người, cho nên cảnh giới này đại biểu cho trình độ cao cấp nhất ở Đại Hạ.
Vậy mà bây giờ một vương giả cao cấp đã bị đóng băng thành tượng đá chỉ trong chớp mắt, chuyện còn có thể kinh khủng đến mức nào được nữa?
Phần Thiên Hùng thân là vương giả đỉnh cấp, là người có chiến lực mạnh nhất trong quân, nhưng ông ta cũng không có bản lĩnh bắt được Hoa Phong Thần chỉ trong nháy mắt, nói như vậy liền có thể hiểu được, Hoa Phong Thần đã bị một thế lực cường đại đến mức nào đóng băng lại.
"Trong vòng nửa tháng, ta không hy vọng huynh đệ cùng thủ hạ của ta bị bất kỳ tổn thương nào, nếu như bọn họ có nửa điểm bất trắc, thì bọn chúng sẽ chính là kết quả của các người", Dương Ân lạnh lùng quát lên một câu, thu lại hết mấy vật có giá trị rồi ném thi thể của đám bảng Độc Thủ xuống đất, chỉ mang theo Mộng Băng Tuyết lặng lẽ rời đi.
Không ai dám lên tiếng nữa, chỉ có thể lặng lẽ nhìn theo bóng của hai người đi xa dần, hồi lâu mới có thể bình tĩnh trở lại.
“Đó là một vị thần nữ thiên giới!”, không biết là ai đã nặng nề thở dài nói, phá tan sự yên tĩnh nãy giờ.
Phần Thiên Hùng cũng định thần lại và hạ lệnh: "Cả Tôn Đẩu và người của quân đoàn Tử Thần không ai được xảy ra bất trắc gì, nếu như kẻ nào dám sinh sự, ta sẽ chém chết kẻ đó".
Cận Niệm rùng mình trả lời: "Vâng thưa nguyên soái".
Thực ra thì trong lòng của gã đang khóc ròng, mặc dù gã chưa giết các thành viên của quân đoàn Tử Thần, nhưng gã đã tra tấn họ rất nhiều, sau này gã biết phải làm sao đây?
Một khi Dương Ân quay trở lại, chắc chắn hắn sẽ gây phiền phức cho gã trước tiên.
"Trở về ngay lập tức triển khai nghênh chiến", Tào Kiến Đạt lên tiếng trước.
“Nghênh chiến cái gì?”, có tướng lĩnh hỏi.
"Ngươi không nghe Dương Ân nói gì sao? Chỉ sợ rằng trong vòng nửa tháng đại quân của Man tộc sẽ áp sát, nếu bây giờ không chuẩn bị thì sẽ muộn mất", Tào Kiến Đạt nói.
Ngay sau đó, ông ta không để ý tới các tướng lĩnh nữa, dẫn đầu rời đi.
Hành động của Tào Kiến Đạt rất rõ ràng, ông ta tin tưởng vào Dương Ân, đặt hết mọi chuyện cho Dương Ân, Dương Ân nói đúng thì chính là đúng, còn nếu như